Danh sách các tab/trang

Thứ Sáu, 29 tháng 10, 2010

Bảo tàng tàu đắm (P2)



(tiếp) Đến thăm Viện Bảo tàng tương lai của những con tàu đắm, các vị khách sẽ thấy những mảnh, những khúc của chiến hạm “Oleg” được đóng tại Peterburg những năm 1901-1903, và bị đoàn tàu phóng ngư lôi của Anh đánh chìm vào năm 1919. Nước vịnh Phần Lan cũng giữ gìn hầu như toàn bộ những mảnh vụn của chiếc tàu thủy Đức “Frida Horn” từ nửa sau thế kỷ 19 – với mô hình hiếm của những con tàu có cầu thang xoắn ốc cùng những khoang bọc thép. Trong số các hiện vật của Bảo tàng còn có những tàn tích của con tàu Thụy Điển xuất xưởng năm 1590, và thậm chí cả di tích của những thuyền Nga cổ.

Những nhà khảo cổ học dưới nước, làm việc trong khuôn khổ đề án “Bí ẩn những con tàu đắm” vẫn đang tiếp tục nghiên cứu đáy biển vùng vịnh Phần Lan, xung quanh đảo Kotlin. Không nghi ngờ gì, trước mắt sẽ còn nhiều khám phá chấn động. Như lời kể của ông Andrei Lukoshkov, mơ ước của tất cả những chuyên gia lặn và các nhà khảo cổ, vẫn là tìm lại được con tàu, vì một trận cuồng phong mà phải nằm lại dưới đáy biển, mang theo trong khoang nó bộ sưu tập hội họa Hà Lan. Những bức họa thuở ấy đựng trong ống đặc biệt, đổ sáp ong. Dù đã 2 thế kỷ nằm dưới đáy nước, những kiệt tác hội họa ấy chắc hẳn vẫn không hề hấn gì. Điều cốt yếu nhất bây giờ là tìm cho ra con tàu bị đắm này. (còn nữa)
(hình chỉ có tính minh họa về "tàu đắm")

Thứ Hai, 25 tháng 10, 2010

Về lực lượng cứu hộ của chúng ta




Chuyện về những người dũng cảm nhưng thiếu thốn (thợ lặn trục vớt chiếc xe buýt bị đắm vào ngày 18/10/2010 ở sông Lam Hà tĩnh).
(theo số liệu báo chí - trích).

Ngày 20/10. Đã xác định được vị trí chiếc xe buýt, cách điểm đắm 1 km. Thợ lặn cho biết dưới đáy sông (12-15 m) nước lạnh buốt, đục ngầu, chảy xiết.

Một thợ lặn tâm sự “sông Lam nước lũ khủng khiếp lắm, nhiều thợ lặn lành nghề cũng phải sợ. Với tôi, lúc này mong muốn đưa thi thể của nạn nhân lên bờ nhanh nhất. Sinh nghề tử nghiệp mà”. Một thợ lặn khác nói “hồi đó, có chiếc tàu gặp lốc xoáy bị nhấn chìm dưới biển sâu 35m. Chúng tôi mất gần tháng trời mới trục vớt xong con tàu. Tuy nhiên, trục vớt tàu ở biển không nguy hiểm như ở sông. Đặc biệt là lũ sông Lam chảy xiết, quá mạnh”.

9h. Hai tàu và hai xà lan chia thành hai nhóm tiếp cận vị trí chiếc xe. Các thợ lặn ngậm vòi thở và mang theo dây cáp, sẵn sàng lặn.
9h15. Thợ lăn ngoi lên mặt nước cho biết xe khách nằm ngang sông, họ sẽ móc dây cáp vào xe để chuẩn bị kéo lên.
9h50. Thợ lặn ngoi lên mặt nước cho biết, việc cột dây cáp rất khó khăn do nước xiết. Tốt nhất là cột vào bánh xe, nhưng cả 8 bánh đều bị vùi sâu trong cát. Lực lượng trục vớt hội ý tìm cách cột khác.
Tiếp tục lặn. Sau 10 phút, thợ lặn báo đã cột được 1 cáp vào bánh xe. Nhưng sau nhiều lần lặn tiếp theo, đội cứu hộ quyết định chờ tới sáng 21/10 mới có thể trục vớt. Họ tiến hành neo cố định chiếc xe khách dưới đáy sông.

Ngày 21/10. 12h06 chiếc xe đã được kéo lên tới mặt nước.

Chỉ huy đội thợ lặn cho biết, đồ nghề của họ khá đầy đủ, nhưng không phải lúc nào cũng có thể sử dụng được. Ông nói “trong điều kiện nước sông chảy quá xiết, nếu mang bình khí nén và mặc quần áo thì sẽ bị nước cuốn trôi. Chúng tôi chỉ mặc quần đùi, khi lặn xuống thì cởi quần, cột chặt vào dây cáp rồi mới tiếp cận được chiếc xe. Khi ngoi lên lại mặc quần vào”.

Là một "dân làng lặn”, tôi vô cùng khâm phục sự dũng cảm của thợ lặn ở sông Lam, nhưng cũng đầy băn khoăn: Chẳng lẽ chúng ta, một Quốc gia có diện tích bờ biển và sông ngòi rất lớn, còn lũ lụt lại rất “phong phú” – theo “định mức” của xứ nhiệt đới gió mùa, lại không thể sắm cho thợ lặn kĩ thuật những phương tiện hiện đại hơn cái mà họ đang có (nếu quả thực họ có) hay sao?

Nhớ lại vụ tàu ngầm Kursk (K-141) của Nga bị đắm ngày 12/08/2000, nếu Cứu hộ Nga có các phương tiện cứu hộ đặc chủng thì nhiều người trong số 118 thủy thủy đã được cứu sống. Bộ phương tiện cứu hộ đó tuy rất đắt (ngang giá 1 trái tên lửa hành trình) nhưng vẫn rẻ nếu so đo với tính mạng con người (kẻ bị nạn và người cứu hộ). Về góc độ đầu tư, thay vì “sắm” 100 trái tên lửa hành trình, thì anh sắm 99 trái và 1 bộ phương tiện cứu hộ đặc chủng?!

Thứ Năm, 21 tháng 10, 2010

Thi PADI OWC ở Nha Trang.

Thằng nhỏ nhà tui vừa hoàn thành kỳ thi thực hành OWC tại Nha Trang. Cũng như chị hai, nó học và thi lý thuyết tại SG, thực hành tại hồ bơi ở An Phú - Thảo Điền Q2.
Là con trai, khỏe mạnh, bơi tốt và yêu thiên nhiên nhưng không hiểu sao tui rủ rê hắn tham gia lặn biển hoài mà hắn không chịu. Chị Hai đã lấy bằng OWC từ đầu năm mà thằng em vẫn ầm ừ khi tui kêu đi học lặn nhân dịp nghỉ học kỳ. Dịp sinh nhật 19 tuổi, tui tặng nó một món quà, là một thứ mà người nhận bị bắt buộc phải nhận. Tui đăng ký khóa PADI OWC tại Rainbow SG cho nó và thế là đành phải cắp sách (cắp đồ bơi) sang Q2 học. Qua được phần lý thuyết và thực hành hồ bơi, chúng tôi đi Nha Trang để thực hiện 4 lần lặn thự hành bắt buộc trước khi được cấp bằng. Thằng nhỏ đi thi, còn tui tranh thủ đi fun dive. Instructor vẫn là trung tá PADI Ki Ka của RG Nha Trang. Trung tá huấn luyện binh nhì một thầy một trò, thật may mắn cho chú nhỏ. ;)
Sau đây là clips ngày huấn luyện đầu tiên của binh bét TH.Anh.

Thứ Tư, 20 tháng 10, 2010

Bảo tàng tàu đắm (P1)

Tại Kronshtadt, thành phố-pháo đài ở vịnh Phần Lan, cách St-Peterburg 48 km, người ta đang chuẩn bị thành lập một Viện Bảo tàng độc đáo: bảo tàng những con tàu đắm. Hiện vật trưng bày sẽ được bố trí trong khung cảnh tự nhiên đối với chúng: trong những “thủy cung” đặc biệt, với nước biển Baltich hẳn hoi. Tại sao lại nhất thiết phải là nước biển ? Cần thận trọng như thế, vì e rằng khi tiếp xúc với không khí, những di vật sót lại của những con tàu cổ có thể bị phân rã.

Theo lời ông Andrei Lukoshkov, nhà lãnh đạo khoa học của đề án “Bí ẩn những con tàu đắm”, thứ nước bùn lầy lạnh giá của vịnh Phần Lan hóa ra gần như là một môi trường bảo quản lý tưởng. Từ đầu mùa thám hiểm, tức là từ tháng Tư, các chuyên gia lặn khảo sát đã phát hiện trên đáy vịnh những tàn tích còn sót lại của 12 con tàu thuộc những niên đại khác nhau, và cả xác một chiếc máy bay có thể thuộc loại Li-2.

Tất cả những hiện vật phát hiện được đều rất thú vị. Ví dụ như con tàu Portsmut có đại bác tuyến tính 54 phân, được đóng năm 1714 tại Amsterdam theo bản vẽ do Sa hoàng Piotr Đại đế thiết kế. Portsmut là soái hạm, ngày 24/05/1719 đã giành chiến thắng đầu tiên trên biển khơi cho hạm đội Sa hoàng trước quân Thụy Điển ở vùng đảo Ezel.
Khi nhận được tin dữ về sự hy sinh của con tàu trên đường từ Revely về Kronshtadt, Sa hoàng Piotr Đại đế đã ra lệnh phải thu hồi những mảnh vỡ của con tàu huyền thoại này. Ông Andrei Lukoshkov kể “trong kho lưu trữ, tôi đã tìm thấy bản Sắc lệnh của Sa hoàng, đề ngày tháng của năm 1730, chỉ thị phải tìm kiếm con tàu. Và bây giờ đã có thể nói rằng, sau 278 năm, chúng ta đã thực hiện được mệnh lệnh đó”. Ông nói thêm “tàu Portsmut được bảo quản cũng còn nhờ tầm nhìn hạn chế trong vịnh Phần Lan”.

Thứ Sáu, 15 tháng 10, 2010

Một cái chết dưới đáy biển

Trung tâm dạy lặn của David Swain ở Jamestown, Rhode Island (tiểu bang có diện tích nhỏ nhất nước Mỹ). David là người đàn ông điềm đạm, trung thực và quan tâm đến người khác, còn Shelley là một cô gái sôi nổi, nhiệt huyết. Họ kết hôn với nhau vào năm 1993.

Tháng 3-1999, hai vợ chồng đi nghỉ tại quần đảo Virgin thuộc Địa Trung Hải. Họ bơi thuyền buồm, lặn biển thám hiểm. Vợ chồng David thuê chung chiếc thuyền buồm với người bạn - gia đình anh Christian Thwaiteses.

Ngày 12-3-1999, tại bãi lặn Twin Wrecks, David cùng vợ xuống trước, lặn chụp hình quanh các vỉa đá ngầm và tai nạn đã xảy ra. Theo lời kể của David, do mải mê chụp ảnh, anh đã không để ý đến vợ. Lúc quay lại đã thấy Shelley mặt úp xuống, ống thở rời khỏi miệng. Đưa Shelley lên thuyền, Christian và David đã sơ cứu nhưng Shelley không có biểu hiện gì. Họ vội vã đưa Shelley tới bệnh viện trên đảo Tortola thuộc quần đảo Virgin, nhưng đã quá muộn.

Cảnh sát Tortola tìm hiểu nguyên nhân vụ việc. Khám nghiệm pháp y cho thấy, nguyên nhân Shelley tử vong là do ngạt nước. Các bác sĩ kết luận đây là một vụ tai nạn. Theo đó, David được tự do rời khỏi đảo Tortola quay trở về Jamestown.

Sau cái chết của Shelley, David nhận được hơn 600.000USD tiền bảo hiểm và một số tài sản khác của vợ. Trước cái chết của con gái, ông bà Richard và Lisa Tyre nghi ngờ con rể David là thủ phạm. Họ thuê thám tử điều tra lại toàn bộ vụ việc. Sau khi tới hòn đảo Tortola điều tra, thám tử cho rằng David đã tấn công Shelley dưới nước khi tiếp cận cô từ phía sau, giật ống thở ra khỏi miệng và dìm cô cho tới chết.

Năm 2002, 3 năm sau cái chết của Shelley, gia đình Tyre làm đơn cáo buộc David liên quan đến cái chết của con gái họ. Cảnh sát Tortola rà soát lại toàn bộ hồ sơ vụ việc và đã yêu cầu dẫn độ David Swain. 8 năm sau cái chết của vợ, David đã bị bắt giữ tại nhà tù Balsam Ghut ở Tortola và không được đóng tiền tại ngoại. Sau hai năm giam giữ, cuối cùng David bị đưa ra xử vào tháng 10-2009. Theo công tố viên, động cơ khiến David sát hại vợ mình là số tiền bảo hiểm hơn 600.000USD và việc David ngoại tình. Anh ta đã lén lút quan hệ với nữ bác sĩ Mary Grace Basler khi cô này tới trung tâm của David học lặn. Nhân viên điều tra cũng tìm thấy nhiều bức thư tình David viết cho Mary. Cuối cùng, tòa đã chính thức buộc David Swain tội giết vợ và tuyên phạt 25 năm tù giam.
(Hình - không liên quan tới bài viết)

Thứ Tư, 6 tháng 10, 2010

Dưới đáy biển VN - dân Scuba chậm mất rồi !

Những thợ lặn làng chài Cẩm Lĩnh, huyện Cẩm Xuyên (Hà Tĩnh) khi lặn sò thì bất ngờ gặp dưới đáy biển 3 khẩu thần công đẹp hơn cả những khẩu súng thần công ở cố đô Huế. Đằng sau chuyện này là số phận của con tàu cổ đã chìm gần 200 năm.
Chiều 15-8-2003, đang mò sò ở độ sâu 30m thuộc ngư trường đảo Mắt, cách cửa Nhượng 36 hải lý, thợ lặn quờ tay chạm phải một cái lư hương. Cạnh đó, nhô lên một đầu “pháo” bằng đồng. Các chủ thuyền lập tức huy động 28 thợ lặn quây thuyền lại mò.
Sau 17 ngày dưới đáy biển, sáng 2-9 thợ lặn đã khai quật được ba khẩu súng thần công. Đào xong, họ thuê tàu trọng tải 45 tấn ra tời, mất nửa ngày, mới đưa được ba khẩu thần công lên thuyền. Thợ lặn ngậm một vòi dưỡng khí dài khoảng 100m.
Vụ lặn này có sáu người bị ngất phải đi cấp cứu. Kể từ khi đưa ba khẩu thần công về làng, không ngày nào không có khách buôn đồ cổ đến săn. Các thợ lặn “trích ra” một khẩu thần công trả công trục vớt cho chủ tàu 45 tấn (người này đã mang súng ra thị trấn Can Lộc “cắm” cho dân tiêu thụ sang Trung Quốc, đã bị công an huyện thu giữ). Hai khẩu còn lại còn được lưu giữ tại vườn rau của hai chủ thuyền.
Đây là hai khẩu súng thần công đẹp chưa từng thấy. Mỗi khẩu nặng 1,4 tấn, dài 2,43m, đường kính thân súng 40cm, đường kính nòng 22cm. Trên đai bao quanh thân súng trang trí nhiều dải hoa văn khảm bạc gắn vào dải hoa văn khảm đồng rất tinh tế. Đuôi súng khắc dòng chữ Hán “Minh Mạng nhị niên ... đại tướng quân” (bị mất một số từ). Cuối thân súng, cạnh biểu tượng hình quả tim có “bài minh văn” bằng chữ Hán được khảm vàng.
Theo N.T.Sơn - phó giám đốc Bảo tàng Hà Tĩnh, các khẩu súng này khi bị chìm còn rất mới. Toàn bộ phần bạc (khoảng 1kg/khẩu) và vàng (khoảng 10 phân/khẩu) đã bị những người trục vớt cạy mất khi vừa đưa lên khỏi mặt biển. Bốn chữ “Minh Mạng nhị niên” là năm đầu tiên Minh Mạng lên ngôi vua (1821). Theo ông Sơn, “đây là ba khẩu súng được vua Minh Mạng đúc để khẳng định đế chế khi mình lên ngôi, bị chìm trên đường vận chuyển về nước”.
Cùng với súng thần công, thợ lặn đã tìm thấy 3 nồi đốt hương, 11 lư hương (lư nặng nhất 10kg), xung quanh nồi và lư chạm hình đầu rồng; 1 ấm trà có hai chân vịt, nắp và quai chạm hình đầu rồng khá cầu kỳ.
Một thợ lặn tham gia trục vớt các khẩu thần công này cho biết, súng được chở trên một con tàu cổ dài trên 30m, đáy tàu rộng 4m, vỏ tàu được ép một lớp đồng mỏng. Vô số thanh gỗ của thân tàu bị bấy nát, những thanh còn lại đều dính dầu, dài 4,5m, rộng 40 phân. Con tàu này đang tiếp tục được các thợ lặn thăm viếng. Cổ vật họ lấy từ con tàu được giấu tại vùng biển khác để khi “yên ổn” mới đưa về.

Thứ Năm, 30 tháng 9, 2010

Sai lầm của huấn luyện viên bơi lội Vietnam

(sưu tầm, trích)
Theo tổng kết của các huấn luyện viên bơi lội Tp.HCM (HLV), trong quá trình huấn luyện cho các VĐV bơi lội trẻ (VĐV), các HLV thường mắc những sai lầm sau:

A. Sai lầm về huấn luyện kỹ thuật.

1. Rút ngắn giai đoạn “học để bơi” (learning to swim) và chuyển nhanh sang giai đoạn “học để tập luyện” (learning to train) của VĐV. Nói cách khác, HLV xem trọng yếu tố tập luyện (training) hơn yếu tố giảng dạy (pratice), mong muốn VĐV phát triển về thành tích hơn là phát triển về kỹ năng.
2. Chưa xem trọng huấn luyện kỹ thuật toàn diện trong giai đoạn huấn luyện ban đầu.
3. Trong sửa sai kỹ thuật, HLV chỉ tập trung vào việc cải thiện lực tiến (động tác đẩy nước, khủyu tay cao khi tỳ nước,…) chứ chưa để ý đến việc giảm bớt lực cản (thân người nhấp nhô, tay vào nước tạo nhiều bọt sóng, …). VĐV sẽ hiểu là “muốn bơi nhanh hơn thì phải quạt tay mạnh và đập chân nhanh hơn”.
4. Chưa chú ý đến trình độ phát triển của VĐV (trình độ sức mạnh, độ mềm dẻo, khả năng tiếp thu kỹ thuật, …) khi sữa chữa kỹ thuật động tác. Đa số HLV buộc VĐV thực hiện kỹ thuật theo ý của mình chứ không phải đúng với đặc điểm VĐV.
5. Tập trung vào tần số động tác chứ chưa chú ý đến độ dài của bước bơi. VĐV chỉ “cắm đầu cắm cổ” bám theo bọt sóng chân của VĐV phía trước mà không để ý đến động tác vươn duỗi dài của động tác tay về trước.
6. Sử dụng các công cụ tập luyện và bài tập không hiệu quả về mặt kỹ thuật. Ví dụ: bơi bàn quạt quá nặng nên VĐV không đẩy nước thẳng ra sau được; “bơi kéo xô” quá nặng nên VĐV không thể duy trì tư thế nằm ngang được; bơi kẹp ván nên VĐV trẻ không nghiêng người được (trong bơi tự do, bơi ngửa). Nguyên tắc chung khi sử dụng các bài tập là “không được phá hỏng kỹ thuật của VĐV hoặc làm hạn chế việc thực hiện kỹ thuật đúng của VĐV”.

B. Sai lầm về huấn luyện thể lực.

1. Cho VĐV trẻ tập dụng cụ quá nhiều và quá nặng.
2. Chưa chú ý phát triển mềm dẻo.

C. Sai lầm trong phương pháp huấn luyện.

1. Bơi bướm quá nhiều. Nhiều HLV xem đây là một biện pháp tăng cường sức mạnh dưới nước, hay một biện pháp “trừng phạt” VĐV. Thật ra, nó chỉ có “tác dụng” làm phá hỏng kỹ thuật của VĐV.
2. Phạt VĐV “bật cóc” quanh hồ. Biện pháp này có hại đến khớp gối và dây chằng quanh gối của VĐV.
3. Tập ngày nào cũng nặng, tập tuần nào cũng nặng (vì không nắm quy luật hồi phục của các hệ thống năng lượng). HLV thường la mắng VĐV “tại sao bơi chậm thế?” mà không biết rằng nguồn năng lượng glycogen dự trữ của VĐV đã cạn kiệt rồi, còn sức đâu nữa để mà bơi nhanh.
4. Xem khối lượng là yếu tố hàng đầu để nâng cao trình độ cho VĐV (lượng vận động cao đồng nghĩa với khối lượng cao). Tuy nhiên, cần lưu ý rằng cường độ là biến số huấn luyện quan trọng nhất, tiếp theo đó mới là mật độ và khối lượng.
5. Chưa chú ý đến tỉ lệ hợp lý giữa huấn luyện sức bền và huấn luyện tốc độ đối với VĐV các nhóm tuổi. Tập luyện sức bền đối với VĐV trẻ giúp tăng thể tích tâm thu (tăng kích thước tim), còn tập luyện tốc độ sẽ làm cho thành cơ tim của VĐV dày lên, hạn chế đến việc phát triển kích thước tim sau này.

Hình: Croizon, VĐV cụt tứ chi, ngày 18/9/2010 đã bơi qua eo biển Manche trong 13g30 với quãng đường 35km (xem thêm hình trong bài "Lặn trong tăm tối").

Thứ Sáu, 24 tháng 9, 2010

Thứ Tư, 22 tháng 9, 2010

Jacques Yves Cousteau: Người hướng dẫn thế giới về những bí ẩn dưới đáy sâu.

by Peter Bilton, factoidz.com

Nói đến Jacques Cousteau là nói đến công việc mang tính khai phá trong khảo sát đại dương, những phát minh tiên phong có tính cách mạng về lặn biển và việc đưa thế giới của những đại dương sâu nhất tới phòng khách của mọi người. Ông đồng thời cũng là nhà bảo vệ môi trường được vinh danh bởi những thành quả phi thường của mình.
Jacques Yves Cousteau sinh năm 1910 ở tây nam nước Pháp. Từ khi còn trẻ Jacques đã rất năng động và ông thường đi lặn tự do ở biển Địa Trung hải cùng nhóm bạn.
Sauk khi tốt nghiệp Học viện Hải quân, ông phục vụ trong Hải quân Pháp từ 1933 với vai trò sỹ quan kỹ thuật pháo binh. Cousteau khởi đầu công việc với thiết bị lặn được gọi là lungs (lá phổi) sử dụng khí nén và các trang bị lặn khác nhau.
   Khi Pháp bị Đức chiếm đóng vào năm 1940, Cousteau được phép tiếp tục công việ của mình. Điều này cũng tạo điều kiện cho Cousteau bí mật hoạt động cho tình báo quân đồng minh, giúp tổ chức một số chiến dịch chống quân Đức. Vì những hoạt động này, Cousteau đã được tặng thưởng huân chương sau chiến tranh. Cousteau cộng tác với Emile Gagnan để phát triển bộ điều áp lặn (diving Regulator) đầu tiên trên thế giới.
Và vào năm 1943, một nhóm chuyên gia đã tập trung ở thị trấn Bandol xem ông thử thiết bị mới ở biển Địa Trung Hải. Cousteau sau này đã mô tả lại theo kiểu nói của mình việc sử dụng thành công cái mà ông gọi là Aqua-Lung.

“Tôi thở không khí một cách thoải mái dễ dàng, có tiến huýt nhẹ khi tôi hít vào, và tiếng rì rào nhẹ nhẹ của bong bong khi tôi thở ra. Bộ điều áp điều chỉnh áp lực một cách chính xác theo nhu cầu của tôi…cát biến mất vào khoảng xanh vô tận…hai cánh tay áp vào thân, tôi đạp đôi chân nhái chậm rãi và du hành xuống dưới. Tôi chạm tới đáy trong tâm trạng phấn khích….Tôi ngước nhìn lên và thấy bề mặt mước được chiếu sáng như một tấm gương bị khiếm khuyết.” Nó đã hoạt động!

Cousteau và đội của ông đã thực hiện nhiều chuyến lặn, mỗi lần lại lặn sâu hơn, cho tới khi đạt tới 240 feet (~73m). Tại độ sâu này họ bắt đầu phát hiện hiệu ứng say ni-tơ (nitrogen narcosis). Là một điều kiện gây cảm giác mất định hướng, tương tự như say rượi. Trong một môi trường nguy hiểm như thế này, đây có thể là thảm họa vì người lặn sẽ có các quyết định phi logic. Cousteau và đội của ông sau đó qua những thử ngiệm và những sai lầm, đã rút ra bài học là cần phải thở hỗn hợp khí oxy và helium khi xuống sâu dưới 150 feet (~46 meters)

Sau chiến tranh Cousteu tiếp tục làm việc cho chính phủ, cùng thời gian này ông thành lập Nhóm nghiên cứu đáy biển (Undersea Reserch Group). Ông được giao nhiệm vụ tìm kiếm và phát hiện tàu đắm trong thời chiến trên chiếu tầu nghiên cứu của ông: Calypso. Năm 1952 Cousteu phát hiện và khai quật một tàu buôn là tàu Grand Conglue, được đóng từ năm 230 trước công nguyên. Hàng trăm cổ vật cổ cổ đại được bảo quản nguyên vẹn do con người làm ra đã được phát hiện, và Cousteau đã chứng tỏ với thế giới rằng khảo cổ học dưới đáy biển có ý nghĩa tối quan trọng để hiểu biết rõ hơn vế quá khứ của chúng ta.

Cousteau và đội của ông ở ConshelfIII, phòng thí nghiệm dưới nước.

Conshelf: Conshelf là một thử nghiệm để tìm hiểu khả năng của con người có thể sống và làm việc lâu dài dưới độ sâu trong lòng nước. Bắt đầu là dự án conshelfI, là một phòng thí nghiệm dưới nước với hai nhà khoa học hay còn được gọi là nhà “du hành đại dương ” (oceanauts) với thời gian lên tới một tuần. Các nhà “du hành đại dương” được theo dõi sức khỏe, và Conshelf được trang bị mọi tiện nghi cần thiết như giường ngủ, thư viện, bếp và TV.
Conshelf đầu tiên được đóng năm 1962, thành công của nó dẫn tới sự ra đời của Conshelf II ở độ sâu 14 meters. Vào năm 1965 một Conshelf lớn được chế tạo đủ sức chứa sáu nhà du hành đại dương. Công trình này được đặt tại Địa Trung Hải, gần Nice, nước Pháp ở độ sâu 100 meters. Thử nghiệm Conshelf kết thúc thành công, tuy nó khẳng định con người không được thiết kế để có thể sống thiếu ánh mặt trời. Conshelf III sau đó được dùng để đào tạo các nhà du hành vũ trụ.
Đây là hình ảnh Conshelf II do Cousteu chụp cho tạp chí National Geographic.

Cousteu đã phát triển người lặn và là người đầu tiên triển khai người lặn trang bị camera. Những kỹ thuật quay phim dưới nước của ông đã tạo ra các chương trình truyền hình mang tới cho tới hàng triệu người xem quang cảnh môi trường biển dưới đáy sâu. Cousteau tiếp tục khám phá những tài nguyên thiên nhiên của đại dương. Ông trở thành nhà bảo vệ môi trường hàng đầu và tham gia cuộc gặp thượng đỉnh Rio 1992.
Jacques Cousteau mất năm 1997. Ông để lại di sản hơn 120 bộ phim truyền hình và 50 đầu sách. Cousteau đã mở đường cho các nhà làm phim thời sự, và hơn thế ông đã thay đổi quan điểm cộng đồng và tạo nhận thức về môi trường thông qua việc làm của ông trong việc giữ gìn thế gới sinh thái biển mỏng manh.

Thứ Ba, 21 tháng 9, 2010

Chỉ vì không nhìn thấy đích

Đó là một buổi sáng sương mù phủ kín, ngày 4/7/1952, khi Florence Chadwick bước xuống nước bơi vượt eo biển từ đảo Catalina đến bờ biển California. Bơi đường trường không phải là một điều mới lạ đối với Florence, bởi cô từng vượt biển Manche (giữa nước Anh và Pháp) ở cả hai chiều.

Buổi sáng hôm đó nước lạnh cóng, còn sương mù thì dày đến nỗi cô khó có thể nhìn thấy chiếc thuyền trong đoàn. Sau khi đã bơi hơn 15 tiếng đồng hồ, cô yêu cầu mọi người kéo cô lên thuyền. Huấn luyện viên của Florence ráng hết sức để động viên cô bởi họ đã rất gần bờ, nhưng cô chỉ nhìn thấy sương mù và sương mù. Vì thế cô bỏ cuộc... khi cách đích không tới nửa dặm.

Sau đó cô tâm sự: "Không phải tôi biện hộ cho mình, nhưng nếu tôi nhìn thấy bờ, tôi đã có thể bơi đến đích". Không phải cái lạnh hay sự sợ hãi, hay sự kiệt sức đã khiến cho Florence Chadwick thất bại, mà chính là sương mù.

Hai tháng sau cũng chính tại eo biển đó, cũng là khoảng cách đó, Florence Chadwick đã lập một kỷ lục mới, bởi vì giờ đây cô có thể nhìn thấy đất liền.

Nhiều lúc chúng ta cũng thất bại, không phải vì chúng ta sợ hay bởi áp lực của những người xung quanh hay tại bất cứ điều gì, mà chỉ vì chúng ta không nhìn thấy đích của mình.

Thứ Sáu, 17 tháng 9, 2010

Hình độc đáo



Ghi chú: Cả 3 người mẫu này cùng các ông phó nháy đều thực sự ở dưới đáy biển (dĩ nhiên bọn họ đều là dân dive).

Thứ Hai, 13 tháng 9, 2010

Những con thú sống dưới biển

Tại sao thú biển cũng thở bằng phổi nhưng có thể lặn dưới nước được khá lâu? Dân scuba mình có thể "học hỏi" được gì ở chúng không?

Thú biển (rái cá biển, báo biển, sư tử biển, cá heo, cá voi, ...) cũng thở bằng phổi như thú trên cạn. Tuy phải thường xuyên nhô lên mặt nước, nhưng chúng có thể ở dưới nước một thời gian khá dài, từ 20-30 phút với rái cá biển, 43 phút với báo biển Wader, hay 1-2 tiếng với cá voi cỡ lớn. Tại sao ở dưới nước trong thời gian dài như vậy mà chúng không ngạt? Các nhà nghiên cứu đã phát hiện cơ thể thú biển có “kho” tích trữ oxy đặc biệt, chính là máu và cơ.

Chúng ta biết rằng, trong máu chứa một lượng lớn oxy và CO2. Mặt khác, tỷ lệ máu so với thể trọng cơ thể của thú biển thông thường lớn nhiều hơn so với động vật sống trên cạn. Ví dụ ở người, máu chiếm khoảng 7% thể trọng, còn máu của cá heo lại chiếm khoảng 10-11% thể trọng của nó, và ở báo biển là 18%.

Ngoài máu ra, cơ bắp cũng có thể tích trữ ôxy. Trong cơ của thú biển có một loại albumin cơ hồng, rất dễ kết hợp với oxy. Khi chúng nhô lên khỏi mặt nước để thay đổi không khí, oxy được hít vào, một phần kết hợp với albumin cơ hồng hình thành trạng thái kết hợp hóa học, tích trữ trong cơ. Albumin này càng nhiều, oxy được tích trữ càng lớn. So với động vật cạn, albumin cơ hồng ở thú biển cao hơn nhiều. Oxy dự trữ kiểu này có thể chiếm hơn 50% dự trữ oxy toàn thân chúng. Chính vì albumin trong cơ thịt khá nhiều, nên màu sắc của thịt cá voi và thịt báo biển đều có màu tím thẫm.

Ngoài ra, tần số thở bình thường của thú biển tuy rất thấp, nhưng khả năng hít oxy và nén khí CO2 lại rất mạnh, có lợi cho cuộc sống dưới nước của chúng. Người bình thường một lần thở chỉ có thể thay đổi 15-20% khí trong phổi, còn cá voi lại có thể thay đổi trên 80%. Đa số động vật cạn, kể cả người, rất nhạy cảm với CO2 trong máu. Nếu hàm lượng CO2 trong không khí tăng lên, thì tần suất thở của người sẽ tăng lên gấp 5 lần bình thường. Nhưng thú biển lại không như vậy, dù CO2 trong máu tăng lên cũng không xảy ra sự cưỡng chế thở. Có người từng thử nghiệm, đeo cho báo biển mặt nạ đặc biệt, để chúng hô hấp khí có giới hạn. Họ thấy khi hàm lượng CO2 trong đó cao đến 10% thì hoạt động thở của báo biển vẫn giữ được bình thường. Điều này đã giúp cho chúng ở được dưới nước trong thời gian dài.

Hình: những "thú biển" này chỉ lặn được 1-2 phút vì quá nhạy cảm với CO2 trong máu (và nhờ vậy, da thịt của chúng - thay vì tím thẫm - có màu trắng hồng).

Thứ Năm, 9 tháng 9, 2010

Tại sao rùa biển lặn sâu

Các nhà khoa học từ lâu đã đau đầu với câu hỏi tại sao rùa luýt (leatherback) lại thích lặn xuống độ sâu của vùng biển băng giá.

Jonathan Houghton cùng các cộng sự thuộc đại học Swansea tại Anh đã tiến hành thí nghiệm để tìm hiểu tại sao các sinh vật biển có dáng đi ì ạch nặng nề lại có hoạt động hiếm có như thế này. Họ đã công bố kết quả trên tờ Experimental Biology của Anh.
Máu rùa rất giàu myoglobin nên rất lý tưởng để dự trữ ôxi. Đôi khi chúng còn lao xuống dưới mặt nước đến cả kilomet (khoảng 3/4 dặm). Các nhà nghiên cứu đã lắp cho 13 chú rùa luýt máy ghi dữ liệu ghi lại địa điểm, nhiệt độ, độ lặn sâu và thời gian. Sau đó máy sẽ truyền phát thông tin đến vệ tinh khi con vật lên mặt nước. Trong số hơn 26.000 lặn sâu được ghi lại tại Bắc Đại Tây Dương, chỉ có 95 (chưa được 0,5%) số lần đạt mức sâu hơn 300 m.

Một giả thuyết khác đã đưa ra giải thích cho những lần lặn sâu bất thường. Các nhà nghiên cứu tranh luận rằng loài bò sát đẻ trứng này lặn sâu xuống nước để trốn tránh kẻ thù, trong khi những người khác lại cho rằng đơn giản là chúng đang muốn làm mát cơ thể.

Giả thuyết thứ ba đưa ra là rùa biển đi săn ở vùng biển sâu.

Nhưng những kết quả mà Houghton có được lại bác bỏ tất cả các giả thuyết trên. Nếu con rùa đang cố gắng bơi để không trở thành bữa trưa cho một con cá lớn nào đó, chắc chắn nó sẽ phải bơi nhanh hơn bình thường. Nhưng dữ liệu thu được cho thấy những con rùa chẳng hề vội vã khi lặn sâu. Hơn nữa, chúng thường dành hàng giờ trên mặt nước trước khi lặn, có lẽ là để lấy thêm nhiều ôxy làm tăng hiệu quả.
Houghton cho biết: “Lập lờ trên bề mặt là chiến lược khinh suất nếu muốn trốn tránh kẻ thù, bởi vì đó là nơi mà kẻ thù có thể phát hiện ra bóng của những con rùa”.
Nếu để giữ nhiệt độ cơ thể luôn mát mẻ thì cũng không thoả đáng bởi nhiệt độ dưới mức 350 m không giảm nhiều. Vì thế những con rùa cũng không có động cơ để lặn sâu hơn.
Nhưng với giả thuyết về thức ăn, nghiên cứu phát hiện rằng có lẽ giả thuyết này đúng một nửa. Ngay cả khi những con rùa không ăn thức ăn tìm được ở độ sâu tột cùng, chúng có lẽ cũng muốn tìm thức ăn để dự trữ về sau. Rùa luýt thích ăn loài sứa sống ở vùng nước bề mặt. Nhưng trong nhiều tháng bơi từ khu vực sinh sản vùng nhiệt đới tại Caribê đến các vùng nước mát hơn, chúng phải sống nhờ vào các loài giống sứa sống theo tập đoàn lớn ở độ sâu khoảng 600 m. Houghton cho biết rùa biển thường lặn để tìm kiếm tập đoàn nói trên khi mặt trời xuống núi, sau đó chúng trở lên mặt nước vào buổi đêm để thưởng thức bữa tiệc. Điều này có thể giải thích tại sao rùa luýt thường nấn ná tại một khu vực trong nhiều ngày hay thậm chí nhiều tuần sau mỗi chuyến lặn sâu như thế.
(Hình minh họa: rùa biển)

Thứ Tư, 8 tháng 9, 2010

Chai rượu sâm-panh dưới đáy biển


Nhóm thợ lặn của đảo Aland, một hòn đảo tự trị nằm giữa Phần Lan và Thụy Điển, đã thu được 30 chai trong khi thám hiểm xác một chiếc tàu bị chìm.
Trưởng nhóm Christian Ekstrom nói rằng ông tin là loại rượu này do hãng Veuve Clicquot của Pháp sản xuất cách đây khoảng 220 năm. Một chai - có hình dáng của loại chai của thế kỷ 18 - đã được gửi sang Pháp để phân tích.
Hãng Veuve Clicquot bắt đầu sản xuất sâm-panh vào năm 1772, nhưng bị gián đoạn do cuộc cách mạng năm 1789. Người ta tin rằng số sâm-panh vừa phát hiện dưới biển Baltic thuộc chuyến hàng gửi cho Hoàng gia Nga lúc bấy giờ.
Một chai đã được mở cho chuyên viên nếm thử và chuyên viên cho biết mùi vị vẫn tuyệt vời. Sâm-panh đã được bảo quản tốt trong hai thế kỷ qua nhờ nước lạnh vùng Baltic. Các chuyên viên ước tính nếu bán đấu giá, một chai có thể đến 70.000 USD.
Cho đến nay, sâm-panh lâu đời nhất mà vẫn uống được là hai chai Perrier-Jouet năm 1825, được mang ra thử ở London năm ngoái.

Lời bình: giá mà mình "vớ" được một chai nhỉ (chỉ cần "chịu cực" một chút thôi). Nhưng với giá trị 70.000usd thì chẳng biết mình có dám uống không?

Thứ Tư, 1 tháng 9, 2010

Diving Condao

Những điểm lặn ở Côn Đảo do công ty Cầu Vồng khai thác:

Côn Đảo nẳm tại điểm gặp nhau của hai dòng hải lưu nóng và lạnh của đại dương, tạo nên một hệ thống khí hậu cục bộ. Từ tháng sáu đến tháng chin, những cơn gió giật dữ dội ập vào mặt phía Tây của đảo trong khi phía Dông được che chắn kín. Trong tháng chin, dòng hải lưu và gió đổi hướng ngược lại làm khu bờ đông chịu thời tiết xấu tới tận tháng giêng. Thời tiết trở nên êm dịu trong thời gian còn lại của năm.
Kiểu mẫu thời tiết bất thường này làm cho Côn Đảo là địa điểm có thể thực hiện các hoạt động bơi, lặn biển và snorkeling quanh năm.

Thời Pháp thuộc, cai ngục buộc tù nhân khai thác san hô sống để nung vôi. Nay rặng san hô đã được hồi phục, tuy nhiên lại phải đối mặt với sự phá hoại của việc khai thác hải sản không kiểm soát. Vườn quốc gia Côn Đảo được thành lập 1977, tuy nhiên ban đầu chỉ tập trung bảo vệ quần thể động, thực vật trên đảo. Ngày nay, Vườn QG bao phủ 14 trên tổng số 16 đảo và toàn bộ vùng biển bao quanh chúng.
Đa phần rừng trên đảo là rừng rậm: với một tỷ lệ rừng nguyên sinh lớn, đặc biệt là các cánh rừng ẩm ướt trên độ cao 500m so với mực nước biển.
Mặc dù việc kiểm soát khai thác hải sản theo kiểu hủy diệt mới chỉ được thực thi từ 1993 và bất chấp sự phá hoại môi sinh từ thời Pháp thuộc, hơn ngàn hecta bề mặt rặng san hô của Vườn QG Côn Đảo đã được hồi phục ở vùng nước nông – một trái ngược với các vùng khác của Việt Nam với còn rất ít bề mặt vùng nước nông còn san hô bao phủ do nạn khai thác cạn kiệt và đánh cá bằng chất nổ.
Toàn bộ vùng biển Côn Đảo rất đa dạng sinh học: Hơn 1300 loài sinh vật biển đã được phát hiện ở đây. Hệ sinh thái của Côn Đảo là môi trường sống lý tưởng cho các loài hiếm thấy như Đồi mồi, Rùa xanh và Dugong, một sinh vật kỳ lạ được gọi là “bò biển” và được cho là nguồn gốc của các chuyện thần thoại về “nàng tiên cá” do thói quen phơi nắng của chúng trên các tảng đá.
Từ 1995 đã có hơn 300 000 rùa con đã được thả ra biển và có gần 1000 rùa trưởng thành đếm được ở đây.

Dugong Abu Dhabi

Thứ Bảy, 28 tháng 8, 2010

Tin: diving Condao

Ngày 7-4-2010, ông Trần Minh Sanh, Chủ tịch UBND tỉnh đã có buổi làm việc với Vườn Quốc gia (VQG) Côn Đảo và Công ty TNHH Cầu Vồng Việt Nam về việc công ty này muốn khai thác dịch vụ lặn biển tại VQG Côn Đảo.

Đại diện Công ty Cầu Vồng Việt Nam cho biết, lặn biển là loại hình du lịch rất được du khách nước ngoài ưa chuộng. Côn Đảo là điểm lặn biển hấp dẫn nhất Việt Nam, bởi có rạn san hô và hệ sinh thái biển đẹp, đa dạng. Theo khảo sát của công ty này, tại Côn Đảo có 30 điểm có thể tổ chức các tour lặn biển phục vụ du khách.

Theo ông Lê Xuân Ái, Giám đốc VQG Côn Đảo, từ năm 2004, đã có một số doanh nghiệp khai thác loại hình du lịch lặn biển tại đây như Công ty Xuân Anh, DNTN Biển Xanh và Công ty Cầu Vồng. Hầu hết các điểm lặn biển đều nằm trong khu bảo tồn biển của VQG Côn Đảo.

Kết luận buổi làm việc, ông Trần Minh Sanh đồng ý chủ trương và yêu cầu Công ty Cầu Vồng liên hệ với VQG Côn Đảo để triển khai các thủ tục đầu tư, đồng thời lưu ý việc triển khai dịch vụ này phải tuân thủ các quy định của Nhà nước về bảo tồn biển và bảo vệ môi trường.

Thứ Tư, 11 tháng 8, 2010

Diving Hội An (P2)

Gọi là đi lặn Hội An, nhưng chính xác ra là lặn Cù lao Chàm. Một quần thể đảo ngoài khơi cách Hội An một giờ rưỡi chạy tàu. Nằm trên cửa ngõ ra vào Hội An, một cảng biển sầm uất trước đây Cù lao Chàm cũng là nơi tàu thuyền hay ghé trú khi có bão. Khu vực này cũng đã từng có những tàu buôn cổ được trục vớt với nhiều cổ vật giá trị. Giống như nhiều nơi ven biển VN, ở đây cũng từng bị nạn đánh cá bằng chất nổ làm hủy diệt rặng san hô của các dải đá ngầm. Sau khi được qui hoạch là khu bảo tồn biển, san hô ở Cù lao Chàm  dần hồ phục. Giờ đây khi lặn ở CLC, ta chỉ thấy san hô thân mềm là chính, rất ít san hô cứng, cá cũng ít và quang cảnh kém hơn so với ở Nha Trang hay Hòn Ông.
Cù lao Chàm, khu bảo tồn biển Việt Nam.

  Dù vậy, Cù lao Chàm vẫn thu hút được nhiều khách lặn, đa phần là những du khách tới thăm Hội An phố cổ và muốn khám phá cả vùng biển ở đây. Chuyến lặn tôi tham gia có tám khách lặn nữa, hai người thi OWC và một thi Advanced OWC còn lại là lặn chơi (fun dive). Nhóm lặn chơi do một cô DM (chuẩn úy) người Thụy Sỹ làm hướng dẫn viên lặn. Vì có tới 5 khách lặn nhởn nên RB bố trí thêm 1 chú thượng sỹ đi cùng cho đủ đội hình. Điểm lặn "Thái Sơn Bay" như tôi đã nói, không đẹp và đa dạng san hô như ở Hòn Mun, Nha Trang. Đi trong một nhóm đông thế này nên tôi cũng không có nhiều cơ hội tìm kiếm, ngó nghiêng kỹ...Dẫu vậy, cũng có những thứ đáng để ta đi cả quãng đường xa bằng máy bay, rồi xe ôm hơn 30Km và nhảy xuống nước, chìm...

Trước giờ tiếp nước! Đứng giữa là chuẩn úy PADI Vanessa


Chú cá vũ công tây ban Nha này tôi đã gặp ở đảo Hòn Ông.

San hô ở vùng biển này chủ yếu là loài thân mềm như thế này. San hô đá còn chưa phục hồi kịp

Anh ổn chứ? cô chuẩn úy hỏi.

Lần đầu tiên tôi chộp được chú Chình biển Morray

Lại còn cận cảnh nữa.
Cũng lần đầu tiên gặp xác tàu đắm (tuy không lớn)

Cũng khá hoành tráng đấy chứ.

Điểm lặn thứ hai là Mr. Wippy. Dòng chảy khá mạnh, chúng tôi bơi ngược dòng khoảng 30'. Khi quay trở lại thì khỏe, dòng chảy đưa trở về điểm xuất phát.

Cá ở vùng nước này thật hiếm hoi.

Nhưng nếu có thì lại khá độc đáo. Lần đầu tiên tôi gặp cặp cá hề như thế này.

Chú cá sư tử này mới thật lạ, đen tuyền. Đáng tiếc là không có đủ thời gian để xoay xở chọn góc chụp đẹp hơn.

Đã tới lúc lên tàu. Dòng chảy ở đây khá mạnh, bơi gần tới tàu phải bám dây để không bị trôi đi.

 Sau 2 điểm lặn, cả đoàn đổ bộ lên Cù lao Chàm nghỉ ăn trưa.

Bãi biển trên Cù lao Chàm rất đẹp, có thể lặn snorkeling từ đây.


Chuẩn úy Vanessa và tôi

Tạm biệt Cù lao Chàm

  Tàu về đến Hội An lúc 16h30. Tôi đã điện trước nên bác xe ôm chờ sẵn đón tôi ở văn phòng Rainbow Divers Hội An. Thanh toán xong, tôi nhảy xe ôm về Đà Nẵng để sáng hôm sau bay về SG, lúc đó dấu hiệu cấm bay trên đồng hồ lặn đã biến mất.


Chủ Nhật, 8 tháng 8, 2010

Khoang chìm (P2)

(tiếp theo và hết)
Theo tính toán, khoang chìm nói trên có thể lặn sâu tối đa là 400m trong khi nhu cầu tham quan của du khách (không mang tính chất nghiên cứu khoa học) chỉ khoảng 25-30m là tối đa (ở Nha Trang dịch vụ lặn biển chỉ cho du khách chưa qua huấn luyện lặn chừng 5-7m).
Ngoài ra, "Khoang chìm" do kỹ sư Nguyễn Đăng Lương sáng chế còn nhiều điểm mới so với các tàu ngầm, tủ lặn khác, cụ thể những người ngồi trong tàu ngầm hoặc các loại tủ lặn theo nguyên lý chung đều phải hít thở bằng khí nén, trong khi khoang chìm của kỹ sư Nguyễn Đăng Lương lại cho phép hít thở thoải mái bằng khí trời bởi hệ thống ống dẫn khí nối liền từ khoang chìm lên phao nổi trên mặt nước.

Điểm mới thứ hai là, các loại tủ lặn hiện nay có trên thế giới chỉ có thể chứa tối đa 2 người với giá khoảng hơn 1 triệu USD/chiếc và chỉ những người có thể lực tốt mới được phép vào tủ lặn để lặn tham quan. Còn "khoang chìm" do kỹ sư Nguyễn Đăng Lương sáng chế có giá thành chỉ 50.000 USD/chiếc và cho phép mọi người vào và lặn tham quan đáy biển.

Một ưu điểm khác là, so với tàu ngầm và tủ lặn hiện có trên thế giới, nếu muốn giao tiếp, thông tin với nhau thì phải dùng biện pháp duy nhất là sóng siêu âm, còn "khoang chìm" vẫn có thể giao tiếp bằng điện thoại bởi ăng ten được gắn trên phao. Ngoài ra, modul khoang chìm còn có thế phát hiện dưới lòng thũy đạo những vật cản bởi modul rà soát, trong khi các tàu ngầm khác cũng có thể làm điều đó nhưng chi phí sẽ rất tốn kém.

Trung bình một modul khoang chìm nhỏ nhất chứa được 1 người, loại trung bình có thể chứa được 1 lớp học gồm cô giáo và 30 học sinh. Kỹ sư Nguyễn Đăng Lương cho biết, hoàn toàn có thể chế tạo loại lớn hơn tùy thuộc vào nhu cầu sử dụng. Theo dự toán, khi triển khai chế tạo hàng loạt thì giá thành xuất xưởng của một modul sẽ chỉ bằng giá một chiếc xe du lịch loại rẻ hiện bán trên thị trường.

Thứ Tư, 4 tháng 8, 2010

Khoang chìm (P1)

(xin gửi thông tin này cho những người yêu thích biển nhưng chưa muốn lặn)

Sáng chế với tên gọi "Khoang chìm quan sát sâu phía dưới mặt nước" cho phép đưa người tham quan sâu hàng chục mét dưới đáy biển. Đây là nghiên cứu của một người Việt Nam và được Hoa Kỳ cấp bằng sáng chế.

Modul khoang chìm do kỹ sư Nguyễn Đăng Lương sáng chế là một loại thiết bị lặn dưới dạng khoang đơn, khoang đôi sử dụng cho hàng chục người xuống tham quan du khảo những thủy vực có các hệ động thực vật thủy sinh phong phú. Giải pháp "khoang chìm" này cũng có thể dùng vào mục đích thiết kế thành những phòng ngủ, phòng tân hôn dưới thủy cung.

Ngoài ra, thiết bị này có đắc dụng đối với việc nghiên cứu khảo sát thềm lục địa, nghiên cứu khảo sát theo dõi tiềm năng tài nguyên thuỷ hải sản, kiểm tra hiện trạng những phần chìm của các dàn khoan, các tuyến ống chìm khai thác dầu khí ngoài khơi và các loại hình công trình thủy khác, quan trắc địa mạo và những chướng ngại vật trong lòng các thuỷ đạo.

Nguyên liệu dùng để làm "Khoang chìm" chủ yếu bằng inox và thuỷ tinh hữu cơ, có thể hoạt động bằng máy phát điện gắn trên phao nổi được đặt trên mặt nước cung cấp năng lượng theo đường ống dẫn xuống khoang chìm, hoặc bằng năng lượng mặt trời do những tấm mái tôn lợp gắn trên phao. Phao nổi (kích thước tùy vào độ lớn của khoang chìm) có tác dụng dùng làm trạm để có thể lên hoặc xuống khoang chìm, nếu không thích tham quan dưới lòng đại dương, du khách có thể lên trên phao ngắm cảnh trên phao có gắn đèn. Trong trường hợp nguy hiểm, phao tiêu chính là dấu hiệu dễ nhận biết để kịp thời ứng cứu.
Khi đưa "khoang chìm" vào hoạt động, người ta dùng ca nô hoặc thuyền kéo ra biển, đưa tới vị trí cần lặn rồi thả xuống mặt nước. Du khách ở trong khoang chìm có thể tự điều khiển bởi hệ thống chỉ dẫn được dán trong khoang, hoặc tuân theo sự hướng dẫn của hướng dẫn viên trên bờ. Dưới mặt nước, du khách có thể tự lặn xuống sâu dưới lòng biển hoặc trồi lên bằng động cơ (bơm điện).
Hiện tại khoang chìm chỉ có thể dùng để tham quan trên hoặc dưới mặt nước, chứ chưa thể vào các hang động bởi khi khoang chìm lặn dưới mặt nước thì phía trên vẫn phải có ca nô đi theo. Trong trường hợp khẩn cấp, ống dẫn xuống khoang chìm sẽ "hút" khách lên nếu du khách gặp vấn đề về sức khoẻ.

Chủ Nhật, 1 tháng 8, 2010

Diving Hội An

 Nhân phải ra Đà Nẵng tham gia báo cáo tại Hội thảo "An toàn bảo mật thông tin doanh nghiệp" do VCCI tổ chức, tôi tranh thủ tận dụng cơ hội này để đi lặn ở Hội An.
Hội An nổi tiếng là một điểm du lịch hấp dẫn ở miền Trung với những phố cổ, nhà cổ được bảo tồn và cộng đống cư dân có ý thức trong việc bảo vệ di sản văn hóa và thân thiện với du khách. Tôi đã đặt trước tour lặn với Rainbow Divers Hội An bằng email khi còn ở nhà. Sau khi xong công việc với hội thảo vào sáng thứ 5, tôi tìm hiểu và phát hiện ra rằng tốt nhất là chuyển đến Hội An để làm mấy thủ tục giấy tờ đi lặn tại văn phòng Rainbow và ngủ đêm tại Hội An để hôm sau theo xe  ra cảng. Di chuyển đến Hội An chỉ có thể bằng taxi, xe buýt hoặc xe ôm. Taxi tính theo Km thì đắt quá, 350.000 đ cho quãng đường ba chục cây số từ DN đến HA. Xe buýt thì khó bắt mà thời gian chạy không biết thế nào, đến muộn quá văn phòng Rainbow Divers đóng cửa thì toi. Cuối cùng tôi chạy xe ôm với giá 80.000 từ khách sạn đến ngay văn phòng Rainbow Divers. Cái túi đồ nghề của tôi khá cồng kềnh, ông xe ôm phải để phía trước, tôi ngồi sau đeo thêm túi hành lý của mình. Đến nơi, tôi tip thêm cho ông xe hai chục nữa vì cái túi đồ cồng kềnh của mình.
   Cô bé ở văn phòng Rainbow Divers Hội An đã đặt giup tôi một phòng khách sạn với giá rất mềm (so với mặt bằng giá khách sạn ở đây) là 250k /đêm. Tắm rửa xong, tôi bắt đầu ra phố, khám phá Hội An về đêm. Nói cho ngay, tôi đã từng đến Hội An hai lần nhưng đều là vào ban ngày. Lần này là Hội An ban đêm. không khí mát mẻ, dễ chịu. Các cửa hàng vải vóc, tơ lụa trang phục vẫn mở rộng cửa đón du khách thăm quan, mua sắm. Những ngọn đèn lồng màu sắc lung linh tô điểm các căn nhà kiến trúc cổ thật thơ mộng. Nhưng vào giờ này, các quán ăn dọc theo sông Hội mới là lúc nhộn nhịp du khách ăn uống, thưởng thức các món ăn đặc sản miền Trung và Việt Nam.
Khu phố cổ về đêm.
Với cửa hàng vải vóc, quần áo
Và cửa hàng ăn uống trên đường Lê Lợi
Tuy nhien, quang cành phố xá dọc theo sông Hội về đêm mới thực sự nên thơ.
Với các quán ăn đông đúc thực khách tây.
Tôi ghé một quán nhỏ, sau khi đọc menu ngoài cửa thấy có món Cao lâu đặc sản HA
Điều thú vị là khi bước vô tôi thấy 2 "nhân viên" tây đang chuẩn bị món ăn...
Hóa ra lại là hai du khách đang tham gia lớp nấu ăn (cooking class) các món truyền thống VN
Sau khi hoàn thành một món, họ được thường thức ngay thành quả của mình.
Tôi cũng thưởng thức món Cao lâu và cá nướng bọc lá chuối rất ngon. Cô bé tiếp viên vui tính chúc tôi ngon miệng và dặn "bác ăn cá thôi, đừng có ăn lá nha! có nhiều khách đã chén cả lá chuối. hi hi"
Có rất nhiều quán ăn dọc theo bờ sông, tất cả đều nhỏ nhắn, lịch sự và ấm cúng. Không xô bồ như các quán ăn nhậu ở Đà Nẵng hay Sài Gòn;
Tôi còn tranh thủ dạo trên cây cầu bắc qua sông, ngắm đèn lồng hình cá chép, cọp, rồng...
Và cả cây đèn lồng to lớn, màu đỏ treo giữa cầu, nơi các bạn trẻ thích tụ tập chụp hình.
Tôi còn lượn quanh mấy con phố nhỏ, ngắm nhìn các loại đèn lồng đa dạng, màu sắc tươi tắn trước khi về khách sạn ngủ, chuẩn bị sức cho buổi lặn vào sáng hôm sau.