Danh sách các tab/trang

Thứ Hai, 1 tháng 6, 2015

Trang, thiết bị lặn scuba - 25 điều lưu ý (P2)

9. Không vượt quá các giới hạn của kỹ năng của bạn hay thiết bị của bạn.

Biển cả là sự đa dạng của các điều kiện mà bạn không bao giờ có thể biết hết. Với các thiết bị mà bạn đang đeo với sự đào tạo mà bạn đã được cung cấp, bạn có thể vui chơi một cách an toàn. Nếu vượt quá khả năng của thiết bị và/hoặc sự đào tạo, bạn có thể tự đẩy mình vào vị trí căng thẳng và có thể gặp nguy hiểm. Lặn giải trí là một hoạt động vui chơi. Bạn hãy chắc chắn rằng bạn đã an toàn, đang thư giãn, và kinh nghiệm của bạn đã đủ để bạn sẵn sàng đối phó với những gì có thể xảy ra trong môi trường mà bạn đang lặn.

10
. Chụp hình.

Máy ảnh dưới nước phép chúng ta chụp những khoảnh khắc
, mà nếu không có nó, không ai ở trên bờ có thể nhìn thấy. Đây là một cách tuyệt vời để làm phong phú hơn cho cuộc lặn của bạn và của những người bạn của bạn, bao gồm cả những người không lặn.

11
. Hãy lặn với bạn lặn cùng mục tiêu hoặc lặn với hướng dẫn viên địa phương.

Lặn là một cách tuyệt vời để gặp gỡ những người
bạn mới đầy thú vị. Bạn lặn sẽ làm cho cuộc lặn của bạn được thú vị hơn. Tuy nhiện, các mục tiêu của bạn và của bạn lặn cần phải song hành với nhau và không tranh chấp nhau. Ví dụ, bạn và một thợ lặn nào đó cùng muốn lặn chụp hình, hoặc cùng muốn soi tìm một vài loài cá trong khu vực, thì sẽ có thể lặn chung với nhau như một nhóm.
Khi lặn trong một khu vực mới,
bạn nên tìm một hướng dẫn viên địa phương, hoặc một thợ lặn có kinh nghiệm, để chỉ dẫn cho bạn các điểm lặn an toàn, về các loài động, thực vật,về các điều kiện cho cuộc lặn ở đó.

12
. Biết về những động vật ở nơi lặn.

Trước một chuyến đi, bạn nên tham dự một hội thảo nói về những sinh vật ở nơi sẽ lặn. Bạn cần biết cách làm quen với các động vật hoang dã dưới nước ở nơi đó. Nó sẽ làm bạn thú vị hơn để nhận ra một con vật bạn đã quen thuộc, hoặc bạn mới tiếp xúc với nó lần đầu tiên. Biết thói quen và hành vi của động vật hoang dã cũng sẽ cho phép bạn phản ứng lại với nó đúng cách. Nó cũng sẽ giúp bạn tìm thấy chúng.

13
. You Like.


Nên tham gia các khóa học trên mức kỹ năng cơ bản. Tiếp tục phát triển kỹ năng của bạn sẽ giúp bạn thưởng thức những chuyến lặn trong môi trường mới. Nếu bạn đi du lịch đến một địa điểm mới vẫn bao gồm những điều kiện quen thuộc, thì bạn vẫn cần chú ý nghe hướng dẫn của thợ lặn địa phương. Họ sẽ cung cấp cho bạn những kinh nghiệm để giúp bạn thưởng thức chuyến lặn. Bạn cũng có thể dùng thiết bị mới mà bạn muốn trở nên thành thạo trước chuyến lặn. Tất cả điều này sẽ đem lại sự hưởng thụ của bạn sự dễ dàng thích ứng hơn với môi trường mới.

14. Hãy dành thời gian.

Nhiều thợ lặn
quá vui khi tiếp nhận những kĩ năng tiếp theo. Điều này dẫn đến việc bạn có thể vội vàng khi đeo, mang thiết bị. Ngay cả một thợ lặn có kinh nghiệm vẫn có thể quên khấy một thiết bị hay một điều cơ bản nhất trong thủ tục an toàn, và có thể sẽ gây ra căng thẳng sau đó. Tiếp cận thoải mái và đúng cách khi đi xuống sẽ bảo đảm rằng sẽ không có chuyện gì không hay xảy ra hoặc không ai bị bỏ lại phía sau.

15
. Tín hiệu tay.

Trong một môi trường mà lời nói
đi theo bọt bong bóng nổi mất tiêu lên bề mặt, thì tín hiệu tay là rất quan trọng để giao tiếp với nhau. Bằng ngôn ngữ ký hiệu tay, một số thợ lặn đã các cuộc trò chuyện hoàn chỉnh với bạn lặn về các điều kiện lặnsinh vật biển mà họ đang gặp.

16
. Giao tiếp bằng cách viết ra “bảng”.

Trong khi lặn, trao đổi bằng cách viết ra “bảng” sẽ ít đem lại sự nhầm lẫn. Bạn có thể xóa và viết nhiều lần.

17
. Bảo vệ cơ thể.

Bộ đồ
lặn phù hợp sẽ rất quan trọng. Cần trao đổi với thợ lặn địa phương để biết về nhiệt độ và những gì sẽ thường được sử dụng trong khu vực đó, tại thời điểm bạn sẽ ở đó. Bị lạnh có thể làm giảm đi niềm vui của bạn và rút ngắn thời gian lặn của bạn.

18
. Cập nhật lý thuyết mới.

Khoa học về lặn luôn tiến lên. Các lý thuyết mới và thiết bị mới sẽ phù hợp hơn và an toàn hơn cho thợ lặn. Có nhiều nguồn tin cho những ý tưởng mới như tạp chí, diễn đàn thảo luận, các đơn vị bảo hành và thậm chí cả câu lạc bộ lặn
.

Thứ Hai, 25 tháng 5, 2015

Trang, thiết bị lặn scuba – 25 điều lưu ý (P1)

(Bài trên scuba.com, trích dịch)

1. Nói chung về việc đầu tư vào thiết bị.

S
cuba là một hoạt động chuyên sâu, việc sử dụng thiết bị có liên quan đến sự hiểu biết về kỹ thuật cơ bảnvà thợ lặn cần thiết những thiết bị phù hợp với điều kiện của mỗi họ, nhưng không có nghĩa là bạn phải bòn vét túi để sắm đồ, mà là sắm những thứ tốt nhất trong khả năng của bạn một cách hợp lý. Bạn sẽ không cần phải mua thiết bị mới trong khi thiết bị cũ vẫn còn tốt.

2.
Regulator (
mồm thở chính cùng bộ điều áp).

Phần quan trọng nhất trong thiết bị lặn là Regulator. Đây là nơi bạn nhận được khí thở khi hít thở dưới mặt nước. Bạn nên chọn loại cao cấp mà bạn có thể chi trả được. Nó sẽ phù hợp cho nhiều ứng dụng và cho các yêu cầu khác nhau tại các điểm lặn khác nhau. Ví dụ bộ điều áp của bạn là loại hoạt động tốt trong cả môi trường nước ấm và nước lạnh, trong vùng nước sâu chứ không chỉ ở vùng nước nông, thì trong nhiều năm tới bạn sẽ không phải mua thêm cái mới (khi kỹ năng và nhu cầu chơi của bạn tăng lên).

3. Octos
.


Mồm thở dự phòng là thành phần an toàn của thiết bị, là những gì trong trường hợp hiếm hoi: một bạn lặn bị hết khí thở. Hầu hết thợ lặn được hướng dẫn là Octos đi vòng qua ngực bên phải bạn. Octos, bằng cách nào đó, cần được treo trong khu vực phía dưới của lồng ngực.

4. Máy tính
lặn.

Máy tính lặn
sẽ giúp bạn có những tài nguyên thông tin tuyệt vời. là một hệ thống quản lý thông tin lặn. không chỉ hiển thị thông tin quan trọng trong khi lặn, khi ở trên bề mặt, nó sẽ cho phép bạn đối chiếu với các cú lặn trước đó, hoặc thông tin mô phỏng cho lặn sắp tới. Một số máy tính lặn thậm chí còn tích hợp chức năng hiển thị lượng không khí còn lại trong bình lặn.

5. Thư giãn
.

Bị kích động trong khi lặn có thể làm cho thợ lặn làm những chuyện điên khùng. Trạng thái vui quá mức có thể dẫn đến bàn tay bạn bị quá “linh hoạt”vẫy chân nhái quá mạnh, sẽ dẫn tới bạn thở gấp,sẽ làm cạn kiệt nguồn cung cấp không khí một cách nhanh chóng. Điều này có nghĩa là thời gian lặn của bạn bị rút ngắn. Sự vội vã trong khi lặn là điều không được khuyến khích chút nào.

Khi đi xuống, bạn cần duy trì độ nổi trung tính, và kiểm tra đồng hồ đo độ sâu, và ra tín hiệu tay với bạn lặn. Thủ tục đơn giản này cho phép nhóm lặn đi xuống cùng với nhau, mà không ai phải cố gắng để kịp bạn bè. Nó cung cấp cho tất cả mọi người một cơ hội để cảm nhận với môi trường mới, và có hơi thở sâu, chậm, trước khi bơi đi theo lộ trình trong kế hoạch lặn. Với một nhóm lặn thoải mái, cuộc lặn sẽ kéo dài hơn, cả nhóm sẽ xem được chi tiết các thứ gặp được ở dưới đáy, cuối cùng, bạn sẽ ít mệt mỏi vào cuối ngày.

6. Đúng trọng lượng
chì.

Khi lặn trong
môi trường mới, bạn nên làm một kiểm tra sự cân bằng giữa trọng lượng chì bạn đeo với độ nổi của các thiết bị bạn đang sử dụng cho cú lặn đó. Ví dụ lặn vào hôm nước khá lạnh, bạn sẽ sử dụng wetsuits dày hơn, có nghĩa là độ nổi của nó cao hơn (so với wetsuit cũ) và bạn sẽ phải thêm chì. Ngược lại, thợ lặn đeo dư chì có thể gặp khó khăn về cân bằng ở dưới nước, cuối cùng, sẽ tốn không khí hơn.

7. Bơm BCD.

Trước khi
nhảy xuống nước, bạn nên bơm BCD đủ để bạn nổi ở bề mặt. Điều này cho phép bạn nổi (cho tới thời điểm bạn chính thức đi xuống), và cho phép bạn và bạn lặn của bạn cùng đi xuống như một nhóm.

Trong khi lặn, bạn nên thiết lập độ nổi trung tính cho mình. Sau đó bạn sẽ tự xác định một cự li đủ lớn so với đáy để không làm phiền các động, thực vật và/hoặc không khuấy động phù sa. Điều này sẽ duy trì khả năng hiển thị tối ưu và cung cấp cho nhóm lặn một tầm nhìn tốt nhất để quét các các điểm cần quan tâm và động, thực vật cần quan tâm.

8.
Các thiết bị của bạn đã được điều chỉnh đúng.


Dành thời gian Topside để đảm bảo rằng tất cả các thiết bị của bạn được điều chỉnh đúng
trước khi bạn nhập nước. Hãy chắc chắn rằng các loại dây đai không bị xoắn, BCD, Mask, fins đều phù hợp. Một dây đeo kính lặn quá chặt sẽ gây ra đau đầu và tạo một vệt hằn trên khuôn mặt của bạn. Một đai gót của fins quá chặt/quá lỏng sẽ làm chân bạn không thoải mái và có thể gây thất bại trong cuộc lặn.


Bạn cần chắc chắn rằng các thiết bị, dụng cụ khác đã được cất vào đúng chỗ trong túi BCD hoặc treo đúng chỗ, nghĩa khi bạn cần sử dụng một thiết bị, dụng cụ nào đó, bạn sẽ không phải lần mò tìm kiếm
.

(còn nữa)

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2015

Lời khuyên về lặn thâm nhập xác tàu đắm

(Bài của một vận động viên, trích dịch). 

Xác tàu đắm là một nơi tuyệt vời để khám phá, nhưng thâm nhập xác tàu (những xác tàu “đắm tự nhiên”) có nguy cơ bị mất phương hướng và mất tích. Mất tích trong bùn, mất tích trong sự sụp đổ của xác tàu, bị cuốn vào dây nhợ hoặc bị các mảnh sắc gây thương tích. Còn khi gặp sự cố khẩn cấp, bạn sẽ không thoát lên mặt nước được bằng cách lên thẳng. 

Không … không … tôi (tác giả) không viết bài này để hù những bạn sắp sửa đi lặn xác tàu đắm, mà chỉ để cho bạn hiểu về tầm quan trọng của công tác huấn luyện và chuẩn bị. Bạn không thể sẽ là một trong những người mà như người ta nói “lặn xác tàu đắm thì sẽ đắm trong xác tàu”. 

1/ Kiểm soát sự cân bằng trong nước … Thực hành, thực hành ... Khi lặn xác tàu, kiểm soát cân bằng tốt không chỉ tiết kiệm lượng khí của bạn, mà còn làm cho bạn thú vị hơn và đặc biệt là để người bơi sau bạn không bị phù sa làm tối tăm mặt mày. Bạn hãy đi chậm, lách mình qua các vật cản một cách thận trọng và có thể dùng một bàn tay vẫy nhẹ vào nước để đổi hướng.  

2/ Giới hạn của sự giải trí: Nếu xác tàu ở độ sâu 100 feet, bạn chỉ nên thâm nhập 30 phút. Sự cám dỗ khi lặn xác tàu dễ làm cho bạn quên đi thời gian. Bạn phải có đủ thời gian để còn chui ra khỏi xác tàu và dừng giải áp lúc nổi lên(*). 

3/ Sử dụng khí thở theo “quy tắc một phần ba”: Một phần ba lượng khí để thâm nhập, một phần ba để chui ra, một phần ba dự phòng và dành cho cú đi lên với một giải áp an toàn. Hầu hết tai nạn xảy ra vì thợ lặn không làm đúng quy tắc này. Vài năm trước, tôi đã phải giải cứu một bạn lặn bị kẹt bên trong xác tàu ở độ sâu 120 feet và chai khí của anh ta chỉ còn 20 bar. Anh ta bị một chút căng thẳng, và không theo dõi đồng hồ của chai khí của mình (anh ta chỉ làm việc đó nếu bị bạn lặn hỏi). Do căng thẳng nên anh ta đã tiêu hao quá nhiều khí thở. Tôi tìm được anh ta và đưa mồm thở(*) dự bị của tôi cho anh ta, rồi chúng tôi cùng chui ra khỏi xác tàu và nổi lên. Cuối cùng chuyến lặn của chúng tôi đã kết thúc có hậu. 

4/ Cuộn dây và đèn ... Nếu thâm nhập sâu vào xác tàu, bạn hãy rải dây đánh dấu đường đi, sẽ rất có ích trong trường hợp bị phù sa vẩn lên hoặc khi bạn bị mất phương hướng ... Lúc đó bạn sẽ rất vui vì đã dành công sức và thời gian để rải dây. Nếu thâm nhập sâu, hãy cho tôi 3 đèn chiếu sáng, một đèn chính, một đèn dự phòng và một đèn dự phòng chung cho nhóm. 

5/ Kế hoạch lặn, kế hoạch lặn của bạn ... Tôi biết bạn đã nghe câu này một ngàn lần, nhưng nó quan trọng ... Bạn sẽ thực hiện như thế nào: độ sâu, nơi xâm nhập, nơi sẽ tách ra, các tín hiệu tay, và sử dụng khí thở ra sao. 

Chắc chắn bạn sẽ có một chuyến lặn tuyệt vời và an toàn. 

(*) Xin xem tại “Tự điển Lanbien” ở trên cùng bên phải trang tin này.

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2015

Thả và rà phá thủy lôi ở miền Bắc trước 1975 (P4-5)

P4. Tự chế tạo tàu quét mìn điều khiển từ xa.
Một khi con người vẫn phải ngồi trên ca nô thì vẫn còn thương vong.

… Chuyến vào khu Bốn năm 1968 khiến chúng tôi (Đoàn Nhân Lộ) càng thấm thía, rằng bất cứ phương tiện nào còn cần đến người lái ở trên phương tiện, thì nguy hiểm vẫn còn. Hoàn thiện “tàu T5” sớm một ngày là một ngày đỡ thương vong cho đồng đội. Công trình tàu T5 bằng phương pháp điều khiển từ xa do anh Nguyễn Hữu Bảo, kỹ sư điện tàu thuỷ là chủ nhiệm công trình. Tôi  được anh Bảo mời cộng tác để giải quyết các vấn đề về vô tuyến điện.


Về nguyên lý, các lệnh của người điều khiển sẽ chuyển thành mã hiệu điện tương ứng, qua máy phát và ăng-ten, được truyền đi bằng sóng điện từ. Sóng điện từ xuống ăng-ten và máy thu, đưa vào bộ giải mã, “trả về” thành lệnh. Mỗi lệnh sẽ điều khiển một cơ cấu chấp hành (quay chân vịt, bẻ lái, ...). Tóm lại là không có khám phá gì mới về nguyên lý, khó khăn là ở khâu thực hành. Với vật tư, linh kiện ít ỏi, gồm những thứ nhặt nhạnh từ xác máy bay Mỹ và từ vài nguồn khác, làm thế nào để lắp ráp được các thiết bị cần có?


… Những ngày đi “thử cự ly”, tôi đứng trên nóc lô-cốt bên nhà Bác Cổ (Bảo tàng Lịch sử Việt nam), máy phát bên mình. Anh Bảo mang máy thu, ngồi đằng sau xe đạp một ông bạn. Xe chạy dọc đường Bờ Sông, qua Bệnh viện Hữu nghị, xuống Nhà máy xay Lương yên. Người qua đường có thể tưởng anh Bảo đi câu cá, vì cần ăng-ten được nguỵ trang thành cần câu. Đứng trên nóc lô-côt, tôi bấm nút cho máy phát truyền đi các tín hiệu khác nhau. Anh Bảo theo dõi xem đến cự ly nào thì máy thu không bắt được. Chúng tôi thử ở nhiều địa hình khác nhau, giữa cánh đồng, trên hồ Tây, ở bến Chèm,... để xác định xem ở mỗi loại địa hình, với cự ly bao nhiêu, thì nhận được tín hiệu điều khiển.


Và với thiết bị tự chế, chúng tôi đã điều khiển con tàu bằng tín hiệu vô tuyến điện ở khoảng cách từ 1,5 km  tới 5 km, tuỳ theo địa hình. Nhưng, có thiết bị điều khiển rồi, chưa phải đã có con tàu. Còn bao việc khác phải làm như thiết kế, chế tạo các bộ rơ-le, bộ tiếp xúc từ, các thiết bị điện, cơ khí,... Nhiều kỹ sư được huy động tham gia: Anh Bảo thiết kế hệ thống truyền động điện; Đinh Ngọc Liễn thiết kế hệ thống truyền động cơ giới; Phạm Văn Đương tham gia thiết kế phương án chọn tần cải tiến. Các kỹ sư trẻ Lương, Đăng, Thắng,... tham gia chế tạo và điều khiển con tàu.


P5. Một vài mẩu chuyện về cuộc chiến chống thủy lôi từ trường.


Đầu năm 1967, Mỹ rải thủy lôi ở các cửa sông, bến cảng. Đợt đầu là các cửa sông Mã, sông Gianh, cửa Hội, Nhật Lệ - những đầu mối giao thông quan trọng của ta lúc bấy giờ. Chỉ tính riêng từ ngày 26/2 đến ngày 21/5/1967, máy bay A6A của hải quân Mỹ từ ngoài biển bay đêm, rất thấp, vào thả khoảng 160 quả.


Từ tháng 6-1967, Mỹ dùng bom từ trường thay thế thủy lôi kiểu cũ, đồng thời mở chiến dịch phong tỏa cảng biển, kết hợp rải bom từ trường trên các luồng sông, cửa biển, bến phà. Đầu năm 1972, Mỹ tổ chức “Đội đặc nhiệm số 11”, mở chiến dịch ném bom, rải thủy lôi, với trận mở màn lúc 7.30 giờ ngày 9/5/1972. Rải mìn xong, Mỹ công bố thời gian an toàn của thủy lôi là 3 ngày, để thúc giục các tàu của nước ngoài đang ở Hải phòng phải nhanh chóng rút lui.


Ngày 11/5/1972, Mỹ tiếp tục rải thủy lôi bịt luồng ra vào cảng Hồng gai, Cẩm phả, các cửa sông và vùng ven biển miền Bắc. Từ 9/5/1972 đến tháng 1/1973, Mỹ đã thả ở 8 tỉnh, thành miền Bắc với 166 điểm, gồm hàng vạn quả bom từ trường và mìn các loại; diện tích bị phong tỏa ở các khu vực trọng điểm gần 478km, suốt từ Quảng ninh, Hải phòng đến cửa Tùng, cửa Việt,...



Do tổ chức quan sát tốt (gồm hệ thống ra-đa, các trạm quan sát phòng không, các tổ quan sát thủy lôi của bộ đội và dân quân ven biển) nên sau khi địch thả 3 ngày, ta đã có những số liệu tin cậy. Hải quân đã rà quét thí điểm ở cửa Nam Triệu và gỡ được 2 quả MK-52, đem về nghiên cứu. Tiếp theo, ta đã dùng ca-nô thả bộc phá, kích nổ ở phao số 17 luồng Nam triệu lúc 8 giờ ngày 19-5-1972 và sau đó ta dùng 6 tàu thả bom chìm kích nổ. Đồng thời dùng máy bay AN2 rải bộc phá kích nổ. Các phương tiện trên đã kích nổ hàng trăm thủy lôi. Đồng thời, “tổ nghiên cứu và tìm giải pháp phá bom từ trường” của ta đã chế tạo thành công thiết bị tạo từ trường để phá bom từ trường và đã thành công ngay lần đầu khi áp dụng ở cảng Hải Phòng. (hết)

(nguồn: “Đánh thắng phong tỏa bằng thủy lôi của giặc Mỹ” trên Tạp chí Hải quân, trích đăng).

Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2015

Thả và rà phá thủy lôi ở miền Bắc trước 1975 (P3)

P3. Tự chế tạo thiết bị kích nổ thủy lôi từ trường

(bài trên kinhtenongthon.com.vn, trích đăng) 

... Máy bay A6 của Mỹ mỗi chuyến chở 30 quả thuỷ lôi MK-42, ném xuống các vị trí giao thông huyết mạch ở Hải Phòng như: cửa biển Nam Triệu, bến phà Kền, phà Cựu, Quý Cao, Kiến An... Trong đợt ném bom phá hoại miền Bắc lần thứ nhất (1965 – 1968), cao điểm Mỹ thả tới cả trăm quả thuỷ lôi/ngày. Để giữ bí mật, chúng chỉ thả thuỷ lôi vào ban đêm. Đặc điểm của thuỷ lôi là khi thả xuống mặt đất, lòng sông, nó sẽ không phát nổ, mà chỉ nổ khi “bắt hơi” các vật liệu kim loại. Quả thuỷ lôi thông thường dài 1,4m, đường kính 32cm, nặng 86kg, có 70kg thuốc nổ, có thể phá huỷ hoàn toàn chiếc tàu có tải trọng vài ngàn tấn, gây hư hỏng, nứt vỡ thân tàu có tải trọng lớn hơn. 

... Ông Chấn nhớ lại: “Thời kỳ Mỹ mới thả thuỷ lôi, chúng đã phá huỷ hàng chục tàu chở hàng hoá quan trọng, trong khi ta khá lúng túng trước loại vũ khí “giấu mặt” này. Từ những thông tin tình báo cùng với các số liệu thực tế, đại đội Tự vệ chúng tôi được giao nhiệm vụ chuyên rà, phá loại vũ khí này”. Để phá thuỷ lôi, họ phải xác định rõ các vị trí thuỷ lôi “ẩn nấp”, rồi kéo sợi dây có cột tấm tôn để “quét” trên mặt nước. Khi tấm tôn cách thuỷ lôi chừng 60 – 70m thì thủy lôi phát nổ. 

Cuộc chiến đấu chống thuỷ lôi bằng “tay không” do đơn vị ông Chấn thực hiện được một thời gian thì các kỹ sư Việt nam đã chế ra máy BD-67, BD-69 có khả năng kích nổ thuỷ lôi một cách an toàn, có thể phá huỷ 6 – 7 quả trong một lần kích máy. Máy “phóng từ tính” này được đặt trên chiếc thuyền nhỏ rồi được ca nô kéo đi. Khoảng cách từ thuyền đặt máy đến ca nô là 100m. Khi thuyền đặt máy tới cự li thích hợp, người trên ca nô đóng cầu dao điện, và máy phóng từ tính sẽ kích nổ thuỷ lôi. 

Dùng máy phóng từ tính không an toàn tuyệt đối. Trong một lần đi phá thuỷ lôi (1968), ông Chấn đã bị thương nặng khi phải đến nơi đặt máy để khắc phục sự cố. 

Trước khi Mỹ ném bom miền Bắc lần thứ hai (1972), chúng ta đã nghiên cứu thành công máy phá thuỷ lôi MK42-ĐST (vào 10/1971). MK42–ĐST có ưu điểm nổi bật là chỉ một người vận hành (máy BD-67, BD-69 cần tới 6 người phục vụ) và có thể tác chiến cả thuỷ lẫn bộ Ngoài ra, nó còn có thể kích nổ thuỷ lôi nằm sâu trong lòng đất tới 7m. Về hình dáng, nó giống máy bay Mig. Khi tác chiến dưới nước, máy cũng được đặt trên chiếc thuyền nhỏ và cũng dùng ca nô kéo. Trên bộ thì máy đặt trên giá đỡ có bánh hơi và cần lái.

Trong hai lần Mỹ ném bom miền Bắc, đơn vị tự vệ cảng Hải phòng đã phá hủy hơn 1.000 quả thủy lôi, chiếm 1/4 số thủy lôi đã được phá hủy trên địa phận Quân khu 3.
(còn nữa)

Thứ Năm, 30 tháng 4, 2015

Thả và rà phá thủy lôi ở miền Bắc trước 1975 (P1-2)

Nhân dịp lễ 30 tháng Tư, chúng tôi xin trích đăng một số bài viết về chuyện thả và rà phá thủy lôi ở miền Bắc trước 1975.

Thủy lôi là loại mìn được neo dưới mặt nước để diệt tàu thủy đối phương. Chúng sẽ phát nổ khi tàu tác động. Để cố định thủy lôi, một số dây cột sẽ giữ thủy lôi lơ lửng trong nước, không nổi lên bề mặt để dễ bị phát hiện nhưng cũng không chìm dưới đáy khiến hiệu quả bị suy giảm. Cũng vì ngầm trong nước nên xác suất va chạm với tàu khá nhỏ, do đó thủy lôi có thêm đầu nổ cảm ứng để kích nổ khi tàu đến gần. Các đầu nổ thường là dựa vào cảm ứng với tác động mạnh của làn nước, với kim loại, với từ trường khi tàu đi qua.

P1. Thủy lôi dày đặc trên các sông, cảng biển ở miền Bắc. 
(bài trên dantri.com.vn, trích đăng)

Tháng 4/1972, Tổng thống Mỹ Richard Nixon ra lệnh ném bom ồ ạt miền bắc Việt nam. Khác với lối đánh "leo thang từng bước” trước kia của Tổng thống Lyndon Johnson (Đảng Dân chủ), Richard Nixon (Đảng Cộng hoà) xử sự như một "diều hâu", dùng lối đánh phủ đầu. Ý đồ của R.Nixon là, cùng một lúc, triệt đường sắt, cắt đường bộ, chặn đường sông, ngăn đường biển của đối phương.

Trước kia, L.Johnson chỉ bao vây vòng ngoài cảng Hải Phòng, chứ không trực tiếp đánh vào bến cảng. Nay R.Nixon ra lệnh đánh tuốt cả tàu Liên Xô, Trung Quốc. Đồng thời ông ta cho thả khoảng 7.000 quả thuỷ lôi MK-52 phong tỏa 25 cửa biển của bắc Việt nam, bao gồm cả cảng Hải Phòng. Trên đường bộ, máy bay đánh sập các cầu Long Biên, Đuống, Bắc Giang, Việt Trì, Lai Vu, Phú Lương (ở tuyến ngoài), và các cầu Phủ Lý, Ninh Bình, Đò Lèn, Hàm Rồng (ở tuyến trong).

Trên đường sông, không quân Mỹ đã thả hàng vạn trái bom, trong đó có 6.000 bom từ trường MK-42 (khi xuống nước, bom từ trường được gọi là thuỷ lôi từ tính). Mỹ thường dùng máy bay của hải quân như A4D, A3J, A6, A7 để thả thuỷ lôi; thả vào lúc sương mù, nửa đêm về sáng để đối phương khó phát hiện; thả bom nổ ngay, bom nổ chậm xen với thuỷ lôi, khiến cho đối phương dễ lẫn lộn, khó xác định được số lượng từng loại. Mỹ tập trung triệt phá các đầu mối đường sông, cửa sông, cửa biển; phong toả Lục đầu giang, sông Lèn, đoạn Đào viên trên sông Đuống, đoạn Vạn điểm trên sông Hồng, cửa Ba Lạt, cảng Bến Thuỷ, phà sông Gianh, …

Thời Nixon không dùng các loại thuỷ lôi MK-42 mô-đen 0, mô-đen 1 (mà thời Johson đã dùng) vì đối phương đã có kinh nghiệm rà phá. Ông ta thả các loại mới như MK-42 mô-đen 2, mô-đen 3, mô-đen 4, "những quả mìn này có gắn bộ phận điều khiển nửa tự động để đánh lạc hướng tàu vớt mìn, có thể nổ hoặc không nổ, tuỳ theo ý đồ của người thả". Cách rà phá cũ đã trở nên vô hiệu, người đi rà phá thủy lôi "thông minh" sẽ cầm chắc hy sinh.

P2. Rà phá bom từ trường là chấp nhận hy sinh.
(bài trên tinhhinh.net, trích đăng)

Từ 1964 đến 1968, Mỹ đánh phá ác liệt vùng khu Bốn. Sau khi Johnson tuyên bố "ném bom hạn chế", thì dải đất từ cầu Bùng trở vào càng bị ném bom không hạn chế! Trên đất liền, Mỹ ném bom phá, bom bi, bom cháy, bom hơi, bom từ trường... Trên sông nước, chúng thả thuỷ lôi MK-42 mô-đen 0, mô-đen 1, rất nhạy cảm trước các biến thiên của từ trường. Chiếc thuyền gỗ đi qua, thế mà thuỷ lôi cũng nổ. Vì thuyền đóng đinh sắt. Nhưng chiếc thuyền nan đi qua, thuỷ lôi vẫn cứ nổ. Tại sao? Thì ra anh thuỷ thủ đeo thắt lưng với khoá sắt mạ kền.

Chiến sĩ phá bom mìn kể:

Cách rà phá của chúng tôi lúc đầu là phóng ca-nô lướt thật nhanh, khiến thuỷ lôi chỉ kịp nổ  vuốt đuôi. Cũng có lúc thành công. Đằng sau ca-nô, liên tiếp dựng lên những cột nước trắng xoá. Nhưng cũng lắm khi nó nổ ngay trước mũi, hoặc tai hại hơn, nổ dưới buồng lái! Ca-nô bị hất tung lên, tan thành từng mảnh! Nếu thuỷ lôi nổ chếch đi một chút, thì có thể chiếc ca-nô chỉ bị tung lên mà không tan vỡ. Người ngồi trên, trong trường hợp ấy, thường không chết vì mảnh bom (bom nổ dưới nước không nhiều mảnh như nổ trên cạn) mà chết vì sức ép. Có anh va đầu vào xà ngang ca-bin vỡ sọ, chùn xương sống; có anh đập người vào thành ca-bin gãy tay.

… Sau này chúng tôi không dùng ca-nô sắt thép nữa, mà dùng thuyền nan, thuyền gỗ đóng đinh nhôm, đinh đồng. Các anh kỹ sư bom mìn gọi nó là “thuyền tiêu từ”. Anh em đi rà phá ngồi trên thuyền tiêu từ. Chiếc thuyền kéo theo sau một tấm lưới có buộc một thỏi nam châm. Thuyền không mui, để tránh va đập. Thuỷ thủ mặc quần cộc, mình trần, đeo phao cứu sinh, tay ghì chặt lấy cọc thuyền. Con thuyền đi qua, quả thuỷ lôi không nổ. Tấm lưới có nam châm quét qua, quả thuỷ lôi nổ. Anh em ngồi trên thuyền bị hất văng xuống sông, nhưng như thế, vẫn ít nguy hiểm hơn là đập đầu vào mui thuyền. Nếu không ngất xỉu, thì cứ từ từ bơi vào bờ. Nếu ngất xỉu, thì có phao cứu sinh nâng đầu lên, cứ thế trôi xuôi dòng nước, đồng đội trên bờ chèo đò ra vớt. Thường rà phá về đêm. Sông nước mênh mông, vắng lặng. Thuỷ lôi có thể nổ bất cứ lúc nào! Thần kinh căng như sợi dây đàn! 1 phút... 30 giây... 10 giây nữa... cái chết rất có thể ập tới! Đã có hôm thuỷ lôi nổ ngay dưới bụng thuyền tiêu từ. 
 (còn nữa)

Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2015

Vi cá mập dưới góc nhìn của thợ lặn giải trí

Hay: Trị ung thư bằng vi cá mập - huyền thoại và sự thật.

Người ta nói vi cá mập có đặc tính chống ung thư. Quan niệm này xuất phát từ nguồn tin là cá 
mập không bao giờ mắc bệnh ung thư. Song trên thực tế ung thư cũng tấn công cá mập.

Viện Ung thư quốc gia Mỹ vừa nghiên cứu khả năng trị ung thư của vi cá mập bằng cách chiết xuất chất trong vi rồi đưa nó vào cơ thể bệnh nhân ung thư phổi. “Chúng tôi muốn tìm hiểu xem chất chiết xuất từ vi cá mập có thể kéo dài thời gian sống của bệnh nhân ung thư hay không. Thật không may, chúng tôi thấy sự hiện diện của chất đó không làm tăng thời gian sống của họ”, Charles Lu, chuyên gia trung tâm Ung thư M.D.Anderson (Mỹ), thông báo.

Một báo cáo khác công bố năm 2001 của tổ chức Wild Aid cho thấy nồng độ thủy ngân trong vi cá mập tại Hong Kong (một nước nhập khẩu vi cá mập trên khắp thế giới) cao gấp 42 lần so với mức mà cơ thể người có thể chịu đựng.

Nói nôm na, cơ thể mọi loài động vật (bao gồm cả loài người) lúc nào cũng có rất nhiều tế bào già cỗi bị loại bỏ và rất nhiều tế bào ra đời để thay thế chúng. Để tế bào mới giống hệt tế bào cũ, cơ thể sẽ phát ra tín hiệu (mã) di truyền (ARN) làm "chuẩn" cho quá trình "sản xuất" tế bào mới. Rất tiếc, mã bị sai lệch là chuyện thường xuyên, dẫn tới việc ra đời các "sản phẩm" sai lệch. Nếu tế bào sai lệch ít thì cơ thể đó không sao (và cơ thể đó sẽ sửa sai), còn nếu tế bào sai lệch tăng quá một giới hạn nào đó thì Ngành y gọi hiện tượng đó là "ung thư".

Không chỉ loài người, loài cá mập cũng không ngoại lệ, và do vậy, giết chúng để trị ung thư là một sai lầm. Hãy để chúng được yên. Hãy để cho chúng tôi (những thợ lặn giải trí) được chiên ngưỡng chúng.

Bạn sẽ hỏi: Những ai không bị sai lệch ARN? Trả lời: Làm gì có ai.
Bạn sẽ hỏi: Vi cá mập không có tác dụng thì gặp ung thư sẽ tính sao đây? Trả lời: Là thợ lặn, chúng tôi chỉ có thể trả lời là hãy đi lặn gỉải trí cùng chúng tôi. Chúng tôi nghĩ rằng, đó là một trong các biện pháp điều trị hiệu quả nhất.

H: Cho cá mập ăn - huấn luyện theo lý thuyết phản xạ có điều kiện.

Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2015

Cá bé nuốt cá lớn

(theo Dân trí, trích đăng)


Quy luật "cá lớn nuốt cá bé" không phải lúc nào cũng đúng. Ngư dân McPherson Wright, trong chuyến đi câu ở biển phía nam đảo Grand Cayman, đã phát hiện ra cảnh tượng dị thường: con cá thu thân dẹt chết ngắc trong bụng một địch thủ có chiều dài chỉ bằng một phần tư nó: "Tôi không tin nổi vào mắt mình khi nhấc con cá lên khỏi mặt nước. Nó vừa mới chết, có lẽ là do bụng đã trương phềnh lên vì không thể tiêu hóa nổi".

Sự kiện quá kỳ lạ khiến ông Wright quyết định đem cả "cặp đôi" này về cho Ủy ban bảo vệ môi trường nghiên cứu. Tại đây, 
Phillippe Bush, chuyên gia sinh vật biển, đã chụp vài tấm ảnh và gửi cho Viện Hải dương học Harbor Branch ở Hoa Kỳ. Không phải đợi lâu, họ nhận được hồi âm của chuyên gia Tracey Sutton: “Con cá săn mồi đó có tên là “Great Swallower”(Kẻ nuốt chửng kinh hoàng - tạm dịch). Loài cá này thường sống ở sâu dưới mặt nước”.

Sutton cũng không quên bày tỏ sự hào hứng đặc biệt của mình với những bức ảnh kỳ thú. “Thật quá sức ngạc nhiên. Tôi đã hơn một lần nhìn thấy giống cá phàm ăn này nuốt chửng con mồi quá khổ, tuy nhiên chưa trường hợp nào “địch” nổi với phát hiện của các anh. Chắc chắn đây là tỷ lệ ngược đời nhất giữa kẻ săn mồi và nạn nhân trong thế giới loài cá”. Ông cũng không ngừng thắc mắc tại sao con Great Swallower lại không bị con cá thu dẹt ăn thịt trước khi đảo ngược tình thế tấn công .

Con cá Great Swallower được ngư dân Wright tìm thấy ngoài biển phía nam đảo Grand Cayman chỉ dài đúng 19 cm, trong khi con mồi mà nó nuốt chửng vào bụng dài 86 cm (hơn 4 lần).

Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2015

Kiểm soát độ nổi - P2




Điều chỉnh tại cú dừng an toàn(*)

Bây giờ bạn đã rất gần với trọng lượng tối ưu của bạn và Trim (thăng bằng) rồi. Bạn hãy lưu sự tinh chỉnh này trong ba phút dừng an toàn vào cuối chuyến lặn. Sau 40 phút lặn, bạn cần được thư giãn, di chuyển chậm và thở bình thường, và chai khí của bạn bắt đầu có độ nổi.

Để tinh chỉnh trọng lượng của bạn, bạn cần mang theo 1 cục chì loại nhỏ (£1), bỏ sẵn trong túi BCD hoặc treo trên khoen chữ D của BCD (để có thể lấy ra một cách dễ dàng). Khi bạn và bạn lặn đang dừng nghỉ giải áp(*) ở độ sâu 15 feet, bạn lấy cục chì ra đưa bạn lặn cầm dùm. Xả thật kiệt không khí trong BCD của bạn và xem bạn có thể có được trung lập(*) hay không. Hãy nhớ là bàn tay và chân của bạn không được cụ cựa. Tốt nhất là bạn làm thử nghiệm cạnh dây neo tàu lặn, nhưng hãy nhớ, bạn luôn có thể bị sai số vượt qua £1, hoặc bị nổi tích cực do bạn hít thở ra và do bạn đã cụ cựa. 

Nếu bạn có thể nổi trung lập tại 15 feet mà không cần cục chì đó thì bạn đã thực sự không cần nó, và cú lặn tiếp theo sẽ không có nó. Sau đó bạn xin lại cục chì và cám ơn người bạn lặn đã hỗ trợ bạn.
Để chắc ăn, bạn nên lặp lại thử nghiệm trên chuyến lặn tiếp theo.

Điều khiển hơi thở

Bây giờ, trọng lượng chì của bạn đã ở mức tối thiểu và bạn đã kiểm soát độ nổi của bạn bằng phổi trong suốt cú lặn. Phổi là một máy nâng có lực nâng có thể lên tới khoảng £10. Một hơi thở thoải mái bình thường gây ra một sự thay đổi nổi khoảng £1, do đó không đáng kể. Điều này có nghĩa là bạn có thể chọn bất kỳ lực nâng nào mà bạn muốn bằng cách hít thở. Phổi là một BCD miễn phí và không cần bảo trì.

Một mẹo về điều chỉnh cân bằng: Hãy kiên nhẫn. Nước là một chất nhớt (có quán tính), vì vậy cơ thể của bạn sẽ không đáp ứng ngay lập tức sự thay đổi nổi. Khi bạn muốn lên một chút, bạn sẽ hít vào và giữ hơi thở chừng một vài giây trước khi xảy ra bất cứ điều gì. Điều này là lý do tại sao nhiều thợ lặn không nhận ra giá trị của chiếc BCD miễn phí này. Họ hít vào và thở ra rất chóng, những thay đổi nổi sẽ không kịp có hiệu lực.



Thực hiện cân bằng với inflator: 

Mặc dù chai khí của bạn sẽ đạt độ nổi khoảng £5 khi còn 500 psi, nhưng đó là một sự thay đổi chậm, chỉ £1 cho mỗi 10 phút, và sẽ chỉ yêu cầu một vài điều chỉnh trong khi lặn. BCD (giả định còn một chút không khí trong đó) và wetsuit của bạn cũng góp phần thêm/bớt sức nổi khi bạn thay đổi chiều sâu và chúng sẽ yêu cầu bạn vi chỉnh bổ sung (bằng inflator). 

 Những thay đổi này sẽ là khá lớn khi bạn đang lặn nông, còn dưới độ sâu 60 feet, sự thay đổi này gần như không đáng kể, bởi neoprene (lớp cao su tổng hợp của wetsuit của bạn) đã bị xẹp lại gần như hoàn hoàn. Do vậy, nếu bạn lặn ở các vùng nhiệt đới, một lợi thế của nước ấm là bạn không cần wetsuit, thì  bạn khỏi phải đối phó với nó.

(*) Xin xem tại "Tự điển Lanbien" ở trên cùng bên phải trang tin này.


Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2015

Kiểm soát độ nổi - P1

John Francis, trích dịch)

Bạn đã được huấn luyện từ thời nhập môn và bạn đã biết cách áp dụng kỹ xảo kiểm soát độ nổi, tuy nhiên bạn cần lưu ý rằng, các bài huấn luyện là đúng cho số đông (những cơ thể "tiêu chuẩn"), nhưng có thể không đúng với bạn (một cơ thể có một vài chỗ "phi tiêu chuẩn"), và bạn phải tự điều chỉnh.

(khi ở trên tàu)
Hãy kiểm tra các thiết bị lặn. Đầu tiên với kính lặn, fins, ống thở, wetsuit(*) và bạn tính xem cần mang thêm những gì nữa không.

Kiểm tra bằng cách thử trên mặt nước: bạn xuống nước, lơ lửng tại chỗ một lúc, nhìn xuống đáy cát và tập trung vào thư giãn. Một cú vẫy nhẹ bàn tay hay chân sẽ có xu hướng đẩy bạn nổi lên, sẽ đánh lừa độ cân bằng(*) của bạn. Lúc đầu, bạn có thể giữ quá nhiều không khí trong phổi làm tăng sức nổi của bạn. Hãy dành thời gian để điều chỉnh. Sau một lúc, bạn sẽ thở chậm hơn và do đó gần hơn với sự nổi thật sự của bạn.

Bây giờ bạn sẽ thêm bớt chì cho đến khi bạn nổi với một hơi hít vào đầy đủ và chìm khi bạn thở ra. Nếu bạn nổi ngang tầm mắt trong khi giữ hơi thở, thì đó là đúng (đã đủ chì). Bài huấn luyện đã nói với bạn như vậy. 

Lời khuyên: Khi bạn đã đủ chì thì sau đó hãy thêm một pound (£1).


Bạn đã đủ chì cho sức nổi của cơ thể của bạn, cùng wetsuit, bình khí, BCD(*) và các phụ kiện, thì bạn vẫn phải lưu ý rằng bản thân BCD cũng có sức nổi ngay khi bạn cho là đã xả hết khí trong BCD. Trong cuộc thử nghiệm với hàng trăm thợ lặn, Scuba Lab đã phát hiện có một khoảng dung sai từ không đến £4 nổi tích cực. Một lượng nổi tích cực phổ biến thường là £2.
Giả sử với bạn là £1 hoặc £2 nổi tiêu cực. Chai Nhôm 80 ft sẽ có độ nổi tích cực là £3 khi chai khí chỉ còn 500 psi (vào cuối cuộc lặn). Khi đó nếu bạn vẫn muốn được độ nổi trung tính thì bạn có thể bắt đầu với £3 chì.

Nhưng 1 pound nặng ... bao nhiêu? £1 là 0,45 kg – một sai lệch hoàn toàn không đáng kể nếu bạn quy đổi nó thành nửa kí, nhưng nếu tổng số chì bạn vẫn thường đeo là 6 kí, thì bạn sẽ bị thiếu 0,56 kí – nếu bạn quy đổi thành £12. Sự thiếu hụt 0,56 kí cũng quá đủ để bạn buộc phải nỗ lực để duy trì độ nổi trung tính(*) vào cuối cuộc lặn.


String trọng lượng vào đai chì hoặc túi BCD của bạn: Giả sử chai khí của bạn như nói trên, bạn sẽ cần bỏ thêm £5 để cân bằng với độ nổi của chai khi chỉ còn 500 psi – và bạn sẽ thoải mái trong lúc này. Nhưng xin lưu ý rằng, nếu bạn bị nổi thì bạn đừng vội vã cho rằng bạn cần phải thêm chì. Nhiều khả năng là BCD của bạn vẫn còn chút ít không khí trong đó. Để xả kiệt khí, bạn đứng thẳng và kéo ống inflator thẳng lên trên để xả nốt khí – đó điểm cao nhất của BCD. Hãy xả nhẹ nhàng, đừng vội vã.

Linda Văn Velson, bạn tôi, có lời khuyên khác “lúc đó bạn nghiêng vai phải lên trên và kéo van xả ở vai phải, đồng thời dùng tay ép vào “cánh” của BCD. Động tác này nhằm khuyến khích các bong bóng cuối cùng trong BCD tự tìm lối ra”. Có nhiều BCD đã hình thành một cái bẫy nhốt bong bóng khí ở phần phía sau gáy bạn. Làm như trên sẽ cho phép nó thoát ra. Ngay cả khi BCD đã hết bọt khí, thì túi của BCD và padding có thể nhốt một lượng khí đáng ngạc nhiên – đó là căn bệnh mãn tính của BCD. Cuối cùng, bạn hãy thư giãn trước khi làm động tác tinh chỉnh.

 

Thăng bằng (Trim) là việc vị trí cơ thể bạn nằm ngang trong nước một cách tự nhiên (sau khi bạn đã đạt độ nổi trung tính(*). Để tinh chỉnh độ nổi, cơ thể bạn cần thăng bằng. Nếu chân bạn thấp hơn cơ thể, thì một cử động rất nhẹ của chân cũng sẽ làm cho bạn nổi lên. Rồi khi bạn dừng quẫy chân, bạn sẽ trở nên nặng hơn và bạn sẽ bị chìm, bạn sẽ muốn thêm chút khí vào BCD. Và cứ thế, bạn sẽ nhấp nhổm. Để đôi chân bạn không phản bạn, cơ thể của bạn cần được thăng bằng và khi đó chân nhái chỉ còn tác dụng đẩy bạn tiến về phía trước. Nếu trọng tâm cơ thể bạn lệch về phía trên, bạn hãy chuyển một lượng chì nhỏ (đeo ở hông bạn) lên vị trí cao hơn.


Tay cũng rất quan trọng để cơ thể bạn thăng bằng. Ví dụ bạn thường để cánh tay ở một tư thế trí nào đó, nếu bạn thay đổi vị trí tay, đặc biệt là khi bàn tay bạn sculling, thì sẽ tác động đến thăng bằng. Nếu bạn không biết điều này thì bạn sẽ cho là bạn bị mất cân bằng và bạn vội vã bơm/xả thêm khí trong BCD. 

(*) Xin xem trong Tự điển Lanbien ở trên cùng bên phải trang tin này.

Thứ Tư, 1 tháng 4, 2015

Vầng sáng dưới đáy biển

(Theo khoahoc.com.vn, trích đăng)

Vào thập niên 1980, Hạm đội Nga (VMF) đã ban hành một chỉ thị mật: "Các hướng dẫn theo dõi những hiện tượng thể lý bất thường và tác động của chúng lên môi trường, cơ thể sống và các phương tiện kỹ thuật" ... "Những hiện tượng thể lý bất thường hay những vật thể (không giống những hiện tượng hay vật thể mà chúng ta đã biết) là những hiện tượng được nhiều người quan sát bình thường, các chuyên gia, các nhà thiên văn học, các phi hành đoàn, thủy thủ đoàn nhìn thấy ở nước ta và nước ngoài. Trong một số trường hợp, những hiện tượng này chưa thể giải thích. Vấn đề này cần được nghiên cứu nghiêm túc. Nếu phát hiện những hiện tượng bất thường này, các thuyền trưởng trong vòng năm ngày (trong trường hợp xuất hiện UFO dẫn tới ảnh hưởng kỹ thuật hay con người) phải ngay lập tức thông báo về Bộ chỉ huy Hạm đội".

Các thợ lặn từng phát hiện luồng ánh sáng lạ từ lòng biển. Đại tá hải quân Sergei Laboda, Nga, cho biết: "Vào năm 1983, tại vịnh Vizcaya, người Pháp chuẩn bị thử nghiệm một tàu ngầm nguyên tử chiến lược mới, còn con thuyền trinh sát của chúng tôi được cử đi thu thập thông tin, đo đạc các thông số kiểm tra. Phiên trực của tôi bắt đầu từ sáng sớm. Nhưng không lâu trước bình minh, cách chúng tôi 4 dặm có một đốm sáng trên mặt nước. Có cái gì đó lấp lánh bay từ dưới mặt nước, giống như một con cào cào khổng lồ, nhưng rồi vừa tới mặt nước lại lặn xuống, không gây tiếng sóng. Người Pháp từ một chiếc tàu canh chừng chúng tôi cũng nhận thấy hiện tượng đó. Từ kinh nghiệm đi biển của mình, tôi thấy đây là hiện tượng không bình thường và đã báo cáo về Bộ chỉ huy. Người Pháp thì bỏ luôn việc thử nghiệm và rời khỏi vùng này".

Giả thiết 1: Do các vi sinh vật chiếu sáng.

Các nhà khoa học cho rằng các thủy thủ không bị ảo giác. Có thể đó là do các sinh vật, như nhà đại dương học người Đức Karl Kalle nhận xét, sau khi phân tích hơn 2.000 trường hợp chiếu sáng trong lòng biển. Để biển sáng lên, cần có sự di chuyển của các làn nước dưới đáy biển, thường được tạo ra bởi động đất hay núi lửa phún xuất trong lòng biển. Trong trường hợp đó, các cú đập của sóng sẽ chuyển thành cột nước dày trồi lên bề mặt, cùng lúc nó đẩy lên mặt nước các vi sinh vật chiếu sáng vốn đầy rẫy trong lòng đại dương.

Tuy nhiên, A.Golubev, trợ lý thuyền trưởng tàu đánh cá Kamchatka, tỏ ra nghi ngờ giả thiết này. Golubev đã hai lần quan sát những vòng tròn chiếu sáng trong lòng biển Okhotsk. Ông cho biết vào năm 1998, lúc đó ông là trợ lý thuyền trưởng tàu "Thuyền trưởng Kantsiber": Đó là một đêm không trăng, ông vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện một vùng sáng mờ đục trải rộng trên biển qua cửa kính. Ông nghĩ "chắc có thuyền nào gần đó" nhưng màn hình máy định vị trống rỗng. Ông bước ra mũi tàu và thấy con tàu nằm ngay tâm điểm của vùng sáng đường kính gần hai dặm. Giống như dưới đáy biển ai đó bật một ngọn đèn pha cực mạnh. Ánh sáng này không hề bị khúc xạ, cả một chùm tia thẳng!

Năm phút sau, khi ông còn đang cân nhắc thì vùng sáng đó di chuyển cùng tàu với tốc độ 10 hải lý/giờ. Không có các vi sinh vật chiếu sáng nào có thể bơi với tốc độ nhanh như thế. Và khi ông bước ra ngoài lần nữa, bên phải đường đi của tàu xuất hiện một vùng sáng thứ hai và tàu song hành lướt trên sóng biển Okhotsk thêm 15 phút nữa. Sau đó đốm sáng thứ hai tiến về phía trước, cắt ngang đường tiến của tàu rồi bất ngờ dừng lại, biến mất. Cũng ở vùng biển đó, trên tàu "Tesei", ông Golubev đã gặp lại đốm sáng trên lần thứ hai tháng 4/2001, khi tàu đang đi về phía Trung quốc, cũng trong một ca trực đêm và con tàu cũng rơi vào giữa quầng sáng đó.

Giả thiết 2: Chỉ là ngư lôi huấn luyện.

Theo đại tá hải quân Vadim Kulichenko, trong việc huấn luyện trên Hạm đội người ta dùng ngư lôi huấn luyện (sử dụng nhiều lần). "Các ngư lôi này được phóng khỏi tàu hay tàu ngầm và chúng sẽ đi xa khoảng 10-15km rồi dừng lại. Tập xong, ca nô chuyên dụng sẽ lượm nó về để sử dụng cho lần sau. Để dễ tìm chúng trên biển, người ta gắn cho chúng đèn pha cực mạnh, phát ánh sáng thẳng đứng. Bộ ăcqui dự trữ đủ dùng cho hai ngày. Cũng có lúc các ngư lôi này bị lạc, và có thể, dòng chảy đã đưa nó đi xa ra khỏi ranh giới của "bãi thử", lạc vào các tuyến đường thương mại”.

Tuy nhiên, những hiện tượng bất thường trong lòng đại dương đã được ghi nhận từ trước khi thế giới biết tới UFO. Năm 1919, nhà nghiên cứu người Anh Charles Fort đã kể trong quyển sách The book of the damned (Những điều đáng nguyền rủa) chuyện một con tàu của Công ty Anh - Ấn Patna đụng phải "bánh xe quỷ" năm 1880. Thuyền trưởng Averna kể lại: Trong mỗi bánh xe có 16 căm, bánh xe có đường kính từ 500 - 600 yard, các căm xe này được bố trí rất đồng đều. Trong 20 phút, các bánh xe này chạy cùng với con tàu như song hành, sau đó bất ngờ biến mất. Khi đó, thế giới chưa có ngư lôi huấn luyện.


Năm 1976, tàu nghiên cứu khoa học "Vladimir Vorobyev" phát hiện trên biển Ả rập một đốm sáng trắng, quay ngược chiều kim đồng hồ. Máy dò tiếng vọng trên tàu báo có vật gì đó lớn ở độ sâu 20 mét. Xuất hiện quầng sáng vào 23g30, và nửa đêm nó biến mất. Vì đây là con tàu nghiên cứu, các chuyên gia hiểu vấn đề nên họ đã đo nhiệt độ nước: 26 độ C - một nhiệt độ được cho là trung bình. Họ cũng lấy mẫu nước biển để thử và không tìm thấy một hóa chất hay vật thể vi sinh chiếu sáng nào.