Danh sách các tab/trang

Thứ Hai, 28 tháng 5, 2012

Hai ngày lặn biển ở vịnh Vân Phong - một chuyến đi thú vị


Ngày 26.05.2012
6:30, VinaDive.
TchyA, ComputerBoy va AoE tới Nha Trang đúng như dự định. Đến VinaDive thì gặp chú HCQuang và chị Hoa đã có mặt ở đó và đang chuyện trò rôm rả. Vì xe lửa bị delay nên chú AMK3, Coral, chị Ngọc Anh và Hoàng Anh (con của chú AMK3) tới trễ hơn kế hoach một giờ. Tuy nhiên chuyến đi không bị ảnh hưởng gì, 7h45 tiểu đội xuất phát tiến ra vịnh Vân Phong. Đó là vào một ngày đẹp trời, biển êm, gió lặng. Nghe đâu hôm trước sóng to gió lớn lắm...
Tiểu đội lặn
8:30: Quán Gió.
Trên đường đi, cả đoàn dừng lại ăn sáng tại Quán Gió. Nhắc lại vẫn còn thấy thòm thèm. Khác với cháo ngêu ở những quán Sài Gòn mình từng ăn lõng bõng vài con nghêu, cháo hào độc nhất một con hào thì ở quán này mình ăn hết cháo vẫn còn nhiều con hào ở đáy tô. Cái bụng nó êm, tâm thêm vững tiến về Vân Phong.
View đẹp nhìn từ Quán Gió.

10:00: Đầm Môn.
Tới Đầm Môn khoảng 10h, tàu và thủy thủ đoàn đã chờ sẵn, binh đoàn thẳng tiến ra Hòn Tai để thực hiện lần lặn đầu tiên. Lên đênh trên biển gần 2 giờ đồng hồ mới tới được Hòn Tai.
Tàu lặn của Vinadive đã đón sẵn ở cảng Đầm Môn

12:05 Hòn Tai.
Trời không nắng, không mưa, theo lời instructor Hùng thì nhiệt độ nước khoảng 26 độ C. Toàn đội chia làm ba nhóm. Nhóm diver lão luyện bao gồm HCQuang, Coral và ComputerBoy do instructor Hùng chỉ Huy. Nhóm gia đình bao gồm AMK3, chị Ngọc Anh và Hoàng Anh do dive master bự con nhất chỉ huy (tên sẽ bổ sung sau). Cuối cùng là nhóm binh nhì còn non bao gồm: TchyA, chị Hoa và người non nhất: AoE do dive master Quang dẫn đầu. Trong thâm tâm AoE vẫn còn lo lắm, ám ảnh về cái lạnh giá và mấy lần uống nước ở buổi học lặn vẫn còn dư âm mà.
Mặt AoE nhìn lấm lét ghê

Thế nhưng lần này tiếp nước tự tin hơn, không còn cảm giác khó thở và chòng chành khi bắt đầu đi xuống dưới mặt nước nữa. Khả năng cân bằng vẫn còn kém nên phiên lặn đầu tiên cứ trồi lên tụt xuống mãi. Thế giới dưới nước mở ra sinh động và tươi vui khiến AoE rất phấn khởi.
Hình ảnh và tường thuật dưới nước sẽ được bổ sung bởi những thành viên có máy ảnh và máy quay dưới nước.

12:55 Hòn Tai
Kết thúc phiên lặn đầu tiên. Cả đội được đãi một bữa ăn Việt Nam ngon tuyệt trên tàu. Cảm ơn các anh nuôi trong thủy thủ đoàn.


14: 35 Bãi Sứ
Bãi Sứ là một địa điểm lặn trên đường về từ Hòn Tai đến Bãi Tây. Thực hiện chuyến lặn lần 2. Lần này tuy nước đục hơn nhưng cuộc hành trình thú vì vị có đi qua vòm đá và gặp dòng hải lưu nóng, sinh vật dưới biển cũng phong phú lắm.
Chuẩn bị "tiếp nước"
Tiếp....nước
15:30 Bãi Sứ
Kết thúc phiên lặn thứ hai.
TchyA ở Bãi Sứ


16:45, Bãi Tây
Thuyền đáp vào resort Bãi Tây lúc xế chiều. Nước biển trong vịnh lặng và trong thấy thích vô cùng. Nguyên resort chỉ có 4 phòng và phải chạy máy phát điện vào buổi tối. Coi như đoàn của mình bao luôn nguyên resort Bãi Tây còn gì.
Bơi, lặn ở Bãi Tây Beach.

Mặc dù trong người thấm mệt nhưng khí thế bơi lội của TchyA và ComputerBoy ngùn ngụt làm AoE cũng phấn chấn tinh thần mà xuống nước ngụp lặn theo. Có hai cô gái hướng dẫn viên xinh đẹp, chị Hoa và chị Ngọc Anh cùng tham gia nữa nên mặt biển trong vịnh buổi chiều trở nên rộn rã. Hoàng hôn xuống nên thơ và bình yên đến lạ.
Bữa tối hải sản tươi với bia Tiger.

19:45, Bãi Tây
Cả đoàn được chiêu đãi một bữa thịnh soạn với tôm, cá, cháo hải sản, cơm chiên, v.v... Trời mưa lâm râm. Mọi người ngồi nói chuyện vui vẻ tới tận hơn 9h mới phòng ai nấy về. AoE nhắm mắt lại mà thấy mình đang trôi...Một giấc ngủ ngon tiếp sức cho ngày lặn thứ 2.

Ngày 27.05.2012
06:45, Bãi Tây
Sáng 5:30 là ComputerBoy đã dậy sớm để lặn vo ngoài hố sâu 8m. Lúc này tiếng còi của chú Quang phát huy tác dụng khi gọi được ComputerBoy vào bờ cùng ăn sáng với mọi người.
Lên tàu ở Bãi Tây, hành quân ngày thứ 2 của chiến dịch
Trên đường ra cửa Vịnh

Chưa tới 7h mà ánh nắng đã chói chang, hứa hẹn một buổi lặn lung linh phía trước. AoE tự nhủ: thật là may quá. 7h30 mọi người xuất phát quay trở lại Hòn Tai thực hiện phiên lặn thứ 3.

09:30, Hòn Tai, bãi lặn hùng vỹ
Đã được chú Quang  cho biết ở Vân Phong cảnh đẹp hùng mạnh, khoáng đãng nhưng qua lần lặn đầu tiên hôm 26.05 thì vẻ đẹp thật sự đó vẫn còn là một bí ẩn.
AoE thấy cảnh hôm qua đã đẹp rồi và vẫn còn muốn chiêm ngưỡng tiếp. Thế nhưng suy nghĩ này lập tức bị xóa tan bởi cảnh đẹp hùng vỹ trước mắt. Những tảng đá to xù xì ngập sâu dưới mặt nước bị bao quanh bởi san hô, dã quỳ và những sinh vật đáng yêu khác. AoE có cảm giác tầm nhìn mình quá hẹp, sợ không thu được hết vào mắt của mình và sợ bỏ lỡ nhiều cảnh đẹp nên chốc chốc lại ngoái nhìn đằng sau và quay mặt lên trên "vớt vát". Hành động này bị dive master Quang cảnh cáo. Hehe. Những vách đá như được trải thảm hoa li ti làm AoE cứ muốn lại gần, lại gần nữa để xem cho rõ những chạm khắc đó đến nỗi xém húc đầu vào đá. Lúc này 2 nhóm gặp nhau, TchyA và AoE xém xíu nữa bị "lạc bầy" sang nhóm của instructor Hùng.
AoE ở Bãi Sứ
10:15, Bãi Nhau
Trong khi nghỉ ngơi chờ phiên lặn cuối cùng thì HCQuang, AMK3, Coral, ComputerBoy, TchyA và chị Ngọc Anh xuống bơi lội giải trí. Một lần nữa tiếng kèn của chú Quang lại phát huy tác dụng khi tập hợp mọi người lại.

10:45, Bãi Nhau, phiên lặn cuối cùng của chuyến đi
Lần lặn cuối này ở độ sâu khoảng 10m trở lại. Vì anh instructor Hùng ở lại trên thuyền chuẩn bị món đặc sản Nhum (Cầu Gai) ăn tái nên nhóm super star và nhóm gia đình chú AMK3 (cũng là super star luôn) gom lại làm 1.
Chị em Hardbone và chú sao biển
Lần này san hô và cá từng đàn tập hợp ở phía bên tay trái nên AoE cứ chặp chặp lại nhìn về một bên, sung sướng với cảm giác hòa mình cùng sinh vật dưới biển khơi, thèm biết bao cái máy chụp hình. Rồi sợ lạc đàn lại cắm cúi bơi theo trong tâm trạng tiếc nuối. Có đôi chỗ  mực sâu thay đổi, AoE theo quán tính cứ bị trồi lên trên, nhấn nút xả hoài không xi nhê. Đợi lên gần tới mặt nước mới từ từ lặn xuống lại.


Anh instructor bự con của nhóm 6 người giữa đường hết bình thở nên phải share chung với ComputerBoy. Anh ComputerBoy vui vì được thực tập một kĩ năng đã được học nhưng chưa bao giờ xài.

Lên tàu đã có món Nhum bày sẵn. Đang đói mà có gì bỏ bụng thì không còn gì bằng. Huống hồ gì đây lại là một món rất lạ và rất ngon.
TchyA và AoE ở Bãi Sứ
Buổi lặn kết thúc tốt đẹp.

13:15, Bãi Tây
Bữa trưa cuối cùng tại Bãi Tây. AoE ăn no căng vì món nào cũng ngon hết.
Ăn vừa dứt thì anh lái ca nô vào giục mọi người phải khẩn trương vì giông đang kéo tới. Chưa đầy mười phút sau mọi người có mặt trên ca nô. Trên trời mây đen kéo ngùn ngụt, phía xa mưa trắng xóa. Chiếc ca nô chạy trên biển cứ như ngựa phi. Mưa bắt đầu chạm tới tiểu đội làm ai nấy đều thấy lo.
Cơn giông đang đuổi ngay sau!

14:40, Đầm Môn
Chiếc ca nô vội vã cập bến Đầm Môn và quay đầu về nhà như trốn chạy. Mọi người lên bờ an toàn. 5 phút sau mưa gió kéo tới. Biển hôm qua còn hiền là thế, hôm nay bỗng chốc trở nên hung dữ. Cả đội trú mưa tại tồn biên phòng. Khoảng 20' sau thì xe tới đón cả đội về lại Nha Trang.

17:30 VinaDive
Sau khi thả HCQuang, Coral,  AMK3 và gia đình tại ga thì xe về lại Vinadive. ComputerBoy, TchyA và AoE được đóng thêm 4 dấu cho 4 lần lặn. Chị Hoa phân vân không biết nên học lên Advanced hay đi lặn Fun Dive tiếp tục ở Hòn Mun. Không biết cuối cùng chị chọn phương án nào.

ComputerBoy, TchyA và AoE đi ăn tại quán nem  Đặng Văn Quyên rồi lên xe về lại lúc 7h:30. TchyA bị nóng sốt, cũng may có thủ sẵn Panadol nên ngủ được tới sáng hôm sau. 4:45 có mặt tại Sài Gòn.

Ngày 28.05.2012
Sao biển ở Bãi Sứ
Không biết mọi người có giống AoE không chứ AoE lên công ty, ngồi trên ghế mà cứ thấy bồng bềnh giống như ngồi trên thuyền (hoặc xe đò) và đầu óc cứ vương vấn về một chuyến đi...


Thứ Hai, 21 tháng 5, 2012

Vân Phong Dive Trip

HCQ và tui. Vịnh Vân phong 06/2010
Cuối cùng thì chuyến đi Vân Phong được hưởng ứng ngoài mong đợi :D BCH hành quân ban đầu chỉ lo làm sao đạt số người tham gia là 6 để chi phí đầu người không nặng quá. Giờ thì ổn rồi, tính đến giờ này đã có 8 diver tham gia, trong đó có 3 trung sỹ, 3 binh nhất PADI và 2 binh nhất SSI. Bên phía Vinadive cũng đã sẵn sàng cung ứng 4 đến 5 sỷ quan chuyên nghiệp để chỉ huy chiến dịch. Kế hoạch hành quân cho tới nay là H2 HCQ sẽ đến Nha Trang từ 25/5 để tiền trạm và lên kế hoạch tác chiến với Vinadive. H2 AMk3, H2 Coral, B2 Hardbone và B2 HA sẽ lên tàu SNT tối 25/5 và tập kết tại Vinadive lúc 6h30 sáng 26/5. Hiện còn chưa rõ H1 Computerboy, B2 TchyA và AoE sẽ đi phương tiện gì? Vì mọi người đều phải làm việc nên chậm nhất là tối 25/5 cũng phải khởi hành. Ngay khi có thông tin mới các bạn cập nhật lên đây nhé để BCH kịp thời xử lý. Do quân số tăng nên chi phí đầu người cũng sẽ được giảm, tuy nhiên mọi người cũng chú ý là sẽ có thêm một chi phí nhỏ tính cho mỗi người đó là 200k tiền Tip cho các quân nhân chuyên nghiệp của Vinadive. Theo ý kiến cá nhân tui, chiều 27/5, toàn đội cũng nên cùng nhau tổ chức một bữa tổng kết chiến dịch trước khi chia tay, có thể là nhà hàng nem nướng đặc sản ờ Nha Trang.
Từ nay đế ngày xuất phát, mọi người có ý kiến gì xin post lên ngay nhé.


Cập nhật thông tin:
Ngày 22/05: 
Nhóm Divers gồm H1 Computerboy, B2 TchyA và B2 AoE sẽ hành quân từ SG  lúc 20h00 bằng xe Phương Trang (hy vọng có giường nằm) và tập kết tại Nha Trang lúc 6h00 sáng . Nhóm này trở về SG cũng bằng xe Phương Trang, xuất phát lúc  19h30 từ Nha Trang. 
 Tin giờ chót: TW mới bổ sung một chiến sỹ bay từ HN vô để nhập đội quân LHQ nâng quân số lên 9 người. Ngày 25/05 B2 Hoa sẽ được không vận từ thủ đô Hanoi vào thủ đô của lặn biển là TP Nha Trang (quá cảnh căn cứ Cam Ranh). Lúc này thì H2 HCQ cũng sẽ ở đó  và sẽ gặp, giao nhiệm vụ cho B2 Hoa. 
 Có một chiến sỹ địa phương quân B2 D Oanh rất muốn cùng tham gia chiến dịch nhưng đáng tiếc là đang ở châu Âu nên gửi lời chúc mọi người vui vẻ.
 Như vậy lực lượng LHQ đã đầy đủ quân số và đóng sổ. Các chiến sỹ nào muốn tham gia chiến đấu sẽ phải chờ đến chiến dịch sau :)
Vấn đề nghỉ đêm 26/5 tại bãi Tây: Trước đây, ta có 8 người là vừa đủ 4 phòng đôi. Nay do quân số là 9 nên sẽ phát sinh một trở ngại nhỏ là sẽ có một giường thêm bổ sung cho phòng 2 người.
Sẽ có 3 sỹ quan chuyên nghiệp của Vinadive chỉ huy lặn. Chúng ta sẽ phải chia thành 3 nhóm, mỗi nhóm 3 người do một sỹ quan chỉ huy. Tui đề xuất nguyên tắc phân nhóm sao cho mọi người thoải mái vui vẻ nhất.
Tin tình báo: B2 TchyA sau khi trinh sát trên Net đã cung cấp thông tin chiến trường tại đây, mọi người tham khảo trước. (đây là trang web của resort Hòn Ông, nơi HCQ và tui đã ở năm 2010)

Ngày 23/05:
THÔNG BÁO 
v/v ĐIỀU CHỈNH PHƯƠNG ÁN TÁC CHIẾN.

Theo lịch do Văn phòng vinadive sắp xếp (xin xem thông báo đăng ngày 16/5), thì khi tới Vân phong (ngày 1), đoàn ta lên tàu và đi lặn, lặn sao cho tới khoảng 12g30 thì về tới khách sạn, để ăn cơm trưa.
Như vậy, nếu thực hiện đúng với kế hoạch thì phải gần 13g mới được ăn cơm - đói. Nếu có sai số thì còn về trễ hơn - càng đói.

Sỹ quan của vinadive đề nghị điều chỉnh phương án tác chiến như sau:

Tới Vân phong, đoàn ta không vào khách sạn vội, mà lên tàu đi luôn, đi chơi liền. Lênh đênh, bơi lặn cho tới khi nào thấy đã thì mới về khách sạn. 
Anh em khỏi lo, trên tàu có phòng bếp, có đủ bàn ghế, có Anh nuôi. Anh nuôi sẽ mần cơm cho tất cả. Ngụp lặn cho tới lúc đói mèm thì ... ăn cơm trên tàu. 
No nê rồi thì uống cafe, đờn ca tài tử.
No rồi thì tàu chạy tới đâu cũng "không ngán".

Kính báo

HCQ


Ngày 25.05:


Hôm nay H2 HCQ đã lên đường đi Nha Trang từ sáng sớm. 
Theo kế hoạch, B2 N Hoa sẽ bay từ HN vào Cam Ranh bằng chuyến bay chiều.
20H Hai nhóm đường sắt và xe hơi cùng lên đường - tập kết tại Vinadive - 23D Biệt Thự -NT-KH vào sáng mai.


CHÚC CHUYẾN ĐI THÀNH CÔNG!

Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2012

Lý thuyết về trái bong bóng. P2–Trang cuối cùng trong giáo án của tôi

(bài của một chuyên gia cấp cao, trích)
 
... Nếu bạn nhập nước với một phiền toái nhỏ thì sẽ không có vấn đề gì. Nhưng nhiều phiền toái nhỏ sẽ chồng chất lên nhau để trở thành vấn đề nghiêm trọng. 

Nếu lúc bắt đầu lặn không được tốt, bạn cần giải quyết ngay hoặc hủy bỏ chuyến lặn. Kính lặn bị rò rỉ có thể chỉ đơn giản là do đeo lệch nhưng có thể là một kẽ hở ở vành silicon. Tốt nhất là bạn tìm ra nguyên nhân tại độ sâu 3 mét và ở cạnh dây neo tàu lặn, sẽ tốt hơn là khám phá ra nó ở độ sâu 30 mét và cách tàu lặn 200 mét. 

Hãy lắng nghe kế hoạch lặn:

Tôi có trên 5.000 giờ lặn an toàn trong các tình huống, môi trường rất khác nhau, và tôi vẫn dành thời gian lắng nghe từng chi tiết của kế hoạch lặn, và đặc biệt chú ý nếu tới một điểm lặn mới.

Bạn cần hỏi thợ lặn địa phương những kỹ năng chuyên biệt, địa hình và đặc điểm ở đó. Họ biết các nguy cơ, tình tiết cụ thể tại điểm lặn ở đó, và các điều cần quan tâm. Chúng sẽ giúp cho cuộc lặn của bạn được an toàn và thú vị hơn. Ngay cả trên điểm mà tôi đã lặn hàng chục lần, tôi vẫn dành thời gian lắng nghe họ nói. Vì, như bạn biết đấy, thời tiết thay đổi sẽ thay đổi môi trường hiện tại và thay đổi trong các sinh vật biển. Thợ lặn địa phương là chuyên gia ở nơi đó, do đó, bạn hãy sử dụng kinh nghiệm của họ để tránh cho mình bị rơi vào tình huống bất ngờ. 

Điều này cũng áp dụng cho các cuộc họp của thủy thủ đoàn, một nguồn thông tin cho quy trình tác nghiệp trong trường hợp bình thường và trong trường hợp khẩn cấp. Bạn tôi (một thợ lặn giàu kinh nghiệm) đã bỏ qua lời khuyên của thủy thủ đoàn và đã bị sự cố nghiêm trọng – kết quả của sự kiêu căng của anh ấy. 

Thiết bị phù hợp:

Là chủ một cửa hàng thiết bị lặn, tôi cần bán các mặt hàng cho thợ lặn, nhưng tôi khuyên bạn không nên sắm tất cả chúng trong cùng một lúc. Quá nhiều thiết bị mới, ngay cả khi nó rất hoàn hảo, sẽ làm bạn phải thích nghi với chúng trong cùng một lúc. 

Chỉ nhiều thiết bị mà không gặp nhiều rắc rối, đó là các thiết bị an toàn. Tôi luôn mang theo phao báo hiệu (phao bơm) màu sắc rực rỡ, đèn, cờ hiệu, còi báo cảnh, cứ y như kẻ nhập môn. Sẽ là một ý tưởng tốt nếu bạn mang theo dao lặn và dao lặn dự bị.

Hãy chắc chắn rằng các thiết bị bạn đang mang trên người là làm việc tốt. Hãy suy tính về vị trí đeo/cất chúng. Cần sắp xếp hợp lý đối với từng thứ và loại bỏ sự vướng víu từ nó, sao cho khi bị sự cố khẩn cấp, bạn có thể tìm và lấy nó ra ngay lập tức.

Ai chịu trách nhiệm về an toàn của bạn?  

Không ai có thể lặn dùm bạn, suy nghĩ dùm bạn, thực thi kế hoạch dùm bạn, và không ai có thể tiết kiệm cuộc sống dùm bạn. Bạn phải tự làm tất cả điều này. Không bao giờ tin tưởng sẽ có ai khác (trưởng nhóm, đội cứu hộ) giữ an toàn cho bạn. Bạn chịu trách nhiệm về hành vi của bạn và chuẩn bị để đối phó với các vấn đề phát sinh; đồng thời sẵn sàng hỗ trợ bạn lặn trong trường hợp khẩn cấp. (hết) 

Thứ Tư, 16 tháng 5, 2012

Thông báo: Cafe off-line


Sau khi tìm hiểu thông tin một cách sơ bộ từ một số CLB lặn tiêu biểu ở Nha Trang, bác HCQ và tui xin thông báo:
      Chuyến lặn biển đầu tiên của các thành viên Blog Lặn biển sẽ được tổ chức tại Khánh Hòa.
Hòn Mun- Nha Trang là nơi dễ tiếp cận và phong phú các nhà cung cấp dịch vụ lặn vì thế việc tổ chức đi ở đây không có gì phải bàn luận nhiều.
Vịnh Vân Phong, cách Nha Trang 80 Km về phía Bắc là nơi cũng có nhiều điểm lặn đẹp và hoang sơ hơn ở NT. Chỉ có hai CLB có dịch vụ lặn ở đây là Rainbow và VinaDive, một ông chuyên phục vụ khách nước ngoài và một ông chuyên khách Việt. Giá cả cũng chênh lệch nhau hẳn. Giá dịch vụ trọn gói (Xe đi về từ Nha Trang - Đầm Môn, Vân Phong. Tàu và trang bị lặn ở Vân Phong Hai ngày, 4 lần lặn) của VinaDive rẻ bằng 1/2 giá của Rainbow. Theo tui, người Vietnam ủng hộ hàng Vietnam chúng ta chọn VinaDive. Tuy nhiên để mọi người đóng góp thêm ý kiến và cùng bàn luận thống nhất chương trình sao cho tốt nhất, xin mời các bạn đến dự buồi Cafe off-line tại quán Cafe Thời @ vào chiều thứ sáu, ngày 18/5 lúc 17h00.
 Dưới đây là Chương trình đi Vân Phong của Vinadive được bác HCQ gửi qua eMail,
      Hẹn gặp mọi người tại "THỜI@"

                                    KHÁM PHÁ THẾ GIỚI BIỂN TẠI VỊNH VÂN PHONG
 (2 NGÀY - 1 ĐÊM)

Ngày 01

6h30       Xe và Hướng dẫn viên đón Quý khách văn phòng Vinadive, khởi hành đi vịnh Vân Phong. Đoàn ghé ăn sáng tại Quán Gió - một nhà hàng hải sản tươi sống nổi tiếng nhất vùng dưới chân đèo Rọ Tượng,  thưởng thức món cháo hải sản thơm ngon, bổ dưỡng.
8h30       Đến cảng vịnh Vân Phong, Quý khách lên tàu du ngoạn trên vịnh, đến Hòn Tai, thực hiện ca lặn lần thứ nhất (khoảng 45 phút cho khách có bằng lặn và 30 phút cho khách chưa có bằng). Quý khách sẽ có cơ hội được ngắm nhìn và  tìm hiểu hơn 350 loài san hô quý hiếm và hơn 270 loài tôm cá sinh sống tại đây. Khung cảnh lung linh, kỳ thú dưới đáy biển sẽ mang lại cho Quý khách những trải nghiệm ấn tượng nhất. 
10h30     Tàu chuyển điểm lặn, Quý khách nghỉ ngơi, thư giãn trên tàu, thưởng thức ly trà gừng ấm nồng với các loại trái cây địa phương.
11h00     Đến Bãi S, thực hiện ca lặn lần 2, một thế giới mới đang chờ đợi Quý khách khám phá và chinh phục.
12h30    Tàu đưa Quý khách về nhận phòng tại khách sạn Bãi Tây. Ăn trưa tại nhà hàng của khách sạn . Tự do nghỉ ngơi, tắm biển và thư giãn tại đây.
19h00     Quý khách sẽ được tham dự 1 buổi sinh hoạt ngoài trời với các tiết mục văn nghệ cây nhà lá vườn, thưởng thức các món hải sản nướng tươi ngon do tự tay mình chế biến. Tự do dạo biển về đêm.
Ngày 02
07h30      Quý khách ăn sáng tại khách sạn, tàu và Hướng dẫn viên sẽ đón Quý khách đi lặn tại Hòn Tai v à Lưới Đăng.
12h00      Tàu đưa Quý khách về lại khách sạn ăn trưa và làm thủ tục trả phòng. Quay trở lại đất liền, khởi hành về Nha Trang. Chia tay, hẹn gặp lại Quý khách.
Giá trọn gói cho nhóm 6 khách : 3.399.000 đồng/ khách
(Giá trọn gói cho nhóm 5 khách trở xuống : 19.000.000 đồng/ trip)
Bao gồm:
  • Xe đưa đón Nha Trang - Vân Phong - Nha Trang
  • Hướng dẫn viên
  • Thiết bị lặn chuyên dụng
  • Khách sạn tại Khu Du Lịch Bãi Tây ( phòng 2 người)
  • Ăn các bữa theo chương trình (Sáng, trưa, tối)
  • Tàu phục vụ đi lặn
  • Bảo hiểm du lịch
  • Nước uống chai 0.5 lít/khách/ngày
Không bao gồm:
  • Các chi phí cá nhân khác

Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012

Thử nghiệm GoPro - Nha Trang


Như đã nói ở bài trước, tui đi Nha Trang lặn mà quên mang cái đèn video. Không có bộ gá máy, tui đeo cái Gopro trên đầu để rảnh tay chụp hình. Là thiết bị gắn trên công cụ, phương tiện thể thao nên Gopro có một nhược điểm lớn là không có màn hình hiển thị kèm theo. Mọi thứ nó quay được một cách mú quáng, thu tất cả những gì có trong tầm nhìn. Do không xem lại được hình ảnh để điều chỉnh góc nhìn, tui đã mang cái GoPro trên đầu một cách áng chừng, có lẽ là quá chếch lên trên (không song song tầm nhìn của mắt) nên hình ảnh thu được có xu thế nghếch trên trên nhiều quá. Hậu quả là tui phải duyệt, cắt từ 6 G video để làm ra cái clip ngắn này. Chín phút video này vẫn có thể cắt gọt cho ngắn gọn, súc tích hơn nhưng tui đã không còn đủ kiên nhẫn và thời gian cho việc này. Xin post lên để các bạn xem. Lần tới, cái Gopro sẽ được gá chung cùng máy chụp hình (xài ké cái viewfinder), có ánh sáng phụ trợ và tui sẽ chủ động chộp những gì mình muốn :))


Chủ Nhật, 13 tháng 5, 2012

Lý thuyết về trái bong bóng. P1-Điều gì giết chết thợ lặn

(Bài của một chuyên gia cấp cao, trích).

Tai nạn lặn thường dự đoán được và do đó tránh được, nếu các thợ lặn có chung một cảm nhận, một tư duy giống như các chuyên gia lặn. Khi tôi phỏng vấn những người sống sót sau tai nạn lặn, họ thường tham chiếu đến một cái gì đó đã xảy ra hồi năm ngoái nhưng lại không được giải quyết một cách hiệu quả. 

Nhiệm vụ của tôi là phân tích các sai sót để giúp các thợ lặn tự phát hiện ra sai sót và có những hành động thích hợp để tránh trở thành nạn nhân tiếp theo. Thay vì mổ xẻ những trường hợp cụ thể, tôi đưa ra một số hướng dẫn chung để giúp bạn trở thành một thợ lặn an toàn hơn và tự tin hơn. Đây là trang cuối cùng trong giáo án của tôi. 

Người ta thường hỏi tôi “Điều gì giết chết thợ lặn?”. Câu trả lời rất đơn giản: Hoảng loạn!
Nhìn lại các trường hợp tai nạn, chúng ta thấy sự khác biệt giữa một vụ tai nạn tử vong hay bị tổn thương nghiêm trọng, và một vụ tai nạn nhưng nạn nhân vẫn sống và tiếp tục lặn, thường do thợ lặn có kiểm soát được hoảng loạn hay không. Một thợ lặn khỏe mạnh, được đào tạo, vẫn có thể bình tĩnh và kiểm soát được, ngay cả khi gặp sự cố nghiêm trọng.

Không có một nguyên–nhân–chính nào gây ra hoảng loạn. Hoảng loạn thường xuất phát từ nhiều vấn đề nhỏ, tiến triển rồi áp đảo thợ lặn. Hãy nghĩ về nó theo cách này: Hoạt động của thợ lặn giống như cuộc sống hàng ngày của mọi người và đang ở trong vùng thoải mái – tạm gọi là một bong bóng. Khi bạn đi tới gần mép của bong bóng, nhiều khả năng bạn bị va mặt vào đó và làm cho nó nổ tung. Khi cuộc lặn hoàn hảo, khi tất cả mọi thứ đều tốt, tức là bạn vẫn còn ở trong bong bóng, tức ở trong vùng thoải mái. Một sự rò rỉ nước vào kính lặn, thế là bạn bị di chuyển ra khỏi trung tâm bong bóng. Thêm một dòng chảy mạnh hơn bạn mong đợi, thế là bạn tiếp tục bị di chuyển ra gần mép bong bóng một chút nữa, và cứ thế.

Tới mép bong bóng, tôi dám cá rằng, các vấn đề nho nhỏ tiếp theo, nếu xảy ra, sẽ làm cho bạn mất kiểm soát. Khi hoảng loạn nổ ra ở mức quy mô, sự suy nghĩ hợp lý được thay thế bởi các phản ứng tiêu cực, thậm chí rất ngớ ngẩn. Khi đó, nếu không có sự can thiệp từ bên ngoài, thợ lặn hoảng sợ sẽ tự làm tổn thương cho mình hoặc bị chết, vì chỉ đơn giản là không sao thực hiện được các kỹ năng thông thường để khắc phục sự cố. Sai lầm phổ biến khi hoảng sợ là thợ lặn bỗng dưng tháo kính lặn ở dưới nước, hoặc không bơm BCD(*) của họ khi đã ở trên mặt nước, hoặc không tháo bỏ các vật nặng khi BCD bị xì hơi làm họ bị chìm trở lại, ... 

Luật Murphy: “Bất kỳ cái gì có thể bị hư, nó sẽ bị hư”. 
Murphy ẩn trong túi lặn của bạn và nhẫn nại chờ đợi cơ hội giết bạn. Thiết bị có lỗi, lặn không theo kế hoạch, tiếp nhận bài huấn luyện một cách hời hợt, sẽ là lời mời Mr.Murphy tới tàn phá. 

Hầu hết các nạn nhân đều hoàn toàn không quan tâm tới tiềm năng của tai nạn lặn, và do đó, khi xuất hiện sự sai lệch, sẽ không biết phải đối phó như thế nào. 
Chiến lược thông minh là cần thường xuyên thực hành các kỹ năng cơ bản học từ thời nhập môn. Nếu bạn đối phó được với trường hợp khẩn cấp thì đó là “bản năng thứ hai” của bạn. Bạn cùng bạn bè hãy chơi trò chơi “cần làm gì nếu bạn bị…”. Hãy suy nghĩ về những điều có khả năng xảy ra, và quan trọng hơn, suy nghĩ và thực hành cách để chống lại nó hoặc để đáp ứng với nó: Khi đang lặn, bạn sẽ làm thế nào để điều chỉnh được sự cân bằng của bạn? Bạn sẽ làm gì nếu bạn bị lạc khỏi nhóm? Bạn sẽ làm gì nếu nhảy xuống từ tàu? Bạn làm thế nào để triển khai thiết bị báo hiệu?... (còn nữa)

H: Hoạt động của thợ lặn giống như cuộc sống hàng ngày, là nên ở trong vùng thoải mái (ở trong bong bóng).
(*) xin xem tại Tự điển lanbien ở bên phải trang blog.

Thứ Ba, 8 tháng 5, 2012

Lặn Nha Trang dịp lễ 30/4

Không đi lặn ở Trường Sa được thì đến nơi dễ đến là Nha Trang. Với tui vào dịp lễ đi Nha Trang cũng không vất vả lắm vì có hai trở ngại lớn nhất dịp nghỉ lễ là đi lại là lưu trú thì: Đi lại bằng xe lửa là yên tâm không lo kẹt xe, chỉ phải lo mua vé trước vài tuần là được. Còn lưu trú thì Nha Trang là quê tui nên về đó kiếm chỗ ngủ không khó. Mặt khác, tui cũng nóng lòng muốn thử mấy cái đồ chơi tậu được khi đi ADEX cùng Coral hồi giữa tháng tư. Đó là một bộ gá máy chụp hình cộng cánh tay gắn đèn chụp hình (Strobe hoặc đèn LED) và một đèn LED 650 lumens chuyên dụng cho video. Tui cẩn thận chuẩn bị mấy thứ này từ mấy hôm trước khi đi, kiếm một cái túi bảo vệ bằng neopren để đựng và xếp vào tủ. Để có được tiện nghi khi lặn, bạn phải trả giá bằng sự phiền toái khác :). Tui có một túi to để chứa tất cả những gì thuộc về trang bị lặn mang theo. Cái list các thứ trang bị này cứ lớn dần theo thời gian. Khi tui lần đầu tiên đi thi thực hành để lấy bằng Open Water trên vai chỉ có cặp fins, kính lặn và ống thở nay sau 3 năm thì mỗi lần đi lặn phải tha một túi to khoảng 13-14 kg. Vấn đề là nhiều chi tiết quá nên dù đã ghi cẩn thận vào sổ các thứ cần mang theo, cuối cùng đến Nha Trang tui mới phát hiện ra là bỏ quên cái túi bộ gá máy cùng đèn chụp hình ở nhà. Thế là hết cơ hội thử nghiệm chụp hình và quay video có ánh sáng phụ trợ dưới nước :((  Đành lại chụp hình với ánh sáng tự nhiên như những lần trước. May mắn là ngày hôm đó nắng chói chang nên ánh sáng ở độ sâu 10 m cũng còn khá. Tầm nhìn không tốt lắm chỉ cỡ 8-10 m. Lần này có dịp thử chiếc GoPro HD ở biển nên tui không quay video bằng máy chụp hình nữa. Do quên bộ gá máy ảnh ở nhà nên tui đeo máy GoPro lên đầu và tay điều khiển máy ảnh. Chất lượng video khá tốt (HD) dù chỉ sử dụng ánh sáng tự nhiên, Nhưng quay kiểu này làm cho việc biên tập rất mệt vì phải mất công xem, cắt ra những clip ưng ý rối mới biên tập lại thành video hoàn chỉnh. Đành hẹn các bạn các cảnh quay của anh bạn Hero vào bài sau, còn bài này chỉ có ảnh, như mọi khi chộp bằng máy Sealife MD800 với ánh sáng tự nhiên.

Lần này Ki Ka không lặn cùng tui vì đang mắc huấn luyện một cô gái Nhật lấy bằng OWC

Tui lặn cùng Nguyên, chuẩn úy PADI của Rainbow Divers Nha Trang.

 Đã vài tuần nay, tại vị trí này có một chú cá ngựa bám đoạn dây chão này, khi tui được dẫn tới thì thật xui xẻo, không thấy chú cá ngựa đâu, chỉ có một chú cá nóc lượn lờ.

 Một chú cá "lá" nằm sâu trong hốc, loay xoay một lúc mới chộp được, mà mấy nét cũng không chuẩn được.

 Chộp chú sên trần (nudibranch) nì lại quá dễ, tui chộp nó trong tư thế hai chân chổng lên trời!

 Cá sư tử (lionsfish) - đề tài quen thuộc :)

 Một chú tôm rập rình ở cửa khe đá.

 Một chú sên trần khác, lần này tui may mắn chộp được một loạt nudibranch - chỉ tiếc không có ống kính macro để có thể chụp đẹp hơn

 Gặp lại Ki Ka ở dưới nước.

 Theo sau là cô học trò người Nhật - đang thi lấy bằng OWC do Ki Ka hướng dẫn.

Hai thầy trò Ki Ka

    Trái ngược với cảnh hai thày trò nhà Ki Ka ung dung bơi ngắm cảnh, anh chàng to khỏe Hàn Quốc này bị một DM nắm cổ lôi sềnh sệch vì chỉ là một diver "lặn thử"! Còn gì là thú vị nữa :D

Cuối cùng là tui với cái camera GoPro HD trên đầu.

  Tui đi lặn với Rainbow Nha Trang. Đi lặn dịp lễ đông nghẹt luôn, hôm đó tàu tôi đi chở tới 25 khách lặn chưa kể đội HDV và HLV lặn của RB. Tại Hòn Mun, ngoài các tàu chở khách lặn của các CLB ra còn nhiều tàu chở khách du lịch ra đó bơi, lặn snorkel và xem san hô qua tấm kính ở đáy tàu.
   Chuyến đi này, việc quên đèn chụp hình ở nhà không phải là xui xẻo duy nhất. Lần lặn thứ hai, tui bị rơi mất túi chì (1,5Kg) lúc nào không hay :(( - kỳ lạ là mất 1,5 Kg mà tui hổng có cảm giác gì cả, cứ lặn bình thường tới lúc lên tàu chú Nguyên mới phát hiện ra. Từ nay đi lặn chắc phải mang đai chì cho lành ;)

Người khiếm thính lặn biển

(bài của một HLV, trích)

… Cô ấy bỗng cười khúc khích khi tôi giải thích các tín hiệu tay của thợ lặn. Cô ấy là người khiếm thính, nhưng có thể nhìn môi để hiểu được lời nói. Đây là một mối lo ngại vì học sinh của tôi không thực sự nghe được những gì tôi nói. Cô ra hiệu cho cho tôi tạm dừng và ra một loạt ký hiệu cho chồng cô. Cả hai mỉm cười. Chồng cô (ra hiệu) xin lỗi tôi vì đã làm gián đoạn và đề nghị tôi tiếp tục. Tôi thực sự bối rối – giải thích các tín hiệu tay cho cặp vợ chồng này, tôi cảm thấy như thể tôi đang dạy bảng chữ cái cho một giáo sư  ngôn ngữ.

Nhiều thợ lặn hỏi sẽ như thế nào khi người khiếm thính lặn. Câu trả lời phụ thuộc vào nguyên nhân gây ra khiếm thính, các thương tích gây ra sự ngăn cản họ cân bằng áp lực tai. Bác sĩ về y học lặn sẽ đánh giá tiềm năng của họ theo từng trường hợp cụ thể. Không phải người khiếm thính nào cũng có thể lặn.

Một khi ở dưới nước, thợ lặn khiếm thính (những người biết ngôn ngữ ký hiệu) sẽ có một lợi thế đáng kể so với phần còn lại của thế giới. Họ có các cuộc trao đổi đầy đủ trong khi lặn. Đây là trường hợp của hai học sinh này. Tôi không nghi ngờ rằng họ đã hiểu rõ các tín hiệu tay quá sơ sài của tôi. Mỗi khi tôi thô thiển ra kí hiệu “Okay” với họ, tôi cảm thấy như thể tôi là người vượn Neanderthal phát âm tiếng “Good” với người hiện đại – những kẻ có khả năng giao tiếp hoàn toàn bằng ngôn ngữ. Nếu cô ấy nói rằng “Tuyệt vời, tôi cảm ơn rất nhiều vì cuộc lặn này. Tôi rất thú vị và đặc biệt là tôi thích đàn cá vẹt đang bơi trên vỉa san hô”, thì tôi chỉ có thể đối đáp là “Good”. 

Chúng ta đồng ý rằng, tìm hiểu các tín hiệu tay để giao tiếp với bạn lặn là việc rất quan trọng của thợ lặn, nhưng với người khiếm thính, họ trao đổi được nhiều hơn, kể cả khi bạn so sánh với các thợ lặn chuyên nghiệp. Họ không những bày tỏ được đầy đủ về sự suy nghĩ của mình trong khi lặn, mà họ đã quen với việc sử dụng các tín hiệu trực quan để thu hút sự chú ý của nhau. Không giống như hầu hết các thợ lặn mới – rất dễ bị lạc nhóm lặn – thì họ không bị mất phương hướng bởi sự thiếu vắng âm thanh. Hai học sinh của tôi rất thoải mái và kiểm soát được bản thân khi ở trong nước. Tôi nghĩ rằng, sự quen thuộc với truyền thông thị giác đã làm cho họ mạnh mẽ hơn, thậm chí những thợ lặn nhiều kinh nghiệm cũng không có được điều này. 

Tôi thực sự thú vị xem hai người trò chuyện bằng ngôn ngữ ký hiệu trong lúc họ đang bay trên rạn san hô. Tôi cảm thấy mình bị bỏ rơi. Tôi mơ ước rằng tôi có thể giao tiếp với các khách lặn dễ dàng như họ giao tiếp với nhau. Sau vài chuyến lặn, tôi nhờ họ dạy cho tôi một số ký hiệu cơ bản. Cô ấy đã dạy tôi làm thế nào để giao tiếp. Cô nói “Hãy nhìn tôi” và ra các kí hiệu kể tên hầu hết các loài động vật biển mà chúng tôi gặp trong khi lặn. Và ngay sau đó, tôi đã có thể nhận ra cuộc trò chuyện của họ,  không được nhiều, nhưng tôi biết họ đang nói chuyện về con rùa biển. 

Là một huấn luyện viên lặn, tôi học được nhiều điều từ những học sinh của tôi. Từ họ, tôi tìm ra những cách mới để giải thích một khái niệm hoặc một phương pháp tốt hơn. Lần này tôi học được một điều quan trọng hơn: biết một phương pháp truyền thông mới. 

Và tôi tin rằng, trong cuộc sống, sự khác biệt và phẩm chất độc đáo của bạn sẽ làm cho bạn mạnh mẽ hơn.

Thứ Năm, 3 tháng 5, 2012

Hang Mắt thần chết – Devil’s Eye

(sưu tầm, trích)
Lặn hang động là một trong những thử thách lớn nhất và nhiều nguy hiểm bởi trong quá trình lặn các thợ lặn luôn phải tìm cách lách qua những nhũ đá, khe đá và tránh va chạm với trần của hang động. Vì thế họ luôn phải bơi theo tư thế song song và tìm những lối rộng nhất để có thể lặn trong làn nước với các chướng ngại vật. Việc chuyển hướng dưới nước khi bạn lạc vào hang động này cũng không hề đơn giản và thợ lặn hoàn toàn có thể gặp phải những rủi ro đáng tiếc. Trên thế giới có vô số những hang động kiểu này và nổi tiếng nhất là hang Devil’s Eye.
Devil’s Eye là hệ thống hang động được rất nhiều người biết đến và là địa điểm yêu thích của những thợ lặn. Với tổng chiều dài hơn 13.000 mét, các thợ lặn có thể dành thời gian cả đời để khám phá mà vẫn không thể chiêm ngưỡng hết được nó. Hiện một phần hang động này vẫn chưa được khám phá và lập trên bản đổ.
Devil’s Eye là một phần của khu tổ hợp giải trí Ginnie Springs với những tiện nghi hiện đại. Các thợ lặn sẽ được ngâm mình trong nước biển ấm áp trước khi lặn vào hang động.

H: Lặn vào Mắt thần chết. Những tảng đá nằm ngổn ngang dưới đáy hang chứng tỏ xưa kia hang này đã từng bị sụp.

Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2012

Lặn vo giải trí bắt bào ngư


(bài của Mr.Bord, trích)

Marco, một thành viên “lặn vo bắn cá” nói: “Một ngày lặn bắn cá tồi tệ luôn luôn tốt hơn so với một ngày làm việc tốt đẹp tại nơi làm việc”.

Con đường chạy dọc theo bờ biển với nhiều khúc cua cùi chỏ quanh co, một bên là vách núi cao và bên kia là vực biển, có nơi trên 1.000 mét. Cảnh vật rất đẹp và hùng vĩ. Tiếc là tôi không ghi lại được vì lúc đi thì trời còn tối, còn lúc về thì bỏ camera ở sau xe. Sau 3 giờ lái xe, chúng tôi đến mũi Arena, San Francisco, một cảng nhỏ và giống một cảng cá hơn là một điểm đỗ tàu cho dân câu. Ở đây không có bến tàu, mà thay vào đó là một cần cẩu khá lớn (tải trọng 5 Ton) để cẩu tàu của bạn từ xe kéo và thả xuống biển và câu tàu của bạn từ biển đặt lại vào xe.

Theo luật California, để bắt bào ngư, bạn phải mua thêm giấy phép giá 20 usd. Một năm bạn chỉ được bắt 24 con và một ngày không quá 3 con với size từ 7 inches trở lên. Nếu đem chúng lên mặt nước, đo không đủ kích thước, thì bạn không thể quăng nó xuống biển, mà phải lặn xuống để đặt nó lại chỗ cũ. (Biết đâu các “anh hai” đang dùng ống dòm theo dõi bạn từ xa, nếu bạn phạm quy thì bị phạt tới 600 usd/con và cứ thế mà nhân lên). Lặn bắt bào ngư tất nhiên là freediving (lặn vo).

Chúng tôi chuyển dụng cụ qua tàu câu, mặc bộ đồ lặn và ra khơi. Khi ra đến nơi mới thấy việc bắt bào ngư là gian nan, nguy hiểm hơn sự hiểu biết của tôi rất nhiều. Điểm bắt bào ngư là một bãi rong biển rất lớn. Bạn phải len lỏi trong bãi rong ở độ sâu khoảng 6 – 9 mét nước tìm những con bào ngư đủ size và đưa lên tàu. Thời tiết hôm nay, đúng là trời không chiều lòng người, biển động, sóng cao từ 2,4 – 3 mét, mưa phùn với nhiệt độ trên bờ khoảng 14 – 15 độ C và dưới đáy biển khoảng 4 – 5 độ C. Gió to và lại là Mix waves, nên tàu bị lắc lư mạnh và nước biển khá đục. Thời tiết này không thuận lợi cho lặn biển. Có thể đột ngột xuất hiện vùng xoáy hay sóng ngầm trong khi trên mặt biển vẫn lặng – rất nguy hiểm cho thợ lặn. Nếu bạn bị cuốn vào đám rong dầy đặc thì coi như “xong film”, vì bạn lặn không có bình dưỡng khí. Nếu thiếu kinh nghiệm, không chừa chút hơi thở cuối cùng cho các bất trắc thì lúc đó bạn có thể phải ở lại mãi mãi trong lòng đại dương ... (Có thể tác giả đã không lặn vào hôm đó, một ngày mà thời tiết nguy hiểm cho thợ lặn giải trí nghiệp dư – NST). 
H: Cá đuối Malta với sải "cánh" 7,5m.

Thứ Ba, 24 tháng 4, 2012

Chào mừng ngày Thống nhất đất nước!





                                                     

               Dịp lễ 30/4 - 1/5 này bạn đi lặn ở đâu?                                                         
                        Trường Sa nhé!

Bạn đã từng gặp Trai khổng lồ?





Trái ngược với điều một vài người thường nghĩ – Trai khổng lồ (Giant clams) không kẹp những thợ lặn cả tin! Những con trai khổng lồ có thể phát triển dài hơn 3 feet (1 m) và có thể sống ít nhất 70 tuổi. 
Bạn có biết rằng phần lớn loài trai khổng lồ là loài lưỡng tính? simultaneous hermaphrodites ( con vật có cả hai giới tính cùng lúc) Viên ngọc trai lớn nhất thế giới được tìm thấy trong trai khổng lồ và được bán ở New York với giá khoảng 10 triệu USD! Nếu như bạn lặn ở Great Barrier Reef rất có thể bạn sẽ thấy loài sinh vật đáng kinh ngạc này. Bạn đã từng nhìn thấy chúng khi lặn biển chưa? Ở đâu? Hãy chia sẻ câu chuyện của bạn với chúng tôi


Theo: PADI trên FB.

Nguyên lý về Bơi chìm và Bơi nổi

(Bài của Phạm Anh Tuấn, trích)

Sai lầm của các giáo trình và phương pháp dạy bơi là tập cho ta sự “nỗ lực làm nổi”. Chính “nỗ lực làm nổi” đã tạo cho ta tâm lý “sợ chìm”, càng sợ bị chìm, ta càng dễ bị chìm hơn và ta sẽ dễ phát hoảng khi bị “chìm”. “Nỗ lực làm nổi” ban đầu được hỗ trợ bằng hai cái phao nhỏ đeo ở nách và một miếng xốp đeo ở lưng. Dần dần, khi đã quen, “nỗ lực làm nổi” sẽ được thay bằng các động tác liên hoàn để giữ cho cơ thể ta luôn nổi trên mặt nước. Đó là học bơi theo giáo trình.

Với tôi, “biết bơi” có hai thứ hạng là bơi nổi và bơi chìm.

“Bơi nổi” là cách bơi mà bạn được học khi đăng ký học bơi. Đối với những người này, dù đã biết bơi(*), nguy cơ bị chết đuối ở trong tự nhiên vẫn cao như người không biết bơi, thậm chí cao hơn.

“Bơi chìm” là cách bơi mang tính nhận thức: Bạn phải hiểu được nước, phải hòa vào nước, đi trong nước, nghe trong nước, nhìn trong nước, bạn không cần nhiều nỗ lực để “làm nổi” lên mặt nước, ngoại trừ để hít chút không khí. Khi đã thực sự biết bơi, bạn sẽ thấy nước không hề nguy hiểm, mà trái lại, là một môi trường đầy quyến rũ.

Biết bơi theo hai nghĩa trên, giống như đối với một đứa trẻ, vừa phải biết cách học giỏi vừa phải biết cách sống tốt. Mà … thực ra, chỉ cần biết cách sống tốt đã là giỏi lắm rồi.

Tôi muốn bạn bắt đầu bằng sự “chìm”.

Ở một độ sâu vừa phải (do bạn chọn), bạn hãy thả lỏng cơ thể, hít một hơi vừa phải, nhắm mắt và buông người nằm sấp để cho cơ thể chìm tự nhiên trong làn nước.

Lần thứ hai, hãy hít một hơi dài hơn, và lặp lại như lần thứ nhất, nhưng bây giờ bạn hãy mở mắt ra, và thở ra nhè nhẹ để tự mình nhìn thấy những bọt khí nổi lên trong nước.

Lần thứ ba, cũng như vậy, nhưng hãy bắt đầu nhìn ra xung quanh bạn, hãy cảm nhận cơ thể bạn trong nước, hãy đưa tay ra để nhìn ngắm bàn tay mình, thử động đậy chân.

Bạn hãy lặp lại vài lần và sẽ nhận ra rằng mình “chưa hề chìm”, cho dù mình có buông xuôi tay chân và nằm sấp trong nước, cơ thể mình vẫn nổi. Nước sẽ đưa ta nổi lên, vô điều kiện.

Vậy “nỗ lực làm nổi” là không cần thiết. Khi đã làm quen với nước, bạn sẽ cảm nhận nó, như là không khí. Bạn ở trong nước và bạn nổi, điều đó tự nhiên như khi ta đứng trên mặt đất.

Việc còn lại của bạn là học cách hít thở và di chuyển bằng những động tác đơn giản, có thể học từ một con ếch.

Cách dạy bơi của tôi rất hiệu quả, vì những người được tôi dạy chỉ mất 30 phút để bơi và bơi rất tự nhiên, như đã nói ở trên, như người ta đi bộ.

Cho tôi lạc đề chút xíu:

Trong cuộc sống nói chung, con người đều được giáo dục để ít nhiều tập được tính “nỗ lực làm nổi”. Nhưng bằng những thành công và đẳng cấp cụ thể (mà đôi khi rất hư ảo), người ta không hề nhận ra “nỗ lực làm nổi” ấy là một sự lãng phí thời gian.

Cuộc sống cũng có qui luật như tự nhiên, mà chữ “tự nhiên” bản thân nó cũng nói lên được bản chất của cuộc sống rồi. Đôi khi, cứ sống tự nhiên thôi. Sống như cái cây ngọn cỏ, như con thú trong rừng. Bớt “nỗ lực làm nổi”, cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hơn chăng?

Đừng sợ chìm, không chìm được đâu. Khi không cảm thấy bị chìm, khi cảm thấy mình tự nhiên nổi, thì mọi việc còn lại như hít thở, khua tay, đạp chân sẽ trở nên tự nhiên và dễ dàng.
(*) Tác giả coi những người biết bơi theo phương pháp “nỗ lực làm nổi” là người chưa hẳn đã biết bơi.

Thứ Ba, 17 tháng 4, 2012

ADEX 2012



Chấp hành nghị quyết buổi Cafe Scuba đầu năm, Coral và tui đã làm một chuyến đi đến Singapore để tham quan triển lãm Lặn biển châu Á; ADEX 2012 (Asia Dive Expo 2012). Khác biệt đầu tiên so với năm ngoái là địa điểm tổ chức. Các năm trước ADEX được tổ chức tại Khu hội nghị và Triển lãm SUNTECH - đi từ ga tàu gần nhất là Hall City đến đó cũng khá xa, lại lên lầu cao. Năm nay ADEX được tổ chức tại khu hội nghị và triển lãm mới tại tổ hợp khách sạn Marina Bay Sands, ngay tầng trệt dễ tìm. Tui tới bằng tàu điện, Coral chạy tới bắng taxi.

Chủ đề năm nay của triển lãm là cá đuối Manta Ray - Giống cá đuối khổng lồ có nhiều ở vùng Ấn Độ dương. Có nhiều bài báo cáo về các khía cạnh sinh học, bảo vệ môi trường và sinh thái của Manta. Như mọi năm, sẽ có một lượng hạn chế "Sách Xanh" về Manta được phát hành cho khách tham quan.
Có một hội nghị chuyên đề được tổ chức trong khuôn khổ ADEX 2012 là TEKDIVE Conference - Sự kiện này là sự kết hợp của tiểu ban ADEX và OZTeK, tập trung vào bộ môn lặn kỹ thuật.Diễn giả là các chuyên gia hàng đầu của ngành công nghiệp lặn kỹ thuật. Tui không nhớ chính xác lắm là để có thể tham gia hội thảo này, bạn phải mua vé tham gia hơn 100 $ Sing.
Triển lãm phân ra thành nhiều khu vực khác nhau: Khu chuyên về nhiếp ảnh, video dưới nước, khu du lịch lặn và nghỉ dưỡng lặn, khu các trang thiết bị lặn (nơi tui và Coral lượn lờ nhiều nhất). Khu giáo dục- đào tạo lặn biển, các Hiệp hội lặn, các tổ chức truyền thông, bảo vệ sinh thái...
Khách thăm ADEX có thể tiếp cận rất nhiều thông tin với mọi chủ đề liên quan lặn biển, nghệ thuật nhiếp ảnh, kỹ thuật lặn, trang thiết bị từ những thứ thông thường như chân nhái, kính lặn ống thở đến computer lặn tích hợp hệ thống khí với mặt hiển thị màu bằng công nghệ OLED sáng và nhiều màu sắc..
Tại đây bạn cũng có thể thăm khu vực hội thảo chuyên đề về Photo/Video để thấy được rất nhiều hoạt động rất thú vị và các báo cáo rất hứng thú của các nhiếp ảnh gia dưới nước hàng đầu như: David Doubilet, Michael Aw, Stephen Frink, Leandro Blanco, Shawn Heinrichs, Mathieu Meur and Aaron Wong. Các bài nói này đề cập bao gồm một phạm vi rộng các chủ đề về nhiếp ảnh và quay video dưới nước. Cơ hội tốt để bạn có thể tiếp cận các chuyên gia - nghệ sỹ ảnh hàng đầu và trao đổi vấn đề bạn quan tâm.
Coral và tui cũng không tham gia được nhiều vào các sự kiện, chỉ lượn các gian hàng mà chủ yếu tại khu vực trang thiết bị lặn.
Hiệp hội PADI



Coral tại gian hàng của Scubapro









Lựa chọn wetsuite





Lựa chọn fins







Khu vực báo cáo chuyên đề về nhiếp ảnh dưới nước.

Hai phần cơm gà ăn trưa chống đói.

Làm thủ tục mua một chiếc vỏ máy đa năng với giá giảm 1/2 so với bình thường.

Ban giám khảo đang chấm điểm vòng chung kết cho bức ảnh đẹp nhất

Một Diver đang trình diễn thao tác chuyển tư thế bình khí Nitrox nhờ hệ thống Tech System mới được chế tạo cho thợ lặn kỹ thuật.

Tới khoảng 5:00 chiểu thì tui và Coral đều mệt nhoài. Kết quả Cocal đeo một túi trang bị nặng oằn vai (chú ấy nói thế!). Tui "khim tốn" hơn, chỉ mua 1, 2 món nhưng nếu qui ra thóc thì cũng không kém đống đồ của Coral :D

Một ngày chỉ để lượn các gian hàng, rọ giá, so sánh tính năng, thử - tháo - thử - tháo....OK, mua! Không còn thời gian để tham gia mấy cái hội thảo về nhiếp ảnh dưới nước nữa. Hôm sau chủ nhật 16/4 - ngày cuối cùng của triển lãm ADEX, Coral và tui lên đường về nước.








Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2012

Ván diều – Kite surfing

Một HLV môn ván diều nói (trích):

… Anh đã điều khiển được diều (ở trên bờ), anh đã có cảm giác đó rồi phải không? Bây giờ, khi đứng lên được trên tấm ván, anh lại có một cảm giác lạ nữa; khi anh chạy trên mặt nước, anh có một cảm giác lạ nữa; và khi anh điều khiển diều để nó nhấc anh lên khỏi mặt nước, anh lại có một cảm giác lạ nữa. Càng về sau, anh càng có nhiều cảm giác lạ. Khi anh đã nhào lộn được rồi, hoặc sau khi anh tập được một kỹ thuật nào thành công, thì cảm giác càng lạ nữa. Những cảm giác tuyệt vời!

Nếu không biết điều khiển diều sẽ nguy hiểm. Ở đây đã từng xảy ra tai nạn, nhưng chỉ bị thương nhẹ, vì ở bãi biển Mũi Né toàn là cát nên (khi bị té) không bị sao, ngoài những trầy sướt, hoặc bị dây diều cứa chân tay, thì chưa có trường hợp nào nặng. Công việc của chúng tôi là hướng dẫn cho người chơi các quy tắc an toàn.

Nhiều người cho rằng môn này là mạo hiểm và đòi hỏi nhiều kỹ năng; nhưng đó chính là yếu tố hấp dẫn, đó là cái làm cho người ta đam mê.

Đối với người Việt mình, môn thể thao này vẫn còn mới, vì mới du nhập khoảng 10 năm thôi. Người Việt mình tham gia môn này còn ít lắm, thứ nhất là sợ nắng, thứ hai là không biết bơi, trong khi môn này chỉ chơi được ở ngoài biển, mà ngoài biển thì vừa nắng vừa gió, và phải bơi nữa. Một phần cũng vì chi phí chơi môn này còn khá đắt với người Việt. Phải nhập từ con diều, ván, thanh điều khiển, ống bơm, đai, ...

Nhiều người Việt nam đã hỏi tôi và tôi đều giới thiệu cho họ, nhưng phần lớn họ không tham gia, vì thứ nhất là giá cả, thứ hai là sợ nắng gió, sợ đen. Hy vọng năm, mười năm nữa sẽ thay đổi, họ cần thể thao nhiều hơn, và sẽ tìm tới môn thể thao này. Theo tôi thì môn thể thao này rất tốt, lại thoải mái đầu óc nữa. Chơi môn này là vận động toàn thân cộng với trí não ...

Chủ Nhật, 8 tháng 4, 2012

Lặn xuống Lỗ xanh. P3: Hai bức hình trong phòng khách

Chuyến thứ hai, chúng tôi đi xuống theo lộ trình như chuyến khảo sát, cho tới khi gặp vỉa đá đột ngột thụt vào. Chúng tôi lặn xuống dưới vỉa đá đó để bước vô “giáo đường” vĩ đại và bơi về phía các nhũ đá khổng lồ. Chúng lớn hơn bất kỳ một cây sồi nào mà tôi đã từng thấy. Một cảnh rất ấn tượng. Sự xuất hiện của thợ lặn sinh ra các bong bóng khí tạt vào nó, làm các hạt cát bắt đầu tách ra như tuyết rơi xung quanh tôi. Tôi chụp hình, đèn chớp liên tục. Kirk kêu tôi đứng cạnh cột đá để anh chụp hình. Sau đó, rất thận trọng để máy không rơi, chúng tôi đổi vị trí để tôi chụp cho anh ta.


Tôi tự nhủ phải thư giãn, thư giãn ... Những hang động ngầm khác còn có chút ánh sáng chiếu rọi từ trên xuống, nhưng ở đây là hoàng hôn vĩnh cửu. Tôi nhìn thấy nhóm lặn khác đang bơi men theo vách đá, trong bóng tối âm u. Không hề thấy bóng dáng cá hay thực vật nào. Tám phút trôi qua. Tôi chiêm ngưỡng nhũ đá và cảm thấy sự thô ráp của nó, lấp lánh ánh thạch anh.

... Kirk đặt tay lên vai tôi. Tôi quay lại, anh ta đưa cạnh bàn tay lên mặt – kí hiệu này chỉ có một ý nghĩa “có–cá–mập”. Nhìn ra khoảng không màu xanh nhờ nhờ, tôi đã thấy chúng. Đó không phải là lũ cá mập Báo lười biếng và overfed mà tôi từng thấy ở rạn san hô, mà là những con Cá Mập Xám to lớn, cường tráng, đôi mắt đen nhìn xoáy vào những kẻ xâm nhập. Chúng ở hơi xa cho một cú chụp hình bằng máy MX-10. Tôi muốn lại gần, tôi không sợ. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ thoải mái hơn với một đàn cá mập hơn là gặp một con đơn độc. Chúng dường như có kế hoạch riêng và trong kế hoạch của chúng không có tôi. Tôi đoán chúng là những con cá cái tới đây tìm nơi trú ẩn an toàn để sinh nở. Tuy nhiên, tất cả các giống cái khi đẻ con thường có xu hướng dữ tợn, vì vậy, tôi quyết định giữ khoảng cách. Tôi tin rằng chúng sẽ sớm nhận ra là gặp chúng tôi sẽ buồn chán và sẽ bỏ đi. Chẳng bao lâu chúng bỏ đi thật. Bóng chúng mờ dần như những hồn ma trong ánh hoàng hôn.

Mười hai phút đã hết. Chúng tôi bắt đầu đi lên, đi về nơi của ánh sáng mặt trời ngự trị. Tốc độ đi lên chậm rãi nhưng tai tôi vẫn không kịp cân bằng. Đầu tôi bắt đầu nhức như búa bổ, kết hợp với muốn ói ... Nhưng đi lên chậm cũng cho tôi nhiều thời gian chụp hình các chú cá lang thang. Bức hình treo ở phòng khách nhà tôi là hình tôi chụp khi đi lên: một con cá mập khổng lồ bơi trong chùm tia sáng rọi thẳng từ trên xuống, và một hình ảnh khác khắc sâu trong trí nhớ của tôi, đó là cảnh đàn Cá Mập Xám đang lui dần vào bóng tối vĩnh cửu. (hết)
H: hang Great Blue Hole.

Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2012

Địa hình carxtơ (cacxtơ, Karst) - "mẹ" của Blue hole

(trong diendankhienthuc.net, trích)

Chúng tôi đã giới thiệu về Blue hole (Lỗ xanh) - những hang carxtơ sụp nóc và đã nằm lại dưới đáy biển. Nay xin giới thiệu về sự hình thành địa hình, hang carxtơ – “mẹ” của Blue hole (Sinkhole).

Từ Carxtơ hay cacxtơ trong tiếng Việt là phiên âm của Karst trong tiếng Đức.

Carxtơ là hiện tượng phong hóa đặc trưng của những vùng núi đá vôi bị nước chảy ăn mòn. Sự ăn mòn không phải do cơ chế bào mòn cơ học, mà do hóa học. Khí dioxit cacbon (CO2) trong không khí hòa tan vào nước, cộng với các ion dương của hyđrô (H+) tạo thành axít cacbonic. Axít cacbonic là thủ phạm chính trong quá trình ăn mòn đá vôi. Sản phẩm của quá trình phong hóa carxtơ là các hang động phức tạp với các nhũ đá đá, sông suối ngầm,...

Địa hình carxtơ là địa hình của các kiểu phân rã đặc trưng, (thường) được đánh dấu bởi các hệ thống thoát nước theo hang động ngầm dưới đất. Đây là khu vực mà nền đá có lớp bị hòa tan hoặc các lớp thường là đá cacbonat (như đá vôi hay đôlômít). Những chỗ này có rất ít hoặc không có hệ thống thoát nước bề mặt.

Chúng là kết quả của mưa axít nhẹ tác động lên nền đá vôi hay đôlômít và hòa tan một phần các chất chứa trong các loại đá này. Các hạt nước mưa đi qua khí quyển đã hòa tan khí CO2 tạo thành Axít cacbonic. Mưa ngấm qua các lớp đất thu thập thêm CO2 tạo ra dung dịch axít cacbonic yếu: H2O + CO2 → H2CO3. Axít yếu này hòa tan các chỗ đứt gãy và các lớp đá trong các tầng đá vôi. Theo thời gian, các chỗ đứt gãy này to dần lên bởi nền đá vẫn tiếp tục bị hòa tan. Các khoảng rỗng trong các lớp đá tăng dần về kích thước và hệ thống thoát nước ngầm sẽ hình thành và phát triển, sẽ cho nhiều nước đi qua hơn, làm tăng tốc độ hình thành các carxtơ ngầm, như hố sụp, thung lũng (lòng chảo khép kín), khe sâu thẳng đứng, dòng suối đột ngột biến mất.

Sự ăn mòn ở các vùng bờ biển đá vôi, thường là các vùng nhiệt đới, đã tạo ra địa hình carxtơ điển hình, bao gồm bề mặt makatea rõ nét phía trên mực nước biển và các chỗ cắt là kết quả của các hoạt động sinh học hay xói mòn sinh học tại (hoặc phía trên một chút) mực nước biển.

Nhũ đá, măng đá, cột đá: Canxi cacbonat bị hòa tan bởi nước chứa axít nhẹ có thể tích tụ lại. Trong các hang, các nhũ đá, măng đá, cột đá được hình thành nhờ sự tích tụ của canxi cacbonat và các khoáng chất bị hòa tan khác khi nước nhỏ giọt từ trên xuống, từ dưới lên, từ hai phía gặp nhau.

Những sự hình thành khác, gồm các “tấm đệm” (trong đó dòng chảy là từ các vết nứt chứ không phải là từ các điểm) và lớp cặn canxi, xuất hiện khi dòng chảy của nước giàu canxit bị cản trở làm canxit lắng xuống theo dòng chảy. Helictit là sự hình thành có dạng vòng xoắn gắn liền với mái và tường của hang. Các dạng hình thành do dòng chảy nhiều hơn là do các vũng nước đọng, chúng có dạng như cái ao và chứa nhiều tinh thể canxit hay aragonit cỡ lớn hơn – kết quả của sự bốc hơi chậm. Các con sông từ các hang đá vôi cũng có thể tạo ra các thềm khoáng chất chứa các lớp trầm tích canxit - khi nước thoát khỏi môi trường hang động giàu CO2.

Các chỗ đất sụt trong địa hình carxtơ (có thể) phát triển cho đến khi các lỗ hổng bề mặt đủ lớn làm mái hang động ngầm bị sụp bất ngờ.

Đất đai trong khu vực carxtơ có thể màu mỡ với lượng mưa đầy đủ, nhưng nước mưa sẽ nhanh chóng chui xuống các đường nứt vào trong đất, (đôi khi) làm cho mặt đất bị khô nẻ ngay trong khoảng thời gian giữa trận mưa.
H: Vịnh Hạ long - một địa hình carxtơ điển hình.

Thứ Tư, 28 tháng 3, 2012

Lặn xuống Lỗ xanh. P2: Cuộc khảo sát vội vã

… Máu trong người tôi chảy rần rật. Không gian trở nên sẫm màu, sẫm như màu áo wetsuits(*). Kí hiệu “IPX” màu đỏ trên áo tôi bị mờ dần, tiếp theo là màu vàng của áo Kirk bị mờ. Sự kiện này nói với tôi rằng, ở dưới độ sâu lớn như vậy, tôi đã thuộc về một thế giới chỉ của màu xanh và đen/trắng.

Tiếp tục xuống, chúng tôi chìm vào bóng tối với tất cả các màu sắc bị mờ dần. Trước mặt tôi là bức tường đá xám bao bọc một vùng nước màu xanh dương sậm. Tôi chăm chắm nhìn đồng hồ đo độ sâu. Nhìn lên, chỉ thấy một màu xanh lờ mờ. Chúng tôi đã hoàn toàn bị cắt đứt khỏi thế giới trên cạn – nguồn gốc của cuộc sống của chúng ta.

Đã 30 mét. Đây có vẻ như một chiều sâu tôi không thể đạt được, nhưng tại đây, thậm chí tôi sẽ bị người ta dìm xuống một địa điểm sâu hơn.

Đã 34 mét, tôi đã vượt kỉ lục của chính mình, tôi nghĩ, mình đã có mặt tại một lãnh thổ sâu hơn những nơi trước đây tôi từng được tới.

Đã 36,6 mét. Bức tường đá tuyệt vời – bạn đồng hành của chúng tôi – đột ngột kết thúc tại một vỉa đá đột ngột thụt vào. Chúng tôi lặn xuống phía dưới vỉa đá đó và thấy mình lơ lửng trên trần một “giáo đường” vĩ đại với các nhũ đá khổng lồ, mục tiêu của cuộc lặn của chúng tôi. Nhưng chúng tôi không còn thời giờ để lang thang, thời gian trong kế hoạch lặn đã hết. Tôi thậm chí không đủ thời gian để chụp một vài hình, vì đơn giản là chúng tôi chỉ làm một cuộc khảo sát vội vã và trốn chạy ra khỏi NÓ.

Tôi tóm lấy nút bơm hơi của BCD(*), bàn tay trái của tôi chạm vào cái nút tròn quen thuộc. Đây là lần thứ hai trong cuộc đời, tôi cầu nguyện rằng nó sẽ làm việc, khi cần. Tôi chưa từng bị hư nút bơm, nhưng nếu nó hư, tôi có thể bị giữ lại trong bóng–tối–vĩnh–cửu. Không hiểu sao máy tính lặn của chúng tôi lại chênh nhau: 39,6 mét và 38 mét. Khỏi, tôi xác nhận là 39,6 mét. Tôi đã thiết lập kỷ lục chiều sâu của mình. Chúng tôi từ từ nổi lên. Thời gian trôi qua nhanh chóng. Kirk và tôi đã phải chuyển sang dùng bình khí dự bị. Chúng tôi mất 12 phút cuối cho cú nghỉ giải áp(*). Tới mặt nước, tôi bơm khí vào BCD. Tôi nhấn nút bơm cho đến khi tin chắc là mình đã thực sự ở trên mặt nước. (còn nữa)

(*) Xin xem Tự điển lanbien ở bên phải trang blog.
H: Chúng tôi hoàn toàn bị cắt đứt khỏi thế giới trên cạn - nguồn gốc của cuộc sống của chúng ta.

Thứ Sáu, 23 tháng 3, 2012

Lặn xuống Lỗ xanh. P1: Một Lỗ Đen sâu nhất, một Vực Thẳm đen ngòm

Chúng tôi đã có bài giới thiệu về Blue hole tại Chủ đề CHUYỆN CỦA BIỂN. Nay xin đăng bài của một VĐV nghiệp dư lần đầu đi lặn Lỗ xanh - hang Great Blue Hole (trích).

… Tôi đứng trên boong tàu Dive Pro, nhoài qua lan can nhìn xuống nước, ở đó, nơi đáy biển thụt xuống đột ngột, là một hang động bí ẩn mà thợ lặn giải trí chỉ được xuống 40 mét. Tôi đã từng xuống độ sâu 34 mét, nhưng tôi biết hôm nay con số này sẽ bị phá. Tôi muốn đặt mình vào mạo hiểm. Hướng dẫn viên nói: “Chào mừng các bạn đến Great Blue Hole. Chúng ta sẽ xuống 39,6 mét. Chúng ta sẽ ở đó 12 phút, tính từ thời điểm mà người đầu tiên có mặt ở đó. Chúng ta phải quan sát lẫn nhau và phát hiện các dấu hiệu u mê nitơ cho nhau”.

Đã đến giờ lên đường. Tôi đứng ở “vạch xuất phát” tần ngần nhìn xuống nước: Một vùng tối sẫm so với màu vàng vàng xung quanh hang ngầm, ở đó mép hang đột ngột tụt xuống với rạn đá chạy vòng quanh miệng hang. Đó là Great Blue Hole, một vực sâu 122 mét, một Lỗ Đen sâu nhất, tối nhất, một Vực Thẳm đen ngòm.

Không thể rút lui, tôi hít một hơi thật sâu và nhảy xuống nước, ngay trên bề mặt miệng hang. Chiếc máy ảnh MX-10 và quá nhiều thiết bị đeo trên cơ thể sẽ lấy thêm nhiều nỗ lực của tôi ... Thần kinh của bạn sẽ không bao giờ thực sự có thời gian để tìm hiểu NÓ … Xung quanh tôi hàng ngàn bọt bong bóng nổi lên che khuất tầm nhìn xuống ... BCD(*) sẽ sẵn sàng đưa bạn trở lại mặt nước – trước khi bộ não của bạn hiểu được điều gì đang xảy ra.

Các thợ lặn túm tụm quanh chiếc phao định chuẩn, chờ đợi … Không khí bên trong kính lặn thì ấm còn nhiệt độ bên ngoài thì lạnh, gây ra ngưng tụ sương trên kính lặn của tôi. Tôi nghĩ phải bôi một chút nước bọt vào trong kính lặn để khắc phục đọng sương. Nước biển trong Great Blue Hole có chứa một số hóa chất độc mà bạn thực sự không muốn chúng lọt vào mắt bạn.

“Chúng ta xuống nhé” – Kirk (hướng dẫn viên) ra hiệu. Chúng tôi xả khí trong BCD. Đai chì(*) đeo quanh eo đã thắng tôi, nó dìm tôi chìm xuống ... Tôi nuốt nước miếng để cân bằng áp suất tai ... Đột nhiên có tiếng vang đều đều như của động cơ chọc vào tai tôi. Tôi ngơ ngác và Kirk ra hiệu “không sao đâu” ... Phía đáy hang như bị che phủ một màu da cam. Chúng tôi nhẹ nhàng xuống đáy hang, lơ lửng trên sàn cát cùng những mỏm đá của một thế giới xa lạ. Số lượng bọt khí từ miệng các thợ lặn tăng lên, chúng nhập lại với nhau tạo thành hình con sứa khổng lồ, xuắn lại và nổi lên mặt nước. Những con cá màu sắc rực rỡ, tỏ ra rất bận rộn, lướt qua chúng tôi và biến mất.

Kirk ra hiệu. Chúng tôi lướt trên sàn cát, bơi tới nơi vùng cát kết thúc, nơi nước biển đột ngột đổi thành màu tím. Tôi ngẩng lên nhìn bầu trời xanh thẳm lần cuối cùng. Kirk lại ra hiệu, chúng tôi lại xuống tiếp ... Trong hang, từ độ sâu 9 mét trở xuống, những dấu vết cuối cùng của sự sống bám trên vách tường đá đã biến mất, thay vào đó là sự ảm đạm ... (còn nữa)

(*) Xin xem Tự điển lanbien ở bên phải trang blog.
Hình: Hang Jungled ở "Bahama Lớn".