Danh sách các tab/trang

Thứ Sáu, 1 tháng 9, 2017

Tuổi tác ảnh hưởng đến thể thao như thế nào (P3)

(tiếp theo và hết)

Đừng nên bỏ sót yếu tố cơ bắp.

Một số bằng chứng cho thấy đối với các môn thể thao đòi hỏi sức lực hay năng lượng cao, như cử tạ, thì các hạn chế liên quan đến độ tuổi có thể nằm ở các cơ xương, những cơ di chuyển xương và khớp của cơ thể.

Đối với các vận động viên cử tạ trên 40 tuổi (trình độ chuyên nghiệp), thành tích sẽ sụt giảm đột ngột so với các vận động viên sức bền trong các môn thể thao như chạy, bơi và đua xe đạp. Đây là điều dễ hiểu bởi cử tạ sử dụng các sợi cơ bắp loại 2 (gọi là nhóm co rút nhanh) để tạo ra sức lực. Nghiên cứu chỉ ra những tế bào này sẽ sụt giảm về số lượng và chức năng theo tuổi tác.

Không chỉ những tế bào này sẽ sụt giảm theo tuổi tác, mà hiện tượng này còn xuất hiện ở các tế bào hỗ trợ sự phục hồi và sinh trưởng của các cơ xương khi giảm thiểu việc tập luyện.
Những sự sụt giảm theo tuổi tác này không quá rõ rệt như trong nhóm cơ loại I, những sợi cơ có liên hệ chặt chẽ với các bài tập sức bền.
 (tiếp theo và hết)

Thời gian hồi phục có thể kéo dài lâu hơn.

Khi già đi, có nhiều vận động viên phàn nàn rằng khả năng phục hồi từ các bài tập nặng nhọc cũng sụt giảm theo.
Điều này có thể tác động đến cường độ và khối lượng tập luyện của tất cả các vận động viên. Nhưng trong nhiều môn thể thao đòi hỏi sự va chạm, như bóng bầu dục Mỹ, việc hồi phục từ các chấn thương và ảnh hưởng tích lũy của các cú va chạm nặng đã trở thành một nhân tố hạn chế khả năng tiếp tục thi đấu ở các cấp độ cao nhất.
Lấy ví dụ, mùa bóng năm ngoái chỉ có hai vận động viên ở Giải Bóng bầu dục Quốc gia Mỹ NFL là Sav Rocca từ đội Washington Redskins và Adam Vinatieri từ đội Indianapolis Colts hiện vẫn đang chơi dù đã bước sang ngưỡng tuổi 40.
Các chấn thương cũng tác động xấu đến những người chơi các môn thể thao không va chạm. Đối với các vận động viên chuyên nghiệp, việc gặp phải nhiều chấn thương trong quá trình tập luyện cũng dẫn tới sự sụt giảm cường độ và khối lượng tập luyện, dẫn tới thành tích kém hơn trong ngày thi đấu.

Tâp luyện tốt hơn có thể giúp duy trì phong độ đỉnh cao.

Tuy rốt cuộc tất cả các vận động viên sẽ suy giảm trong các cuộc đua thành tích do tuổi tác, nhưng với sự tập luyện và các bài tập phục hồi tốt hơn, trong những năm tới có lẽ chúng ta sẽ chứng kiến nhiều hơn các vận động viên ở tầm tuổi 40 vẫn có thể tranh tài ở cấp độ thể thao cao nhất. Bằng cách “tập luyện thông minh hơn, thay vì nặng hơn”, các vận động viên có thể giảm thiểu nguy cơ chấn thương, tối đa hóa thành quả từ việc tập luyện và giảm thiểu các ảnh hưởng của lão hóa.

Các vận động viên già cần nhiều thời gian hồi phục và thích ứng với việc tập luyện, nên các kế hoạch tập luyện cần phải thay đổi theo độ tuổi.
Lấy ví dụ, các bài tập cường độ cao, cách quãng chỉ tập trung vào chất lượng của việc luyện tập, thay vì khối lượng tập luyện đơn thuần, và có thể được các vận động viên già sử dụng hiệu quả để cải thiện sức bền.

Việc tập luyện nhiều môn thể thao đồng thời, như cử tạ và yoga, có thể giúp duy trì khối lượng và độ dẻo dai của cơ bắp, và giảm thiểu các chấn thương do vận động quá sức ở các vận động viên sức bền.

Việc nhấn mạnh vào các chiến lược “phục hồi tích cực” (một cuộc chạy hay bơi thư giãn vào những ngày nghỉ) và một thói quen ngủ nghỉ tốt hơn là điều quan trọng đối với các vận động viên ở mọi lứa tuổi, nhưng lại trở nên đặc biệt thiết yếu đối với các vận động viên già hơn.


Tuy nhiên, sự sụt giảm thành tích không chỉ đề cập đến sự thay đổi thể chất. Khi chúng ta già đi, động lực tập luyện nội tại cũng giảm dần. Ngay cả trong cộng đồng vận động viên, động lực tập luyện có thể thay đổi từ việc đặt ra các kỷ lục cá nhân sang việc duy trì sự sức khỏe và sự tích cực. Và đó là một động lực tuyệt vời cho tất cả vận động viên ở mọi lứa tuổi.

Thứ Sáu, 25 tháng 8, 2017

Tuổi tác ảnh hưởng đến thể thao như thế nào (P2)

(bài của anh Christopher Minson, Đại học Oregon, tiếp theo)

Tuổi tác làm biến đổi cách cơ thể chúng ta sử dụng oxy.

Một lý do chính khiến sức bền giảm sút theo tuổi tác là do cơ thể không thể sử dụng khí oxy một cách hiệu quả.
Khả năng sử dụng khí oxy tối ưu (VO2max) là một chỉ số đo lường sức bền theo độ tuổi. VO2max là một giá trị định lượng miêu tả lượng khí oxy cơ thể có thể sử dụng trên mỗi kilogram trọng lượng.
VO2max đo lường khả năng cơ thể đưa khí oxy đến phổi, khả năng oxy được lưu chuyển trong máu đến các cơ bắp đang hoạt động, và lượng oxy cơ bắp có thể sử dụng để kích hoạt sự co bóp.

Tập thể dục có thể làm tăng cường tất cả những phương diện này, và chỉ số VO2max càng cao bao nhiêu, sức bền của một người càng lớn bấy nhiêu. Tức là, họ có thể thực hiện nhiều công việc đòi hỏi sức bền hơn trên một trọng lượng cơ thể nhất định.

Trong nhóm người “dân thông thường”, chỉ số VO2max có xu hướng giảm khoảng 10% sau mỗi thập kỷ khi bước qua ngưỡng tuổi 30. Nhưng các vận động viên (vẫn tiếp tục thi đấu và tập luyện chăm chỉ) có thể giảm lượng sụt giảm xuống còn một nửa, xuống còn 5% mỗi thập kỷ, sau khi bước sang ngưỡng tuổi 30.

Nguyên nhân chỉ số VO2max sụt giảm theo thời gian là vì “nhịp tim tối đa” cũng giảm dần.
Nhịp tim tối đa là chỉ số nhịp tim cao nhất (nhịp/phút) của một người có thể đạt tới trong quá trình gia tăng cường độ các bài tập sức bền.
Chỉ số này được dự đoán một cách tương đối bằng công thức sau: “220 – tuổi = nhịp tim tối đa”.

Tuy nhịp tim tối đa thực sự của một người là một đại lượng dễ biến đổi, nhưng khi bạn già đi, nhịp tim tối đa của bạn sẽ giảm, bất kể bạn là một vận động viên cường tráng hay một người chỉ thích nằm dài trên ghế cả ngày.

Và điều này sẽ làm suy giảm cả hiệu suất của tim và sự vận chuyển khí oxy đến các cơ bắp, tức là khi chúng ta già đi thì chỉ số VO2max và thành tích sẽ thấp hơn trong các môn thể thao đòi hỏi sức bền.

Ngay cả nếu sự vận chuyển khí oxy đến các cơ bắp bị hạ thấp, thì khả năng các cơ bắp tận dụng hiệu quả lượng khí oxy tương thích với một khối lượng công việc nhất định sẽ vẫn được duy trì đến ngưỡng tuổi 60 và 70, mặc dù khối lượng cơ bắp sẽ có xu hướng sụt giảm khi chúng ta già đi, dẫn đến sự sụt giảm thành tích.

Đối với các môn thể thao sức bền mang tính cạnh tranh cao, các tay đua thuyền đã cho thấy lượng sụt giảm chỉ số VO2max ít nhất theo thời gian, nhưng sự khác biệt với các môn thể thao khác là không lớn. Có thể là vì chèo thuyền là một môn thể thao ít va chạm hơn so với đua xe đạp (có các cú ngã) và chạy thi (luôn phải chạy rầm rập).  (còn nữa)

Thứ Hai, 14 tháng 8, 2017

Tuổi tác ảnh hưởng đến thể thao như thế nào (P1)

(Bài của anh Christopher Minson, 40 tuổi, Đại học Oregon, trích dịch)

Tôi (tác giả) nhớ lại khoảng khắc một vài năm trước (thời điểm viết bài): lúc đó tôi đang xem TV thì chợt nhận ra rằng nếu tôi tham gia Tour de France, thì ở cái tuổi 42 tôi sẽ là người già nhất trong giải đấu. Tôi cảm thấy buồn khi biết rằng giấc mơ tham gia giải đua xe đạp lớn nhất hành tinh đã chấm dứt… nó sẽ không thể xảy ra.

Tôi chưa từng thi đấu, chứ chưa nói đến việc tập đua xe đạp một cách nghiêm túc trong một vài năm.
Ngay cả trong những năm tháng “hoàn hảo” nhất, tôi vẫn chưa đủ độ cho việc đua xe đạp. Chỉ là hiện nay tôi đã có một lý do … Tôi đã quá già, cách quá xa khỏi những năm tháng hoàn hảo của cuộc đời.

Vậy điều gì đã xảy ra? Liệu có tồn tại một nguyên nhân trên phương diện sinh lý giải thích cho hiện tượng những người bước sang giữa tầm tuổi 40 sẽ không còn có thể thi đấu tại mức độ chuyên nghiệp ở hầu hết các môn thể thao, hay đây là do một loạt các vấn đề ngăn trở, như thời gian dành cho việc tập luyện, động lực nội tại, việc quản lý thời gian biểu của con cái hay công tác cá nhân bận rộn?

“Tôi đã quá già” là một luận điệu phổ biến để bao biện cho tình trạng thành tích giảm sút trong lĩnh vực thể thao khi chúng ta già đi. Nhưng dưới đây mới thật sự là những gì đang xảy ra trong cơ thể qua nhiều năm, những nhân tố khiến các thành tích đẳng cấp thế giới trở nên dần dần xa vời. Và, điều thú vị là, có một vài yếu tố sinh lý có thể tăng cường sức mạnh thể lực nhưng dường như không bị ảnh hưởng bởi tình trạng lão hóa.

Độ tuổi “điểm ngọt”.

Trong hầu hết các môn thể thao, có một độ tuổi gọi là “điểm ngọt”, mà ở đó sự kết hợp giữa các khả năng vật lý, kỹ thuật, và chiến lược hội tụ lại cùng một chỗ. 

Trong hầu hết các môn thể thao, độ tuổi điểm ngọt rơi vào khoảng tầm 25 đến đầu 30 tuổi. Tuy rằng đã có nhiều trường hợp các vận động viên Olympic tranh tài, và đôi lúc giành huy chương, bên ngoài ngưỡng tuổi 50, nhưng đại đa số các trường hợp này đến từ các môn thể thao đòi hỏi kỹ năng đặc biệt và không cần nhiều sức mạnh thể lực, như bắn súng, bắn cung, đua thuyền, đưa ngựa và đấu kiếm.

Đối với các môn đòi hỏi sức bền, giới hạn tối đa để có thể tranh tài ở các mức độ thể thao cao nhất dường như xoay quanh độ tuổi 40.

Chris Horner đã giành chiến thắng trong giải đua xe đạp Vuelta a Espana năm 2013, một phiên bản Tây Ban Nha của Tour de France, khi tiếp cận gần độ tuổi 42. Điều này đã khiến ông trở thành quán quân già nhất của một giải Grand Tour trong lĩnh vực đua xe đạp.

Quán quân chạy marathon già nhất ở Olympic là vận động viên người Romania Constantina Dita Tomescu. Khi tranh tài ở Olympic Bắc Kinh năm 2008, cô đã được 38 tuổi.

Dara Torres, ở độ tuổi 41 vào năm 2008, là vận động viên bơi lội già nhất tranh tài trong lịch sử Olympic, bở lỡ tấm huy chương vàng trong nội dung 50 m bơi sải sau khi cán đích chỉ chậm hơn vài phần trăm của một giây.

Nhưng những trường hợp này là ngoại lệ, không phải hiện tượng phổ biến. (còn nữa)

Thứ Năm, 27 tháng 7, 2017

Thở – một kỹ năng quan trọng trong lặn

(Bài của một vận động viên, trích dịch)

Cơ thể cần cấp đủ oxy cho các tế bào hoạt động – đó là lí do để thở. Thở tốt cũng để loại bỏ nitơ ra khỏi cơ thể thợ lặn.

1. Thở để kiểm soát nổi: Kỹ thuật hít thở tốt có thể giúp kiểm soát nổi dưới nước. Thế nhưng, thợ lặn scuba sẽ nổi lên một chút khi hít vào, và khi không khí bị thải ra từ phổi sẽ giảm sức nổi của thợ lặn và thợ lặn sẽ chìm xuống.

2. Thở tốt để chống lại sự lo âu: Lặn biển là một hoạt động căng thẳng, chủ yếu do môi trường tự nhiên tác động lên cơ thể thợ lặn. Cơ thể con người không thích nghi ở trong lòng nước như cá, nhưng may mắn thay, thiết bị scuba đã cho phép điều này xảy ra. Kiểm soát hơi thở tốt là một trong những cách tốt nhất để chống lại triệu chứng của sự căng thẳng hay lo âu trong khi ở dưới nước. Não được cung cấp đủ oxy sẽ giúp làm giảm sự lo lắng.

Một trong những dấu hiệu sinh lý phổ biến nhất của stress là thợ lặn bắt đầu với “hơi thở ngực”, đó là, thở ngắn, thở nông bằng ngực, chứ không phải hít thở sâu từ bụng dưới. “Thở ngực” sẽ hình thành một chu kỳ: oxy lên não bị giảm, do đó cơ thể bắt đầu tìm kiếm thêm oxy và hơi thở sẽ gấp hơn, nông hơn. Điều này đôi khi có thể dẫn đến ngất xỉu.

3. Thở tốt để tăng thời gian ở dưới nước: Kỹ thuật thở tốt sẽ làm giảm lượng khí tiêu thụ, tuy điều này không luôn luôn có nghĩa là thợ lặn đó sẽ thoải mái hơn một thợ lặn khác thở tốn không khí hơn. Tuy nhiên, trong đa số trường hợp, kỹ thuật hít thở tốt sẽ giúp giảm mức tiêu thụ không khí và bạn sẽ có nhiều thời gian ở dưới nước hơn.  

4. Kỹ thuật thở dưới nước: Thợ lặn nên hít thở chậm, sâu, và dần dần chuyện này sẽ trở thành nhịp thở tự nhiên của bạn.

Thư giãn dưới nước, về mặt vật lý, cũng sẽ hỗ trợ hô hấp, làm cơ thể bạn không thèm muốn hơi thở tiếp theo. Nhưng đối với thợ lặn đang gia tăng lo lắng, chẳng hạn đang thâm nhập xác tàu lặn, có thể gặp chút khó khăn.


Bạn nên tập trung vào việc cải thiện kỹ thuật hít thở trong những cú lặn đơn giản, để khi đối mặt với những cú lặn nguy hiểm thì sự thở gấp sẽ không tăng lên với tốc độ điên cuồng.

(Hình không liên quan bài viết)

Thứ Bảy, 15 tháng 7, 2017

Cá heo và cá voi bị mắc cạn là do con người?

Bộ Bảo tồn New Zealand cho hay, gần đây, người dân phát hiện 107 con cá voi hoa tiêu trên bờ biển thuộc đảo Stewart Island, trong đó chỉ còn 48 con còn sống. Do không thể đưa đàn cá voi trở lại biển, các nhân viên cứu hộ của Bộ Bảo tồn quyết định giết những con còn sống để giúp chúng thoát khỏi tình trạng đau đớn (theo AFP).

“Chúng tôi nhận ra rằng nỗ lực giải thoát đàn cá voi cần ít nhất 10 tới 12 giờ. Trong điều kiện thời tiết khô và nóng, chúng sẽ chết trước khi công việc được thực hiện xong”, người phát ngôn của Bộ Bảo tồn giải thích.

Ngoài ra, theo người phát ngôn, một cơn bão cũng sắp đổ xuống bãi biển nên tính mạng của các nhân viên cứu hộ và người tình nguyện có thể bị đe dọa nếu họ cố gắng đưa cá voi trở lại biển.

Cá voi hoa tiêu – có độ dài tối đa tới 6 m – là loài cá voi phổ biến nhất tại các vùng biển của New Zealand. Chúng thường xuyên bị mắc cạn tập thể trên những bờ biển đầy đá. Hồi đầu tháng này 14 con cá voi hoa tiêu chết sau khi dạt vào thành phố Nelson thuộc đảo South Island. Tháng trước 24 con mất mạng do dạt vào bờ biển gần mũi Reinga ở miền bắc New Zealand.

Giải thích tại sao cá voi hoa tiêu thường mắc cạn tập thể, một số người cho rằng chúng lao vào bờ do sóng siêu âm của chúng bị nhiễu loạn trong tầng nước nông hoặc do một con ốm bị lạc hướng và những con khác bám theo.

Một số người khác cho rằng, nguyên nhân chính là do con người – tàu thuyền, tiếng động của máy công nghiệp và các thiết bị phát sóng âm – đã gây nhiễu cho cá voi, kiến chúng bị mất định hướng hoặc hoảng loạn mà lao lên bờ.

Chủ Nhật, 28 tháng 5, 2017

Ai xếp dù cho bạn (Who’s packing your parachute?)

(Bài cũ soạn lại)

Charles Plumb là phi công phản lực cơ Hải quân Hoa Kỳ. Sau 75 phi vụ chiến đấu, phi cơ của anh bị tên lửa đất đối không Bắc Việt bắn hạ. Anh nhảy dù, bị bắt và bị giam 6 năm trong nhà tù Bắc Việt. Anh sống sót và giờ đây đưa ra những bài học xương máu từ trải nghiệm ấy:

Vào ngày nọ, khi Plumb cùng vợ đang ngồi tại một nhà hàng, một kẻ từ bàn khác bước tới: “Ông là Plumb? Ông lái phản lực cơ trên tàu sân bay Kitty Hawk? Ông đã từng bị bắn rơi?”
Plumb tròn xoe mắt:“Vâng. Nhưng sao ông biết được chuyện đó vậy?”
Người đàn ông trả lời: “Tôi đã xếp dù cho ông mà”.
Plumb há hốc mồm ngạc nhiên và tỏ lòng biết ơn.
Người đàn ông khoa tay, nói: “Tôi nghĩ là chiếc dù bọc gió tốt chứ?”.
Plumb gật đầu: “Chắc chắn rồi. Nếu không thì tôi đâu có mặt ở đây hôm nay”.

Plumb trằn trọc suốt đêm, nghĩ ngợi về người đàn ông ấy: “Tôi cứ phân vân mãi, không biết anh ấy trông như thế nào trong bộ đồng phục hải quân – một cái mũ trắng, một miếng yếm phía sau lưng, và quần ống loe”. Tôi tự hỏi nhiều lần là tôi đã từng gặp anh ta chưa, và thậm chí hình như tôi chưa từng nói với anh ta “Chào buổi sáng, khoẻ không?’ hay bất cứ điều gì, bởi vì, bạn thấy đấy, tôi là phi công chiến đấu còn anh ta chỉ là một thuỷ thủ quèn”.
Plumb nghĩ đến người thuỷ thủ ấy đã từng trải qua nhiều giờ tại chiếc bàn gỗ dài nơi hầm tàu, cẩn thận căng so dây dù và gấp những mảnh vải của từng cái dù. Mỗi lần như thế, anh ta nắm trong tay số phận của một người nào đó mà anh không hề biết đến.

Và bây giờ – Plumb hỏi thính giả – vậy ai đang xếp dù cho các bạn đây? Mọi người đều phải nhờ ai đó cung cấp những gì mình cần để hoàn thành công việc trong ngày. Mỗi người cũng chỉ rõ ra là mình cần nhiều loại dù khi phi cơ của mình bị rơi – Ai cũng cần loại dù Thể chất, dù Trí tuệ, dù Cảm dục và dù Tâm linh. Mọi người đều cần đến tất cả những hỗ trợ này mới đạt đến chỗ an lành.

Đôi lúc, trong những thử thách hàng ngày mà cuộc đời bày ra cho chúng ta, chúng ta bỏ quên những gì là thực sự quan trọng. Chúng ta có thể bỏ qua lời nói xin chào, xin vui lòng, hay xin cám ơn, xin chúc mừng ai đó về việc gì tuyệt vời xảy đến cho họ, nói lời khen tặng, hay chỉ làm một điều gì đó tốt đẹp mà không có mong cầu gì cả. Khi trải qua tuần này, tháng này, năm này, bạn hãy nhận ra người xếp dù cho mình.

Tôi gởi cho các bạn thông điệp này như là cách cám ơn sự tham gia của các bạn trong việc xếp dù cho tôi. Và tôi hy vọng rằng các bạn sẽ gửi thông điệp này cho những ai đã và đang xếp dù cho bạn. 

Đôi lúc, chúng ta tự hỏi tại sao có những người bạn vẫn tiếp tục chuyển những câu chuyện vui cho chúng ta mà không cần thêm thắt một lời nào.

Có lẽ điều này được giải thích như thế này: Khi các bạn quá bận rộn, nhưng vẫn còn muốn giữ mối quan hệ, đánh giá những gì bạn làm – bạn hãy chuyển những câu chuyện vui. Và để bạn biết rằng bạn vẫn được nhớ đến, bạn vẫn còn quan trọng, bạn vẫn còn được yêu mến, bạn vẫn còn được quan tâm, hãy đoán xem bạn nhận được gì nào? Đó là một câu chuyện vui được chuyển đến cho bạn. 

Vì vậy, những bạn của tôi và những người thân của tôi, vào lần tới, khi bạn nhận được một câu chuyện vui cười, đừng nghĩ rằng bạn chỉ được gửi đến một câu chuyện vui cười, mà là bạn được nhớ tới vào ngày hôm nay, và bạn của bạn bên đầu kia của máy vi tính, muốn gửi cho bạn một nụ cười, mà đúng ra là giúp bạn xếp chiếc dù của bạn mà thôi.

Thứ Sáu, 12 tháng 5, 2017

Bạn luôn thở tốn khí hơn các thợ lặn khác? Bạn thường xuyên phải kết thúc cuộc lặn sớm hơn bạn bè? (P2)

(Tiếp theo và hết)

Seek Neutral Buoyancy. Mấu chốt của vấn đề là nổi trung tính. Nếu nổi trung tính kém (hơi nặng và hơi nhẹ), bạn phải liên tục sử quạt chân để duy trì độ sâu không đổi. Bạn sẽ không thể thể treo lơ lửng một cách dễ dàng.

Streamline your gear. Loài cá bơi nhanh vì chịu ít sức cản của nước. Thợ lặn, ngược lại, bề mặt cơ thể quá phức tạp với các loại file đính kèm. Bạn hãy làm bất cứ điều gì để giảm ảnh hưởng đến dòng chảy qua cơ thể của bạn. Ví dụ nếu không cần chiếu sáng thì bạn hãy bỏ đèn pin vào túi BCD, thay vì treo nó lủng lẳng bên ngoài. Gá ống thở vào đùi hoặc gài nó nằm ép theo BCD, hoặc xài loại ống thở gấp được và bỏ lọt vào túi BCD, ...

Streamline your movements. Giữ cánh tay gần với cơ thể của bạn. Thẳng chân và giữ chúng gần với nhau tới mức cho phép. Quạt (kick) chân nhái với biên độ hẹp trong phạm vi của Slipstream của cơ thể. Một số chân nhái không cần một cú quét rộng, do đó bạn nên finning nhanh hơn thay vì rộng hơn.

Breathe Deeply. Khi bạn thở ngắn, thở nông, một phần không khí sẽ không kịp đến phổi của bạn trước khi bị trục xuất ra ngoài. Bạn hãy cố gắng hít sâu, làm đầy phổi của bạn với từng hơi thở. Mặc dù từng hơi thở sử dụng không khí nhiều hơn, nhưng số lần hít thở sẽ ít hơn, và hiệu quả hấp thụ không khí sẽ cao hơn. Thở ra đầy đủ sẽ trục xuất được khí carbon dioxide nhiều nhất có thể.

Breathe Slowly. Hít thở từ từ, bạn sẽ được giảm sự tiêu thụ năng lượng một lượng đáng kể.
Stay Warm. Ngay cả khi lặn vùng nước ấm, bạn vẫn có thể bị lạnh, bởi chỉ cần nhiệt độ nước dưới 35 độ C (nhiệt độ cơ thể là 37 độ C) là cơ thể của bạn đã bị mất nhiệt, với một tốc độ đáng ngạc nhiên. Nhiệt là loại năng lượng được thay thế bằng sự trao đổi chất, sử dụng oxy. Lạnh cũng tạo ra sự căng thẳng tinh thần thường xuyên mà bạn không nhận thấy nó, làm tăng nhịp thở của bạn. Bạn cần giữ ấm cơ thể.

Sửa chữa, điều chỉnh thiết bị theo đúng lịch bảo trì, và xem xét lại việc thở của bạn, đặc biệt là nếu bạn thường xuyên lặn sâu. Thống kê đã chỉ ra rằng, hít thở từ một số loại regs (hệ thống mồm thở) có thể gấp ba lần so với những loại khác. Một cú “khó thở” từ reg không chỉ làm tăng nhu cầu năng lượng (và do đó tốn khí thở hơn), mà “khó thở” sẽ làm tăng mức độ lo lắng của bạn và làm tăng nhịp thở của bạn. Bạn cần bảo quản thiết bị của bạn.

Sự cạnh tranh với những người sử dụng không khí ít hơn bạn – tự nó có thể là một vấn đề. Bạn sẽ lo lắng về việc sử dụng không khí nhiều hơn so với bạn bè có thể dẫn tới stress, làm cho bạn thở gấp hơn, và do đó bạn tốn khí thở nhiều hơn nữa.


Trong thực tế, thở tốn khí có thể do nhiều thứ gây ra, vì vậy, nếu bạn muốn giảm mức tiêu thụ khí, bạn hãy dần dần sửa đổi, như kiểm soát độ nổi, cải thiện tư thế của bạn trong nước, di chuyển chậm rãi, thở chậm rãi và có được sự thư giãn. Sau đó bạn quên chúng đi. 

Chủ Nhật, 30 tháng 4, 2017

Bạn luôn thở tốn khí hơn các thợ lặn khác? Bạn thường xuyên phải kết thúc cuộc lặn sớm hơn bạn bè? (P1)

(Sưu tầm, trích dịch)

Trước tiên, cơ thể mỗi người là khác nhau. Có người có sự trao đổi chất chậm hơn, như sử dụng ít oxy hơn, hoặc người nhỏ con sẽ sử dụng ít khí hơn kẻ to con. Tự nhiên không phân phối quà tặng cho từng người như nhau, và bạn có thể không bao giờ là Sipper Stingiest về kỹ thuật thở. Nhưng mặt khác, hầu hết chúng ta đều có thể giảm sự tiêu thụ khí thở của mình. Thông thường thợ lặn bị tốn khí: 

1/ Bởi thiết bị bị rò rỉ khí trước khi nó tới phổi của họ, như mồm thở bị hở, phớt cao su (nhẫn O) bị xẹp. 
2/ Do sử dụng khí nhiều hơn mức cần thiết. Mỗi calo nỗ lực sẽ lãng phí khí thở. 
3/ Do hít thở không hiệu quả, bạn đã nhận được oxy ít hơn và CO2 nhiều hơn – đối với từng ngụm hơi thở.

Sửa chữa các rò rỉ của thiết bị: Một dòng bọt khí nhỏ rò rỉ từ phớt cao su (nhẫn O) hoặc từ Inflator sẽ có thể dẫn tới rắc rối nghiêm trọng hơn. Bạn không biết là bạn đang bị rò rỉ? Bạn đâu có mắt ở phía sau đầu. Hãy nhờ bạn lặn ngó dùm.
Mép silicon của kính lặn có lỗi, làm bạn phải liên tục thổi không khí vào kính. Nó cũng là nguồn gốc của sự căng thẳng, và do đó làm giảm hiệu quả thở của bạn.

Dive more. Có một lí do để thở nhiều, đó là bạn đang có chút lo lắng. Khi đó phản ứng tự nhiên của cơ thể là tăng cường sự trao đổi chất, tăng nhịp tim và nhịp thở của mình. Bạn không phải là một thợ lặn mới, nhưng, trừ khi bạn lặn mỗi tuần một vài lần, cơ thể bạn lúc đó có thể không thực sự thoải mái như bạn nghĩ.

Take a class. Bạn nên tập bổ trợ về điều chỉnh độ nổi – chủ yếu là với phổi, chứ không phải bơm và xả khí từ BCD. Tức bạn gần như quên đi kỹ năng lặn với BCD, mà hãy chìm nổi một cách tự nhiên như con cá trong môi trường của nó.

Sleep more, Party less. Mệt mỏi dẫn tới căng thẳng. Nếu bạn bắt đầu cú lặn với đầu óc, cơ thể đã mệt mỏi, thì cơ thể bạn sẽ bị thêm gánh nặng, vì vậy bạn sẽ thở khó khăn hơn, có khi thấy nôn nao. Bạn đi ngủ quá trễ, bạn dùng rượu và thuốc, bạn cảm thấy mình đã tỉnh táo sau khi ngủ dậy, nhưng thực tế, chúng vẫn ảnh hưởng tới sinh lý của bạn vào ngày hôm sau.

Be early. Bạn dậy trễ và chạy gấp ra tàu lặn, rồi vội vã tiếp nhận thiết bị của mình. Vậy là bạn đã đem tới cho mình sự mệt mỏi và căng thẳng tinh thần không cần thiết. Bạn sẽ bắt đầu một ngày lặn với nhịp thở gấp, và do vậy, bạn không có cơ hội để bình tĩnh.

Swim slowly. Năng lượng cho bơi gấp gáp thậm chí còn nhiều hơn bạn nghĩ, bởi nó tăng theo cấp số nhân, tỉ lệ thuận với bình phương của tốc độ. Bơi nhanh gấp hai sẽ mất năng lượng gấp bốn lần và bạn sẽ cần rất nhiều khí thở.

Stay shallow. Càng lặn xuống sâu càng tốn khí, đó là nguyên tắc vật lý. Dưới độ sâu 33 feet, bạn thở tốn khí gấp đôi so với trên bề mặt. Tại 99 feet bạn sẽ bị tốn khí gấp đôi so với khi ở độ sâu 33 feet. Nếu bạn đang quá cảnh qua một bãi cát không mấy thú vị, bạn hãy di chuyển ở độ sâu 15 feet thay vì ở 40 feet.

Minimize the Lead. Nếu bạn đeo nhiều chì (overweighted), bạn phải bơm thêm khí vào BCD để được độ nổi trung lập. 8 pound chì có nghĩa là BCD phải có một gallon khí mới đủ để làm cho bạn trung tính.

Adjust your trim. Nhiều thợ lặn bơi với đầu cao hơn chân. Nếu cơ thể của bạn nằm ngang trong nước (trim), nước sẽ ít làm “phiền” bạn hơn, nên bạn sẽ tốn năng lượng ít hơn, tức ít tốn khí thở hơn. Có thể điều chỉnh độ nằm ngang của bạn bằng cách chuyển một số chì từ thắt lưng lên túi lưng của BCD hoặc gắn ở phía trên của chai khí.
(còn nữa)

Chủ Nhật, 23 tháng 4, 2017

Lặn scuba sâu 300 mét

(Theo khoahoc.tv, trích đăng)

Kỷ lục Guinness công nhận Ahmed Gamal Gabr có chuyến lặn sâu nhất thế giới, sau khi người đàn ông này kết thúc hành trình dưới đại dương ở độ sâu 332,35m trong 12 phút. Kỷ lục được xác lập hôm 18/9 ở vùng biển ngoài khơi thị trấn Dahab của Ai Cập, vượt qua mốc 318,25m mà Nuno Gomez, người Nam Phi, từng đạt được năm 2005.

"Tôi xác nhận kỷ lục lặn sâu nhất ở nam giới tại Dahab, Ai Cập, đã thành công và được thực hiện bởi Ahmed Gabr", AFP dẫn lời Talal Omar, đại diện sách Kỷ lục Guinness, thông báo qua email. 

Nhóm bác sĩ và chuyên gia về lặn sâu của Pháp, Ai Cập là những người hỗ trợ Gabr trong nhiệm vụ này bằng cách áp dụng giải pháp giảm sức ép tùy chỉnh, đồng thời sử dụng 60 bình khí nén khi quay lại. Sau khi xuống độ sâu kỷ lục, Gabr mất gần 15 giờ để bơi lên mặt nước để tránh tổn thương hoặc nguy cơ ảnh hưởng sức khỏe.

Gabr, 41 tuổi, là thành viên của một lực lượng đặc biệt, đóng vai trò người nhái trong các nhiệm vụ dưới nước. Anh được huấn luyện trong 4 năm và có kế hoạch lặn xuống độ sâu 350m.

Ở độ sâu mà áp lực nước lên đến 35kg/cm2, người lặn có thể gặp các rủi ro như trạng thái mê man và hội chứng thần kinh do áp suất cao (HPNS). Điều kiện này từng khiến Sheck Exley, người từng giữ kỷ lục thế giới thiệt mạng.

Thứ Hai, 27 tháng 3, 2017

5 thách thức để thở trong bơi sải (freestyle)

(Bài của một huấn luyện viên, trích dịch)

Các câu hỏi phổ biến nhất mà tôi (tác giả) được các Triathlete (vận động viên ba môn phối hợp, trong đó có bơi vùng nước mở) hỏi thường liên quan đến một cái gì đó với hít thở. Trong bơi sải, đó là bước đầu tiên để xác lập được vị trí cơ thể của bạn. Bạn quá chú tâm vào hơi thở làm tất cả mọi thứ trở nên rối loạn.

Một. Bạn sẽ không hấp thu đủ không khí.

Rất hay xảy ra trong bơi sải. Trước tiên, hãy chắc chắn rằng bạn đã thở ra tất cả không khí trong phổi – trước khi bạn hít vào trong khi xoay nghiêng. Một số người cố gắng thở ra và hít vào chỉ trong thời gian họ đang xoay nghiêng, do đó họ sẽ không đủ thời gian cho việc hít thở. 
Bạn hãy thở ra trong (toàn bộ) số thời gian miệng còn ngập trong nước. Lúc đầu, có thể bạn thấy có vẻ khó khăn, và bạn nên hít vào lúc mặt đang bị chìm (xem phần 3 dưới đây). Hãy chắc chắn rằng cơ thể bạn nghiêng sang một bên để hít vào, và lúc đó bạn không xoay đầu(1).

Hai. Duỗi thẳng cánh tay trong khi lấy hơi.

Vấn đề chủ yếu là sự thăng bằng (trim) của toàn bộ cơ thể. Sau khi bạn nghiêng mình sang bên và hít hơi, thì cánh tay hồi phục của bạn sẽ duỗi thẳng về phía trước. Nhiều người đã duỗi thẳng cánh tay nhưng khi cánh tay chúc xuống (để quạt nước) làm họ bị chìm xuống – trong lúc họ vẫn còn đang hít vào. Bạn cần cải thiện sự thăng bằng của bạn trong nước.

Ba. Tốc độ sẽ bị hy sinh vì một cú mất trớn do hít thở ?

Một kịch bản khá phổ biến là bạn cảm thấy bạn đang lướt tốt, và sau đó bạn hít vào thì cảm giác bị mất đà lướt. Để khắc phục điều này, khi thở, bạn tập trung cho việc hít vào khi đầu bạn đang nghiêng. Miệng bạn sẽ nằm trong lõm nước, thay vì bạn cố đưa miệng lên trên mức của mặt nước tĩnh(2). Bạn sẽ mất một thời gian tập để làm chủ tình hình, nhưng một khi thành công, nó sẽ khắc phục được hiện tượng mất đà lướt và kết cục là cải thiện tốc độ của bạn.

Bốn. Bạn thở bị khó khăn trong khi bơi tốc độ cao?
Do bạn phải nhìn lên để xem bạn bơi có đúng hướng không, và đồng thời để hít một hơi. Làm thế nào bạn có thể làm cả hai điều này? Bạn hãy tập thở song phương (thở cả hai bên cho mỗi 3 strokes). Điều này sẽ giúp bạn nhìn thấy là bạn đang ở đâu mà không cần ngẩng đầu lên. Khi bạn buộc phải ngẩng đầu lên để nhìn hướng bơi (bơi vùng nước mở), bạn hãy cố gắng không ngóc cổ(2), vì điều này sẽ làm cho hông chìm xuống và đẩy bạn ra khỏi sự thăng bằng. Thay vào đó, hãy hít vào khi cơ thể đang nghiêng sang bên.

Năm. Bạn bị sặc nước trong một cú hít thở nào đó. 
Những con sóng do vận động viên khác (hoặc sóng biển) gây ra có thể làm bạn hít phải nước thay vì không khí. Hãy luyện tập để cải thiện sự thăng bằng và tránh xảy ra sự khó chịu này (ví dụ luyện bơi với kich(3) một chân và luyện với fins luyện tập, cũng như luyện stroke(3) với một cánh tay). Thực hiện stroke với một cánh tay trong khi tay kia nằm xuôi bên cạnh cơ thể bạn. Hít vào ở phía đối diện của cánh tay stroke. Đây là sự luyện tập khó khăn và phải mất thời gian, nhưng nó sẽ trả công xứng đáng cho bạn.

(1) “Xoay đầu” và “không xoay đầu” là 2 khái niệm không phải lúc nào cũng trùng nhau. Tác giả thuộc trường phái "đầu khóa chết vào 2 vai" nên anh ấy không bao giờ xoay đầu (so với 2 vai). Trường phái "đầu không khóa chết vào 2 vai" thì, dĩ nhiên, anh ấy phải xoay đầu (so với 2 vai) khi ở trong nhịp hít vào.

(2) Ngoài ra, nggóc cổ còn làm cho thiết diện cản nước của cơ thể bạn tăng lên; đồng thời vị trí đỉnh đầu (nơi bạn ngóc cổ) lại là nơi sóng cao nhất làm bạn càng phải ngóc cổ lên cao hơn nữa. Bạn càng bơi nhanh thì tác hại này càng lớn.

(3) Kich: vẫy chân, stroke: quạt tay. 

Thứ Hai, 20 tháng 3, 2017

Không bao giờ để công nghệ thay thế kinh nghiệm (P2)

(Tiếp theo và hết)

Thợ lặn nói:

Bill sử dụng Rebreather mạch nửa kín” – SCR (xem 5). SCR làm sạch hơi thở ra của thợ lặn bằng cách lọc các chất khí thải sinh học, chủ yếu là carbon dioxide, bởi hóa chất tẩy rửa/trung hòa. Do nồng độ oxy (tuần hoàn trong SCR) sẽ giảm dần theo thời gian, nên SCR sẽ phải định kì bổ sung một lượng nhỏ oxy – từ chai Nitrox – cho thợ lặn.

Thợ lặn xài SCR đều biết công thức ước tính nồng độ oxy trong khí thở, trên cơ sở lượng khí trong chai, tốc độ lưu chuyển của Rebreather và độ sâu của lặn. Họ phải làm hai phép tính:
Đầu tiên, họ ước tính những gì Nitrox sẽ pha trộn họ thực sự sẽ hít vào trong thời gian lặn.
Thứ hai, giống như mọi cú lặn Nitrox, từ độ sâu hoạt động tối đa, họ ước tính sự pha trộn Nitrox sẽ được bổ sung cho vòng tuần hoàn thở. Do oxy trở nên độc ở độ sâu (nơi áp suất cao), nên Nitrox phải bị hạn chế bởi sự pha trộn oxy dưới độ sâu (theo kế hoạch và thời gian lặn) – gọi là “liều oxy.

Lặn
với Rebreather, thợ lặn phải sử dụng hỗn hợp khí không vượt quá liều oxy an toàn, nhưng vẫn phải cung cấp đủ khí để thở một cách an toàn ở tầng nước nông. Nếu liều oxy trong vòng tuần hoàn xuống quá thấp, thợ lặn có thể mất ý thức và chết đuối. Nếu quá cao, thợ lặn có thể trải nghiệm độc tính của oxy, triệu chứng bao gồm khó thở, lo lắng, disorientations hình ảnh, co giật, cũng có thể dẫn đến chết đuối.

Một xét nghiệm về thiết bị của Bill sau khi lặn, cho thấy anh đã sử dụng quá 1% oxy từ chai Nitrox 34 tại độ sâu 44 mét.

Trong điều kiện thở bình thường,
liều oxy trong vòng tuần hoàn thở của Bill là thấp hơn đáng kể hơn so với tỉ lệ oxy trong chai. Tuy nhiên, Bill đã cho van điều chỉnh cấp thêm khí tươi, tỷ lệ oxy trong vòng tuần hoàn thở đã tăng lên (overbreathed). Điều kiện lặn của anh không cho phép tình huống đó. Bill đã thở một tỷ lệ oxy cao hơn mức an toàn ở độ sâu này, và độc tính của oxy đã hiệu lực. Trong khi lặn, anh có thấy tiếng bíp bíp trên máy tính lặn báo động về liều oxy, nhưng anh đã cho qua cảnh báo này.

Bill đã may mắn, một trường hợp rất hiếm cho thợ lặn để tồn tại với cơn độc tính của oxy. Mặc dù Bill biết rõ cách tính tỷ lệ oxy trên một Rebreather, nhưng anh đã ấn phím tắt tín hiệu báo động. Vận may của anh đã được trợ cấp bởi chai “mõm ngựa” (chai khí nén thông thường). Và khi Bill thấy có vấn đề, anh đã khôn ngoan hủy bỏ chuyến lặn và nhanh chóng rời khỏi hiện trường.

Bài học
:

- Cần thực hiện theo các quy tắc. Thủ tục lặn cần được thiết lập cho mức an toàn tối đa.

- Trước mỗi cú lặn Nitrox, bạn phải tính toán độ sâu hoạt động tối đa của bạn theo công thức hoặc bảng lặn. Và độ sâu hoạt động tối đa phải được gắn trên chai Nitroxtrước khi bạn sử dụng.

- Không bao giờ để công nghệ thay thế kinh nghiệm. Công nghệ có thể thất bại hoặc bị lạm dụng.

- Không có gì đứng trên giá trị cuộc sống của bạn. Nếu bạn biết sự an toàn của bạn sẽ gặp nguy cơ, bạn hãy để nó lại phía sau.
 
(5) SCR là Rebreather với sự điều chỉnh “hòa khí thụ động”. Sử dụng nó không lợi bằng Rebreather “mạch kín hoàn toàn”.

H: Lăn hang động ngầm (không liên quan bài viết).

Thứ Sáu, 10 tháng 3, 2017

Không bao giờ để công nghệ thay thế kinh nghiệm (P1)

(Sưu tầm, trích dịch)

Bill ở độ tuổi 40, sức khỏe
rất tốt, với hơn 10 năm kinh nghiệm gồm hàng ngàn lặn, đặc biệt là lặn thâm nhập xác tàu đắm. Anh có bằng huấn luyện viên cấp cao. Bill sử dụng một Rebreather (xem 1) có khả năng cung cấp đến ba giờ th. Như một biện pháp an toàn, anh có một chai “mõm ngựa” (xem 2) để hỗ trợ giải nén (xem 3).

Hôm đó, bên trong xác tàu đắm 100 tuổi ở độ sâu 44 mét, Bill tìm thấy một kết cấu bằng gỗ còn nguyên vẹn, có thể đem lại cho các nhà chế tạo tàu biển nhiều thông tin quan trọng, và Bill muốn đưa nó ra ánh sáng. Thật không may, nó đã bị chôn chặt dưới lớp trầm tích đá vôi dưới đáy biển.

Bill ra sức moi, kéo các vật cản đang bám chặt vào xác con tàu. Anh thở hổn hển, anh đã cố gắng quá sức. Van điều tiết của Rebreather nhảy nhiều lần, liên tục bổ sung khí thở cho anh. Anh biết thiết bị thở vẫn tốt, anh biết anh đã overbreathing hệ thống, nhưng anh vẫn quyết định tiếp tục. Anh hít thở sâu và bổ sung khí từ chai Nitrox (xem 4) đi kèm. Đây là cách thợ lặn Rebreather loại bỏ khí độc trong phổi.

Nhưng rồi Bill cảm thấy sự việc trở nên tồi tệ. Anh cảm thấy khó thở và bị đau thắt ngực. Cuối cùng, khi cảm thấy nhịp thở có vấn đề nghiêm trọng, anh đành từ bỏ nỗ lực của mình và đi lên bề mặt, có dừng giải áp. Lên tàu lặn, anh khẩn cấp thở oxy. Anh vẫn khó thở. Rồi đột nhiên tầm nhìn của anh bằng không. Sau vài phút, tầm nhìn của anh được cải thiện anh bắt đầu cảm thấy đỡ. Anh về đất liền và sang hôm sau thì không còn xảy ra bất kỳ chấn thương nào.

(1) Rebreather là thiết bị thở tuần hoàn. Nó làm sạch khí thở ra của thợ lặn và đưa trở lại cho họ tái sử dụng. Ưu điểm lớn nhất của rebreather là hiệu quả sử dụng khí thở, làm cho thời gian lặn được kéo dài. Nó gồm một “chai khí nén giàu oxy” (4) và một chai hóa chất khử CO2. Nó có thể giúp kéo dài thời gian lặn từ một đến sáu giờ, tùy thuộc vào tính năng của mỗi loại rebreather. Không giống như thiết bị thở thông dụng (thiết bị mạch hở), khí trong rebreather gần như không phụ thuộc độ sâu, vì vậy bạn có thể, về lý thuyết, dành tất cả thời gian để ở dưới đáy. Tất nhiên rebreather không giúp bạn miễn dịch với DCS (3) và u mê nitơ.

Sự cố của rebreather có thể gây chết người: Rebreather quay vòng khí thở của bạn. Tỷ lệ CO2 và oxy nếu bị thay đổi sẽ trở thành độc hại. Các nỗ lực thiết kế rebreathers đều chú trọng chức năng trộn khí chính xác và đạt độ tin cậy nhất có thể. Nhưng nó không bao giờ đạt tới sự chắc chắn như thiết bị mạch hở – nơi mà bạn hít thở chỉ đơn giản là không khí nén thông thường luôn sẵn sàng trong chai.

(2) Chai mõm ngựa (hourse cylinder) là chai khí dự phòng độc lập. Thợ lặn sâu thường đeo nó ở bên hông bởi một quai treo (“rọ mõm ngựa”), và thường chỉ dùng nó trong lúc đi lên, một khi chai chính hết khí.

(3) Xin xem trong “Tự điển Lanbien” ở trên cùng bên phải trang tin này.

(4) Xem 1.
H: Nếu không có Rebreather, Bill sẽ phải đeo cả "mớ" chai khí nén như anh bạn này (hình minh họa). Bạn chú ý: Chai đeo ở hông phải của anh này chính là hourse cylinder.

Thứ Bảy, 4 tháng 3, 2017

Dive Buddy – 5 điều bạn không nên làm với bạn lặn

(Sưu tầm, trích dịch) 

1 - Thêm áp lực
cho bạn lặn

Bạn
sắp lặn với một người có ít kinh nghiệm hơn bạn, hoặc có lẽ trong thời gian gần đây họ không thật thoải mái khi ở trong lòng biển. Có thể họ bị giảm đi đôi chút sự thiếu tự tin của một thợ lặn. Dù lý do nào, nếu bạn lặn của bạn không cảm thấy thoải mái với kế hoạch lặn, thì bạn không nên xô đẩy họ làm việc đó. Ngược lại, bạn lặn cũng nên đối xử với bạn như vậy. Nên nhớ rằng, lặn không phải là môn thể thao cạnh tranh – thợ lặn cần thư giãn, nhịp độ thoải mái và bạn sẽ có một cuộc lặn thú vị hơn nhiều.

2 - Không chú ý đến các hoạt động chuẩn bị
.

Nếu bạn
mải trò chuyện với một thợ lặn khác, hoặc quá bận rộn với máy tính lặn của bạn, trong khi nhóm lặn của bạn đang thảo luận kế hoạch lặn (BWRAF) của nhóm, thì rất có thể bạn sẽ bị bỏ lỡ một thông tin quan trọng mà bạn sẽ cần tới nó trong chuyến lặn. Nó có thể chỉ là một cái gì đó đơn giản, như thống nhất về tín hiệu tay trong nhóm (mỗi Hiệp hội lặn sẽ có một vài kí hiệu không giống nhau), nhưng do không thống nhất sẽ có thể dẫn đến các vấn đề rắc rối khi ở dưới đáy, ví dụ bạn ra hiệu tình huống khẩn cấp nhưng bạn không hiểu để giúp bạn. Hãy chú ý khi còn ở trên bề mặt và bạn sẽ được an toàn hơn khi ở dưới đáy.

3 - Không
bơi gần nhau trong lúc lặn

Lặn xuống độ sâu không có nghĩa là bạn hoàn toàn tự do, mà bạn cũng cần chú ý tới bạn lặn của bạn trong suốt lặn. Nghĩa là bạn cần ở đủ gần bạn lặn để cung cấp sự giúp đỡ cho bạn lặn khi họ cần nó – bạn không nên cứ việc lang thang mà không hề nhìn lại. Hãy chắc chắn rằng bạn cần để một mắt cho việc theo dõi bạn lặn, như các dấu hiệu của tình trạng mê man, căng thẳng của bạn lặn, và thường xuyên kiểm tra để đảm bảo rằng bạn lặn vẫn đang đủ khí thở. Gần gũi cũng làm cho bạn được nhìn thấy những sinh vật biển mà bạn lặn vừa nhìn thấy.

4 -
Đùa giỡn khi chuẩn bị lặn là nguy hiểm

Bạn thường xuyên lặn với một ai đó, và cả hai vẫn thường xuyên đùa cợt và tận hưởng những trò đùa với nhau ở trên bề mặt. Nhưng khi hai bạn đang chuẩn bị thiết bị cho chuyến lặn, thì sự tán dóc xung quanh thiết bị, đùa giỡn, xô đẩy nhau, giành nhau nhảy xuống nước trước, là những ý tưởng tiềm tàng nỗi nguy hiểm. Các bạn hãy để dành nó cho sau chuyến lặnhãy tập trung để thưởng thức những trải nghiệm.

5 - Ích kỷ

Cùng với điều 1 nói trên, một trong những điều có liên quan đến nhóm lặn là liên kết các kế hoạch riêng của mỗi người lại với nhau. Nhóm lặn có hai thợ lặn có nghĩa rằng sẽ có hai mục tiêu lặn hai mức độ kinh nghiệm lặn khác nhau, và có thể sẽ không luôn luôn phù hợp với nhau. Bạn thích ngắm xác tàu đắm, còn bạn lặn của bạn thích ngắm rạn san hô. Bạn có thể dành cả giờ phục kích ở một chỗ để chụp hình, còn bạn lặn lại muốn lang bang. Dùsự khác biệt, nhưng cần chắc chắn rằng, các bạn cần xem xét sở thích của nhau và đi đến một thỏa hiệp hợp lý để mỗi bạn đều có thể thưởng thức các thứ mà bạn muốn trải nghiệm. Nếu hai bạn không thể thống nhất về quan điểm, thì tại sao bạn lại không thể đăng ký một chuyến lặn khác.


Lưu ý: Nếu bạn cần trao đổi với chúng tôi nhưng không muốn "bá tánh xen vô" thì xin gửi vô địa chỉ: quang.hachi@gmail.com. Chúng tôi sẽ rất vui khi được trao đổi với bạn.