Danh sách các tab/trang

Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2011

Free-diving, an emotional intro...
Lặn tự do, tiếng gọi của niềm đam mê...


>> Xem bản tiếng Việt bên dưới >>


Sara Campbell, aka Mighty Mouse, into the blue Do you like the calm and serene sensation? Have you been frozen in passion watching a submarine scene? Have you ever dreamt of playing with dolphins underwater? Have you wondered how the weightlessness feel? Or do you like meditation, like zen or yoga? If "yes" is your answer then freediving is exactly the sport of your choice!

You may haven't heard of the word "free-diving" before, but if you're reading this blog, it's most likely that you have freedived sometime in your life even without knowing it's freediving. Free-diving, skin-diving, or apnea (sport) are just names of the action that you hold your breath underwater. With your breath held, you can do various things underwater, from submarine sightseeing, spear fishing, underwater photography, to getting involved into submarine life to be a part of it (not just watching it), or underwater dance (like a mermaid), underwater sports (rugby, hockey), or even just to enjoy the serenity like meditation.

Getting into the blue, you'll get a chance to live the submarine life, to enjoy the submarine world as a part of it. The schools of fish whirling around and around, the spiny sea urchins and the wavy moray eels hiding beneath the colorful corals,... all of those wonderful things just show up right in front of your (nacked) eyes when you dive. And if lucky, you may also see the old shipwrecks, enjoy the feeling of facing cold-blooded sharks, or playing with the lovely dolphins, etc. But different from scuba diving, in a freedive you are one of the members in that submarine life with no annoying bubbles which disturb the local inhabitants down there.

(Click to see video...)


Can you imagine how your limbs will be shaking (for fear or for happiness) when you dive next to the giants like a whale or a whale shark?!!!

(Click to see video...)


More than recreation, freediving gives you the serenity of meditation, the freedom of weightlessness, and the infinite joy of introspection.

(Click to see video...)


With advanced skills, freediving turns out to be an art! Skillful freedivers may perform underwater dance, underwater show, mermaid show, and so on.

(Click to see video...)

And of course, they do perform in movie.

(Click to see video...)



All of the above stuff is the "cool" part of freediving. But if you are an active person, you may like to touch the "hot" part of it, competitive apnea. Apnea is an extreme sport including many disciplines from static (timed breath holding), dynamic (breath-hold swimming for distance), to depth disciplines (constant weight, free immersion, no limit) in which athletes follow a guide line to dive downto the great depths (current world record of no-limit apnea is 214m depth set on 2007.)

(Click to see video...)


All in all, free-diving gives you the passional freedoms: free of charge, free of messy equipments, free of noisy bubbles, free of heavy weight, free of breath, and free of stress.

Let's go freediving!


_______________________________________________________________
(Bản tiếng Việt)

Pool diving, Scuba Blogger offline

Sau buổi Cafe đầu tiên, nhóm scuba blogger quyết định mở màn các hoạt động offline của mình bằng một chuyến lặn chung. Ngoài 2 lão già đi lặn tương đối thường xuyên thì hai thành viên mới của blog nghỉ lặn scuba khá lâu. Coral đang có kế hoạch tháng 8 này sẽ đi lặn Malay, tuy nhiên lần lặn cuối cùng của cậu cách nay đã một năm. Computerboy còn tệ hơn, đã 2,3 năm nay chưa lặn bằng bình hơi, chỉ freediving trong hồ bơi! Vậy chuyến lặn này cũng có ý nghĩa dive refreshing cho Coral và nhất là Computerboy. Cảm nghĩ thở lại bằng bình khí nén sau 3 năm thế nào? Computerboy sẽ có bài đăng sớm. Ở Saigon thì đi lặn scuba ở đâu? Hiện tại chỉ duy nhất 1 địa điểm là Rainbow Divers SG có văn phòng tại 55 Nguyễn Đăng Giai - Thảo Điền Q2.

The 1rst offline activity: pool diving - refreshing! From left: Computerboy, HCQ, AMk3 and Coral.

HCQ: Buoyancy control.

Coral: OK!

Computerboy: After 10 minuten buoyancy skill revised - he, got it!

Coral: Oh, so good beneath the pool! :P


HCQ trying "frog kick"!

Buổi Offline đúng vào ngày cơn bão số 3 đang đổ vào miền Trung. Thời tiết thật tệ. Tuy nhiên, dưới 2,6 met nước mấy blogger "lặn biển-scuba" vẫn thoải mái và relax....well.

Thứ Tư, 27 tháng 7, 2011

Cafe Scuba!

Sau hai năm xuất hiện trên cyberspace, blog "lanbien-scuba" nay cũng đã thu hút được sự quan tâm của một số các bạn lặn, huấn luyện viên và các bạn bè khác. Tuy nhiên, đến hôm nay lần đầu tiên một buổi gặt mặt giữa các blogger AMk3, HCQ và hai bạn đọc Giang (Coral) và Định (ComputerBoy) mới được tổ chức tại quán Cafe "Thời @" trên đường Lý Chính Thắng. Thắng lợi đầu tiên của buổi gặp mặt là hai bạn Giang Định đã Ok tham gia góp bài viết cho Blog, trở thành Blogger cùng chung sức xây dựng "Lặn Biển - Scuba" Blog ngày càng có sức hút và khả năng cổ vũ cho môn lặn biển, lặn tự do, bơi lội và các môn thể thao dưới nước khác.
Chào mừng các bạn trẻ tham gia lanbien-scuba blog.

Sẽ có các buổi off-line nữa, cafe kết hợp lặn "refresher" tại RB Saigon, "giao ban" hàng tháng với một chủ đề nhất định về scuba, free diving, trang bị, kỹ thuật, kỹ năng lặn, chụp hình dưới nước....Hy vọng sẽ có thêm nhiều bạn yêu thích lặn biển, các nhà "chuyên nghiệp" tham gia với Blog của chúng tôi. Thanks.

Thứ Ba, 26 tháng 7, 2011

Diving Hội An

   Thế là tui lại có dịp trở lại Hội An sau đúng một năm. Thay đổi đầu tiên tui phải đối mặt là Rainbow Divers Hội An tự nhiên biến mất tiêu! Bặt vô âm tín! Vậy là cái thẻ RB VIP Pass của tui mất hiệu lực :((. May mắn là còn giữ liên lạc qua FB với cô bạn nhỏ Dive Master người Thụy Sỹ. Vanessa nay đang làm cho Blue Coral Diving Hội An và tui đăng ký đi lặn với Vanessa. Lần này tui ra Hội An dự hội thảo của công ty với chủ đề "An toàn thông tin Việt nam, chặng đường 10 năm" đồng thời kỷ niệm 10 năm thành lập công ty. Hội An những ngày này trời rất nóng, may mà khu resort nơi chúng tôi ở nằm ngay trên bờ biển, cách cửa Đại khoảng 2 Km nên cũng dễ chịu.

Swiss Belhotel Golden Sand Resort

nơi công ty tui tổ chức sự kiện.

Bạn lặn Thorsten người Đức và cô DM Vanessa

Cù lao Chàm dưới ánh mặt trời chói chang.

Phía sau là thị trấn Hội An dưới cái nóng 37 độ C.

Thời tiết đẹp (cho lặn biển) nhưng chuyến này cả tàu chỉ có hai khách.

 Thorsten - buddy from Germany và Vanessa Blue Coral Dive Master

Đáy biển Hội An đang hồi phục từ từ. Tube Coral

 Ở đâu có hải quỳ, luôn có các chú "Nêmo" lượn xung quang.

Latiice Butterflyfish

Pacific Lionfish

Tui không biết tên con Nudibranch này.

BlackAnemonefish

Vanessa

Thorsten

Và tui.

San hô đá

Một clip minh họa cho tầm nhìn tuyệt vời ngày hôm đó ở Cù Lao Chàm

Thứ Hai, 25 tháng 7, 2011

Đảo Lý sơn - Cù lao Ré

Bài của anh Đỗ Nghĩa (trích phần giới thiệu về hòn đảo)

Lý Sơn là một hòn đảo hình thành từ ba ngọn núi lửa cũ, địa hình và đất đai trên đảo từ nham thạch phun trào đã qua hàng triệu năm. Lý Sơn còn mang một cái tên khác là Cù lao Ré, cái tên thuở ông cha khai phá miền đất này mang tên loài cây dại mọc nhiều trên đồng đất nơi đây.

Hòn đảo từ bao đời của những người nông dân và chài lưới nằm ngoài khơi biển Đông thuộc Quảng Ngãi, cách đất liền tính từ bến tàu Sa Kỳ gần hai chục hải lý. Nơi ấy có những người con của biển cả, bao năm qua vẫn đi về biển đảo Hoàng Sa nhiều gian nan, nhiều bão tố. Họ là những người lính hải đội Hoàng Sa năm xưa hay những người dân lành sống nghề đánh cá. Họ đi biển, làm ăn và gìn giữ vùng trời vùng biển của ông cha mình từ bao đời nay.

Huyện đảo Lý Sơn có ba xã Vĩnh An, An Hải và An Bình hình thành từ đảo Lớn và đảo Nhỏ nằm kế. Trên đảo Lớn có nhà truyền thống hải đội, Âm linh tự thờ vong hồn liệt sĩ Hoàng Sa, nhà thờ cai đội và những ngôi mộ gió bởi có rất nhiều những người con của biển ra khơi đã không trở về. Thiên nhiên và bão tố, và gần đây là giặc giã xóm giềng phương Bắc. Nhiều lắm những giọt nước mắt của những người vợ, của con cái và người thân trong ngày tháng ngóng chờ tàu đi rồi tàu về, có những người chờ mãi, chờ mãi, chờ hết cả một đời...

Hình: sự sống bền bỉ trên đảo Lý sơn.

Thứ Năm, 21 tháng 7, 2011

Mệt mỏi, hoảng sợ trong khi lặn (P1)

(bài của một Instructor, trích)

Có hai phản ứng căng thẳng gây nguy hiểm cho thợ lặn:
Mệt mỏi (Fatigue): Là một phản ứng vật lý với stress. Mệt mỏi phụ thuộc vào luyện tập của thợ lặn, thiết bị của họ, cũng như các đặc điểm của môi trường lặn.
Hoảng sợ (Panic): Là một phản ứng tâm lý. Hoảng sợ sẽ ngăn chặn thể lực, trí tuệ và sự điềm tĩnh. Ở đây kiến thức và kinh nghiệm đóng một vai trò quan trọng.

Hoảng sợ là một phản ứng tinh thần với mối đe dọa có thật hoặc chỉ là cảm nhận, dẫn tới mất kiểm soát và khả năng suy nghĩ logic. Khi này họ sợ hãi và quên đi phần còn lại, dẫn đến việc họ ra quyết định sai lầm. Ví dụ gặp dòng chảy mạnh, họ cố bơi ngược dòng và cuối cùng sẽ kiệt sức.
Tình huống gây căng thẳng bắt đầu từ hệ thần kinh giao cảm và sự tiết Adrenaline kích thích tim và hệ hô hấp. Tim đập mạnh, thở nhanh và không đều, dẫn đến cơ thể bị thiếu không khí. Do không chịu nổi cú sốc này nên quả tim yếu đuối sẽ xử lý một cách rất đơn giản, là ngừng đập.
Hoảng sợ không chỉ làm mất kiểm soát bản thân, mà còn làm thay đổi sinh lý cơ thể. Không phải ngẫu nhiên mà nguyên nhân chủ yếu dẫn tới cái chết ở dưới nước là do hoảng sợ.

Hoảng sợ (những yếu tố có thể dẫn đến cái chết của thợ lặn) chia thành bốn nhóm :

1. Do bản thân (do đặc điểm của cá nhân và điều kiện vật lý):
-Bị lo ngại bất hợp lý – sự ám ảnh (irrational fears – phobias).
-Bị tác động bởi hệ thần kinh thực vật (nervous and fidgety nature).
-Do thiếu kinh nghiệm và thiếu tự tin.
-Buồn nôn hoặc bị nôn (nausea and vomiting).
-Bị mệt mỏi (physical fatigue).
-Cảm thấy chóng mặt (dizziness).
-Do tác động của rượu hoặc chất kích thích.
-Do bạn chưa sẵn sàng lặn nhưng vẫn lặn.
-Do bị bệnh (injuries and illnesses).
-Do bị giảm thân nhiệt (hypothermia).

2. Do yếu tố nhóm:
-Bị lạc khỏi nhóm lặn.
-Cảm thấy cô độc.
-Cảm thấy không an toàn.

3. Do thiết bị của bạn có vấn đề.

4. Do các mối nguy hiểm ở dưới nước:
-Khi rơi vào dòng chảy mạnh (fast currents).
-Khi nước đột nhiên lạnh và tối lại, hoặc gặp khó khăn khác (troubled, cold and dark water).
-Khi gặp cá lớn, cá dữ.
-Lặn trong khu vực rủi ro cao như hang động, xác tàu đắm (high-risk area: caves, shipwrecks).

Thứ Sáu, 15 tháng 7, 2011

Haenyeo, thợ lặn vùng Nước Lạnh: P2 - Hạnh phúc là gì?

(sưu tầm, trích)

Ở tuổi 33, Kim Jae Yon là haenyeo trẻ nhất Hàn Quốc, một đất nước có một nửa số thợ lặn tuổi trên 70 và 90% từ 50 tuổi trở lên. Kim không lặn vì tiền, cô kiếm sống bằng việc kinh doanh hàng ăn. Nhưng theo truyền thống của mẹ, dì và bà ngoại mình, cô dành nhiều thời gian theo học nghề haenyeo cổ truyền, bởi đó là sợi dây gắn kết với tổ tiên. “Bây giờ hoặc không bao giờ” – cô nói – “một ngày kia, những người lớn tuổi sẽ qua đời và biển cả chỉ còn một mình tôi. Tôi muốn học mọi thứ tôi có thể trong khi còn thời gian. Vì thế tôi có thể dạy cho những người phụ nữ khác mà có thể một ngày nào đó họ sẽ đến”.

Vào sáng nay, một cơn bão đang hình thành cách Khaongr 1.000 hải lý về phía nam và các dòng nước đã cuộn lên giận dữ. Chỉ cần kinh nghiệm 4 năm trong nghề, Kim cũng biết biển nguy hiểm đến mức nào. Khi cô chuẩn bị lặn, dì của cô, Kim Choun Geum, 56 tuổi, xuất hiện. Người dì kiên nhẫn giúp cô cháu gái, thì thầm những lời động viên, rồi học sinh và cô giáo thả người vào dòng nước dữ tợn.

Trước kia Kim không định trở thành một haenyeo. Cô lớn lên ở Mara, học cao đẳng ở Jeju, sau đó lấy chồng. Cuối cùng, sau những vụ kinh doanh thất bại, hai vợ chồng trở lại Mara. Đối với Kim, khi ấy 29 tuổi, về nhà là sự thay đổi cuộc đời.

Một ngày nọ, khi lặn cùng người dì của mình, Kim được chiêm ngưỡng vẻ quyến rũ của biển. Sau những căng thẳng của công việc văn phòng trên đảo Jeju, cô cảm thấy ngạc nhiên đến sững sờ trước giá trị của TỰ DO.

Cô bắt đầu từ công việc đơn giản nhất: Thu gom rong biển ở vùng nước nông, và cô đã kiệt sức. “Mỗi ngày trôi qua, tôi đều rất mệt mỏi và muốn ói” – cô nhớ lại – “biển không phải là một nơi dễ kiếm sống. Tôi thật sự khâm phục những người lớn tuổi bởi các kỹ năng sinh tồn của họ”. Cô biết bà ngoại cô từng là thợ lặn giỏi nhất đảo, người có thể lặn sâu nhất, ở trong nước lâu nhất và đánh bắt được nhiều nhất. Cô nghe những câu chuyện về những người phụ nữ thời bà ngoại cô: không bao giờ than phiền về cái lạnh và sự nguy hiểm, thay vào đó là vui đùa và ca hát.

Sau mỗi buổi đánh bắt, những người phụ nữ quây quần quanh lửa trại trên bãi biển và thảo luận về công việc buôn bán, khen ngợi về các kỹ năng đánh bắt và sự dũng cảm dưới làn nước của người khác. Đó là một cuộc sống giản dị, tự do mà Kim mong muốn. (hết)

Hình minh họa: đứa con của một thị tộc du mục trên biển.

Thứ Ba, 12 tháng 7, 2011

Haenyeo, thợ lặn vùng Nước Lạnh: P1 - Sanh nghề tử nghiệp

(sưu tầm, trích)

Truyền thống haenyeo đã tồn tại từ hàng trăm năm, truyền từ đời mẹ đến đời con, được tôn vinh trong các bài hát và truyện cổ tích dân gian. Người Hàn quốc cho rằng, cơ thể người phụ nữ nhiều mỡ sẽ giúp họ chịu đựng tốt hơn trong làn nước lạnh buốt. Không người đàn ông nào mơ ước xuống nước – đây là công việc của đàn bà! Và cánh đàn ông đứng ngoài cuộc.

Tại các đảo cô lập này, phụ nữ đóng vai trò chủ đạo. Tỷ lệ ly hôn ở đây cao hơn đất liền, một phần do tinh thần tự khẳng định mình của người phụ nữ. Các haenyeo là người đưa ra lời cuối cùng về những quyết định quan trọng.

Hồi đó các haenyeo chỉ có chiếc áo bằng vải bông chống lại nước lạnh thấu xương. Họ dùng “cây nạy” để nạy các động vật có vỏ bám trên các tảng đá, cho tới tận độ sâu 20 mét.

Tai nạn thường xuyên xảy ra. “Chỉ một sai lầm, biển sẽ giết chết bạn” – bà Kim Choun Geum nói – “nguyên tắc của chúng tôi là không bao giờ tham lam”. Nhiều haenyeo đã thiệt mạng do bị cá mập tấn công, bị chết do đuối sức. Họ bị bệnh nghề nghiệp. Như nhiều haenyeo cao tuổi, bà Byun Chun-ok, 84 tuổi, bị bệnh về về tai, phổi và khớp. Mặc dù các quan chức Hàn Quốc cam kết giúp đỡ các haenyeo, nhưng cái họ cần là sự hỗ trợ tài chính cho việc chăm sóc con cái và dịch vụ y tế.

Nhưng hiện nay, cách sống mẫu hệ này đầy rẫy rủi ro. Các tàu đánh cá hiện đại xâm phạm khu vực đánh bắt của họ, buộc các haenyeo phải ra biển xa hơn. Sản lượng đánh bắt giảm xuống, đòi hỏi người phụ nữ phải nỗ lực hơn nữa để sinh tồn. Họ chỉ kiếm được vừa đủ để nuôi gia đình. Trước kia, hải sản được đưa ra cảng bán, thì hiện nay chỉ tiêu thụ tại chỗ. Với phụ nữ, các công việc trên đất liền ngày càng hấp dẫn hơn so với đi lặn. Số lượng các haenyeo đã giảm 2/3 chỉ trong một vài thập kỉ qua, từ 15 ngàn người trong năm của thế kỉ trước, hiện chỉ còn 5 ngàn người. Tại đảo Mara (có diện tích của một sân gôn 18 lỗ) với 80 cư dân, số lượng haenyeo đã giảm từ 15 xuống 7.

Thứ Tư, 6 tháng 7, 2011

Cá heo thăm Vịnh Nha trang

Sáng ngày 28/05/2011, tôi theo tàu Vinadive ra Hòn mun lặn biển. Đi chừng hơn nửa chặng đường, chúng tôi gặp đàn cá heo, không dưới sáu chục con trưởng thành, đang bơi lội trong Vịnh. Nhóm bơi trước mũi tàu, nhóm đùa giỡn bên mạn trái, nhóm nhào lộn bên mạn phải, cách chúng tôi khoảng bốn chục mét. Tàu dừng lại, tắt máy. Du khách reo hò, vẫy gọi, chụp hình lia lịa.

“Hôm nay hên quá” – thủy thủ đoàn bình luận. Tàu kéo một hồi còi chào đàn cá heo. Đàn cá tung người lên không như đáp lễ rồi thong thả bơi ra xa – chúng còn nhiều việc phải làm. Tàu nổ máy, tiếp tục đi Hòn mun. Chúng tôi cũng vậy, không rảnh, đám du khách còn phải hoàn tất kế hoạch … lặn biển giải trí. Anh em nói cách đây mười năm cũng có một đàn cá heo vô thăm Vịnh, nay là lần thứ hai. Rất tiếc tôi không mang theo máy chụp hình (đi Hòn mun “mòn dép” rồi, mang theo làm chi).

Lúc quay về đất liền, tôi tính xin anh bạn lặn người “bên Tây” vài tấm hình chụp đàn cá heo để “làm bằng”, nhưng lụp chụp thế nào rồi … thôi. Đành tự nhủ “nước mình độc lập rồi, khỏi thèm xin xỏ “ngoại bang”.

Một ngày đẹp trời, đẹp … đáy biển.
(Hình chỉ có tính minh họa).

Thứ Sáu, 1 tháng 7, 2011

Cảm xúc về nhịp thở đầu tiên dưới đáy biển

(Lượm lặt từ các lời góp trên mạng)

Katrina, Canada, 20 tuổi.
Đó là một cảm giác tuyệt vời với một chút đáng sợ và có gì đó bất thường. Tuy nhiên, vào cuối chuyến lặn, tôi không thể tưởng tượng được hết sự tuyệt vời khi mình đã thở dưới nước, tôi cảm thấy mình như một phi hành gia đang lơ lửng trong vũ trụ.

Fahad, Arap Saudi, 24 tuổi.
Nước biển thật đáng yêu và ấm! Chúng tôi có tất cả những thiết bị phù hợp để thở ở dưới nước trong cú lặn đầu đời. Một cảm giác thật tuyệt vời nhưng siêu thực. Tôi đã tới một thế giới tĩnh mịch với âm thanh duy nhất là tiếng động của những bọt không khí do tôi thở ra. Chúng tôi quỳ dưới đáy, nhìn thấy nhau mà không thể nói chuyện được với nhau bằng lời. Tôi tức cười khi nhìn vẻ mặt của nhóm bạn học – họ cố gắng điều chỉnh trong môi trường mới mẻ của họ. Họ cố gắng chế ngự ý định quay trở về cái nơi mà họ vừa chia tay – trên mặt nước với làn không khí quen thuộc. Nó làm tôi liên tưởng đến sự ngỡ ngàng của con cá khi bạn đưa chúng ra khỏi nước.

Steven, Bỉ, 36 tuổi.
Nhịp thở đầu tiên của tôi dưới đáy biển là ở Great Barrier Reef. Đó là một khu nghỉ mát dành cho người đi lặn. Tôi không thể quên được khoảnh khắc tuyệt vời khi tôi chìm xuống nước và thở (như các bạn đã làm), cảm thấy một chút sợ hãi trong hơi thở đầu tiên, với lá phổi phải làm việc trong môi trường nước ... Tôi hít thở ... wow ... đó là tất cả những gì tôi có thể nói. Âm thanh của không khí từ tiếng hít thở của tôi ở dưới nước ... wow ... không thể tin được ... Tôi đã thở và tôi đang ở trong lòng biển! ... Tôi nghĩ tôi sinh ra để làm điều này ... Tôi đã làm điều này trước khi ... đây là nơi mà tôi được ... đây là những gì tôi làm ... Quá khó khăn khi mô tả về nó. Tôi đã thuộc về biển! Với tôi, cảm giác đó không thể xuất hiện một lần nữa.

Anne, Úc, 48 tuổi.
Tôi được người ta cảnh báo rằng, điều đáng sợ nhất là bạn không tin tưởng vào thiết bị và bản thân bạn khi lần đầu đầu tiên bạn thở dưới nước, nhưng đó không phải là trường hợp của tôi. Tôi không muốn tin như vậy bởi tôi muốn tự cảm nhận điều này. Xuống nước, tôi cảm thấy hoàn toàn thoải mái, và điều này đã giúp tôi tập trung vào các kỹ năng được học, như đeo kính lặn ở dưới nước, tháo và đeo lại BCD (áo phao+đeo bình lặn) khi đang bập bềnh trên mặt biển. Nó là một trong những khoảnh khắc hồi hộp nhất trong cuộc đời tôi, và cũng là thời điểm mà tôi phát hiện ra niềm đam mê mới của tôi – lặn scuba. Một kỉ niệm không thể nào quên.

Thứ Ba, 28 tháng 6, 2011

Tam đại đồng đường, hay: scuba diving tại Hawaii

Bài của chị Lê Thanh Hoàng Dân (my.opera.com/Le Thanh Hoang Dan/blog)

Đảo Hawaii của Mỹ rất đẹp, được người Mỹ nhắc đến như là Thiên đàng trên thế gian này. Mặc dầu là một tiểu bang của Mỹ, nhung Hawaii bơ vơ ngoài biển Thái Bình Dương, tách rời hẳn với lục địa Hoa Kỳ. Dân số ở đây đa số là da vàng, khác hẳn những nơi khác ở Mỹ ở đó dân đa số là da trắng, da đen. Mỹ có hai tiểu bang tách rời hẳn với đất Mỹ, là Alaska và Hawaii. Alaska rất lạnh. Hawaii rất ấm, nắng ấm quanh năm. Nắng ấm đến độ có lần tôi thấy hình Ông Già Noel ở gần bãi biển Waikiki Hawaii được vẽ mặc áo tắm. Điểm đặc biệt khiến nhiều người thích Hawaii là đảo này mùa đông ấm, mùa hè mát mẻ dễ chịu. Đúng là thiên đàng. Hawaii bao gồm 19 đảo và đảo san hô dài hơn 2.400 cây số. Các đảo Hawaii do núi lửa tạo thành, nền đất đai rất phì nhiêu, bông hoa nở rất đẹp, phong cánh rừng rậm, suối, và biển không nơi nào bằng, nên người Mỹ coi Hawaii là một thiên đường.

Đảo Hawaii nằm trọn trong miền nhiệt đới, xung quanh là biển Thái Bình Đường rất đẹp. Thế giới dưới biển quanh Hawaii đẹp tuyệt vời. Mấy năm trước con cháu của tôi đã đi scuba diving ở Hawaii, cho biết thế giới dưới biển tuyệt vời, rất vui.

Cuộc đời đáng sống lắm.

Hình: Gia đình của tác giả đang scuba diving ở Hawaii.

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011

Hoàng sa, Trường sa, cá mập và dân chài Ghềnh cả

(sưu tầm, trích)
Hồi xưa dân chài Ghềnh cả lặn theo lối “thủ công”: cột cục đá vào mình rồi lặn. Sau này họ trang bị đồ nghề “tối tân” như bình khí nén, kính lặn, áo lặn, chân nhái ... và điểm hành nghề không dừng lại ở ven bờ mà vươn ra các xã đảo Lý Sơn. Ghềnh Cả là một làng ở Bình Châu, Bình Sơn, Quảng Ngãi và hầu hết chỉ làm một nghề: Lặn đêm.

Khoảng 10 năm gần đây, nhiều hộ đã sắm tàu công suất lớn, ra các vùng quanh Hoàng Sa và Trường Sa. Hiện Ghềnh cả có 40 chiếc với trên 400 thợ lặn, đi ngư trường xa. Mỗi chuyến ra khơi 15-20 ngày. Mỗi năm mỗi chiếc đi được ít nhất 10 chuyến ... “Bảy chục thước, lặn chỗ này không?” - thuyền trưởng hỏi. Nếu anh em thấy có sức thì xuống, còn không thì kiếm chỗ sâu chừng ba, bốn chục thước. Bắt đầu một cuộc dạo dưới đáy biển. Phiên lặn đầu tiên từ 7 giờ tối đến 1 giờ sáng. Để dạo dưới đáy biển, họ sử dụng “giàn đèn” đưa xuống (không rõ có đảm bảo về an toàn điện không), đáy biển sáng bừng. Vùng biển đêm phản chiếu một quầng sáng trên biển, vàng rực.

Dưới đáy biển chỗ nào rừng đẹp, có san hô nhiều màu, chỗ nào nhiều hang động thì phải hỏi ngư dân Gành Cả. Đôi khi họ gặp những “mê cung” thần bí: “Ở dưới biển cũng có hang hốc ghê lắm. Đáy biển có nhiều đoạn bằng phẳng nhưng thỉnh thoảng cũng có những cái hố rộng như sân vận động, màu nước đen ngòm. Gặp mấy cái hố này, tụi tui dạt đi chỗ khác cho an toàn”.

Ánh đèn giúp ngư dân “nhặt nhạnh” dưới đáy biển nhưng cũng thu hút cá mập. Họ nói: “Hoàng Sa ít cá mập bự nhưng cá cỡ đứa trẻ thì bầy bầy. Mỗi lần phóng lao trúng một con cá cam, cá thu cỡ chục ký, mình chưa kịp đến, cá mập đã nhào vô giành và chạy mất. Đâm được ba con thì bị cá mập giành mất một”. Ngư dân khác cười ngất: “Lặn đêm thỉnh thoảng ngoảnh lại sau lưng là thấy cả đàn cá mập lẽo đẽo bám theo, y như con nít vậy. Nó nghe mùi máu cá tươi, đi theo giành cá, với lại ánh sáng đèn nên nó tới. Đuổi thì nó chạy, một lát lại mò tới”. Mỗi thợ lặn đêm mang theo một khẩu súng bắn tên và một cây xiên cá. “Lâu lâu mình chọc nhứ một cái, thế là cả đàn cá mập xô nhau chạy”.

Cá mập tưởng đáng sợ, hóa ra chỉ đùa giỡn. Một số loại tưởng vô hại hóa ra lại “xấu chơi”. Một ngư dân cho biết: Con đồi mồi lên bờ thì nằm hiền khô một cục, nhưng dưới nước chuyên chơi xấu dân lặn. Ban đêm, khi thấy ánh sáng, mấy con đồi mồi cứ xẹt ngang, xẹt dọc trước mặt. Hễ con đồi mồi nào từ phía sau lưng tiến tới và đi ẻo lả thì phải coi chừng. Thấy mình lơ là, từ phía sau, con đồi mồi xẹt ngang mặt, cái mai nó sắc như dao cứa vô mặt mình rồi … lủi.
Hình: Thợ lặn nói với Cá mập voi "Con đi chơi chỗ khác cho mấy chú mần ăn".

Thứ Hai, 20 tháng 6, 2011

Bạn sẽ làm gì khi gặp cá mập

(Bài của một Huấn luyện viên - trích)

Trước hết, khi đang lặn, nếu gặp cá mập thì bạn cần nghĩ rằng mình gặp may.

Có một vấn đề là các cuộc tiếp xúc với cá mập ở dưới nước thường bị thổi phồng. Kể ra cũng có người bị tai nạn trong cuộc tiếp xúc với cá mập, nhưng kì thực rất hiếm tình huống cá mập chống lại thợ lặn. Ngoài ra, những con cá mập bé nhỏ chắc chắn không phải là mối đe dọa.

Khi lặn gặp cá mập, bạn phải có ngay … máy chụp hình. Nó là một cái gì đó để bạn có bằng chứng khi kể lại với bạn bè lúc ngồi trong quán rượu. Đừng hoảng sợ nhưng không nên làm những chuyện ngớ ngẩn. Với tôi, thật đáng buồn, tôi ít khi được gặp cá mập. Tuy nhiên, tôi đã nhiều lần lặn trong vùng biển có cá mập và đã từng nắm vây chúng để chia tay với chúng.

Ngoài việc chụp hình để gửi lại cho hậu thế thì bạn nên làm gì? Có rất nhiều tình huống, phụ thuộc vào loài cá mập sống trong khu vực đó. Thợ lặn ở đó sẽ cho bạn biết những gì về chúng và biện pháp phòng ngừa cụ thể.

Theo kinh nghiệm của tôi, cá mập trong khu vực lặn giải trí thường nhút nhát và thuộc diện hưu trí. Nói chung chúng không quan tâm đến thợ lặn, vì chúng thích tấn công những con mồi (bạn không phải là mồi của chúng) hoặc các động vật bị thương hoặc đang bơi trên mặt nước. Vì vậy khi đang lặn, bạn không nên lo lắng về việc cá mập đang đến gần bạn.

Hãy chắc chắn rằng bạn có thể nhìn thấy chúng nếu chúng tiến đến bạn, ít nhất nhìn thấy chúng từ một hướng, và nhìn thẳng vào mắt chúng nếu chúng bắt đầu tiếp cận bạn, nhưng bạn không được tỏ thái độ khiêu khích chúng. Hãy tránh việc nổi lềnh bềnh trên mặt nước và trông như một con vật chết. Nếu đã lên tới mặt nước thì bạn vẫn phải đeo kính lặn để quan sát những gì đang xảy ra bên dưới bạn.

Tất nhiên có một số loài cá mập có “danh tiếng” và bạn phải tích cực hơn, nhưng nói chung bạn sẽ không bị chúng làm phiền – nếu bạn không làm phiền chúng.

Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011

Phú quốc, Cá mập, Săn bắt và Bảo tồn

(sưu tầm, trích)

Mấy năm trước, trong một lần dong tàu từ cảng Dương Đông về bắc đảo Phú Quốc, tình cờ Tiến lạc vào vùng biển này. Sau 45 phút hải trình, anh cho tàu thả neo trước một mũi đá. Lặn xuống mười mấy mét nước, anh lạc vào một rừng san hô. Đi tới một điểm có lẽ là ranh giới của đám san hô. Nó dường như được phân định bởi một dải cát mịn. Bên kia dải cát là một thế giới khác. Chằng chịt những khóm đá được phủ rong rêu và xác thủy sinh. Tôm cá cũng ít lởn vởn như những nơi khác. Một vùng nước lạnh lẽo và hoang tịch. Tiến đã phát hiện ở các hốc đá những đôi mắt xám đục đang theo dõi người lạ … hàng trăm đôi mắt, quá nhiều cá mập (bamboo shark). Anh như người tìm được kho báu. Tiến đặt tên nơi này là “vịnh cá mập”.

Những lần sau, khi tàu neo lại mũi đá phía bắc đảo, Tiến lại qua dải cát mịn để đến với vùng biển lạnh. Vẫn từ hốc đá là hằng hà những đôi mắt dò xét. Anh vuốt ve những thân hình sần sùi, gai góc. Hai năm nay, không biết từ khi nào, cá mập ở đây đã không nhát bóng người. Chúng có thể theo con người rời hang và dạn dĩ với những bàn tay trìu mến.

“Lặn chỗ anh có gì hay không?”. “Có san hô tuyệt đẹp”. “Cái đó nơi khác cũng có”. “Nhưng chỗ tui có bamboo shark”. “Chắc gặp không?”. “Chắc!”. “OK, nếu thật vậy thì tuyệt!”. Đó là lần đầu tiên Tiến kiếm tiền từ việc đưa khách lặn đến vịnh cá mập – một cách rất ngẫu nhiên.

Khi vào khu vực cá mập, khách lặn sướng như phát cuồng. Có lần, một du khách vô tình làm đau cá mập, lập tức chúng “không còn bạn bè gì nữa”, may Tiến kịp có mặt để “giải hòa”. Những lần sau, khi đưa khách lặn đến nơi này, anh dặn họ tránh xâm hại nơi cư trú và không can thiệp vào cuộc sống tự nhiên của cá. Và đám cá cũng càng trở nên thân thiện với con người. Vịnh cá mập trở thành “trang trại” của Tiến.

Thức ăn của chúng là các loài tôm cá. Chúng thường theo các đàn cá con vào mé để kiếm ăn nên mắc lưới là chuyện thường. Là một tay săn cá nhưng thấy người ta tóm cá mập bỏ vào bao mà con cá cũng không bỏ chạy, thì anh buồn như thể họ vào vườn bắt thú nuôi của mình. “May là chưa ai tìm ra chỗ ở của đám cá mập”, rồi Tiến chợt chùng xuống: “Chưa phát hiện chứ không phải là không thể phát hiện. Và điều lo lắng nhất là các ghe lưới cào có thể san bằng bãi đá san hô – chốn cư ngụ cuối cùng của chúng”.

Những chuyến đến vịnh cá mập, nhóm thợ lặn nhẹ nhõm khi dưới những khóm san hô vẫn còn những đôi mắt thụp, ló quan sát. Nhưng cũng có những lần bầy cá thưa thớt hẳn. Các anh biết làm gì hơn để bảo vệ vương quốc cá mập kỳ thú này.

Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2011

Trung quốc lúc nào cũng muốn làm hoàng đế

Tuy tiêu chí của blog chúng ta là chỉ nói chuyện về lặn, nhưng xã hội ta hiện đang bức xúc với cái "lưỡi bò" mà Trung quốc tự vẽ ra trên Biển Đông, nên cho phép tôi có chút lạc đề:

(vietnamquansu, trích) ... Từ thực tế trên, tác giả nhắc lại rằng, Mendès France (Thủ tướng Pháp, vào năm 1954-NST) khi đàm phán với Chu Ân Lai, đã tin tưởng là Trung Quốc rõ ràng tán thành chia cắt lâu dài Việt Nam, tán thành sự tồn tại của phía nam Trung Quốc nhiều quốc gia đa dạng. Cho nên Bắc Kinh đã hạn chế các yêu sách của Việt Minh ở hội nghị Giơ-ne-vơ, đặc biệt đã gây sức ép với Việt Nam Dân chủ Cộng hoà phải giảm bớt “tham vọng” đối với miền Nam Việt Nam và đối với các nước khác ở Đông Dương, để tạo nên một sự cân bằng mới ở ngay Việt Nam và cả trên bán đảo Đông Dương. Ý đồ của Bắc Kinh còn ở chỗ là “bị cắt mất vùng lúa gạo thừa thãi ở Nam kỳ, Bắc Việt chỉ còn có thể hướng về Trung Quốc để bổ sung nguồn thực phẩm còn thiếu”; “sau khi Việt Nam bị chia cắt, miền Bắc gắn bó mật thiết hơn với nền kinh tế Trung Quốc từ nay duy nhất có khả năng cung cấp cho những nhu cầu chủ yếu của một nước không thể tự cung tự cấp được. Tình trạng đó từ nay sẽ là một chủ bài quan trọng đối với chính sách của Trung Quốc ở Việt Nam".

Về chính sách của Trung Quốc đối với vấn đề Đông Dương, sự khác nhau cũng thể hiện ngay trên các tuyên bố công khai. Từ đó, tác giả cho rằng quan điểm của Trung Quốc về một Đông Dương đa dạng có nghĩa là “Lào và Cam-pu-chia phải là đối trọng với Việt Nam". Và “Lập trường của Cộng hoà nhân dân Trung Hoa muốn tạo ra nhiều nước riêng biệt ở Đông Dương, muốn Ban-căng hoá Đông Dương dĩ nhiên dẫn đến sự chia rẽ tình đoàn kết giữa những người yêu nước ở các nước Đông Dương, làm suy yếu các mặt trận cách mạng và dân chủ ở Lào và Cam-pu-chia đang hướng về chủ nghĩa xã hội trên thế giới”. Đó là: “một chính sách Đông Dương nối tiếp chính sách của các triều đại hoàng đế xưa kia”, mà một trng những nét nổi bật nhất của chính sách đó là ý muốn thường xuyên duy trì hoà bình ở sườn phía nam, dựa trên thế cân bằng lập ra từ nhiều sự cạnh tranh giữa các nước khác nhau ở trong vùng… một chính sách khá gần gũi với chính sách chia để trị cổ xưa”.
Hình: lính Trung quốc bị bắt khi xâm lược Việt nam.

Thứ Tư, 8 tháng 6, 2011

Một ngày của tỉ phú (P2)

Những chuyện không phải của tỉ phú:

Tại Phú quốc xa xôi, giá của RB và VE cho một khách là 75 USD/2 lần lặn, khách quen giảm 10%. Tôi đưa ra “chứng cứ” về sự quen biết nên được VE bớt. Tỉ phú đi chơi một ngày mất dăm ngàn USD như không, còn tôi chỉ bỏ ra có 67,5 USD mà một mình một tàu, và hơn thế, một mình … một biển (không tính dân chài), quả là “trên cơ” anh tỉ phú.

Chì “đối trọng” đeo quanh bụng.
DM đưa tôi 4 kí chì. Tôi xua tay: “Với Wetsuit (áo thợ lặn) 3 li thì chú phải đeo 7 kí”. Hai bên “trả giá” qua lại và tiến tới “thỏa thuận chung” là 6 kí (với thể trạng của tôi, tới bất cứ đâu cũng bị người ta khẳng định “4 kí là dư rồi”). Chúng tôi nhảy xuống biển. DM ra hiệu “lặn nhé” rồi chìm, bong bóng lục bục nổi lên, còn tôi chỉ … ngập đầu. DM trồi lên, bắt tôi cắm đầu xuống, đưa chân lên trời nhưng vẫn không khá hơn. Anh ta lôi tôi chìm xuống hơn mét rồi thả tay ra, tôi từ từ … nổi lên. “Chú kì quá hén” – DM cười ha há. “Chú nói rồi, tại tụi bay không tin” – tôi cười to hơn. DM gài thêm cho tôi 1 kí chì và cả hai ... chìm nghỉm.

Món quà của tôi.
Lần lặn thứ hai, tôi bị rớt con dao lặn (loại bao dao không có nhíp khóa tự động và tôi quên khóa lại sau khi “giới thiệu” con dao với DM và Boatswain). Lên tàu tôi tần ngần: “Cho chú xuống tìm con dao. Chú sẽ trả tiền lần lặn thứ ba”. DM đồng ý nhưng nét mặt thoáng buồn. A há, tôi hiểu rồi, anh chàng rất khoái dao lặn. Tôi quyết định: “Thôi, khỏi lặn, chú cho tụi con bao dao, luôn bộ dây đeo. Nếu con tìm được dao, thì xem như quà chú tặng”. DM vung tay: “Sáng mai VE có hai khách, thế nào con cũng tìm được, dễ mà”.

Món quà của anh bạn tôi.
Sau chuyến đi Phú quốc của nhà tỉ phú (là tôi), anh Đạt, dân gốc thủy thủ, với thái độ thông cảm, đã tặng tôi (dưới danh nghĩa “bán ra” với giá 5 ngàn VND) con dao lặn Wenoka nhíp khóa tự động.

Món quà của DM.
Lúc chia tay, DM nói: “Đi với chú dzui thiệt. Lần sau chú ra, con sẽ đưa chú tới điểm có cá mập. Đặc sản đấy, “tụi nó” không biết đâu”. Không rõ “tụi nó” bao gồm những ai?
Mãi sau này tôi mới biết, đó là “vịnh cá mập” (“lãnh hải” của các Bamboo Shark) rất ít người biết, kể cả thổ dân. Tuy nhiên, cho tới nay, tôi vẫn chưa có dịp trở lại Phú quốc để hưởng món quà của DM tặng.
(sẽ có bài mô tả về “vịnh cá mập”).
Hình: đáy biển Phú quốc.

Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2011

Một ngày của tỉ phú (P1)

Nói tới tỉ phú, người ta nghĩ ngay tới chiếc du thuyền sang trọng với một thủy thủy đoàn chuyên nghiệp, cần mẫn để phục vụ chỉ cho MỘT NGƯỜI. Chỉ riêng ngày 23/5/2009 thôi, tôi đã như vậy.

Tôi ra Phú quốc đúng dịp thời tiết không tốt lắm cho lặn giải trí. Đảo có hai câu lạc bộ lặn là RainBow (RB) và Vietnam Explore (VE). RB đang "nghỉ phép" nên, dĩ nhiên, tôi đi với VE.

Buổi sáng xe VE ghé rước tôi, chạy thẳng xuống Nam đảo. Té ra toàn đảo hôm nay chỉ có một khách lặn là tôi. Tới cảng, chiếc tàu lặn trắng toát với đầy đủ phòng VIP, cabin Pilot, bếp, hầm máy, WC, bong, cùng kíp Thủy thủ đoàn: Captain, Chief Engineer, Chef Cook, Divemaster (DM), Boatswain kiêm Rescue Diver (*). Rất chuyên nghiệp. Tàu căng cờ, thẳng ra biển. Tôi một mình trong phòng VIP, trái cây, cafe, trà, nước suối và … thùng rác. Trời nắng, nước biển xanh thẳm, sóng chưa tới cấp 3. DM bước vào thông báo số liệu về tầm nhìn, dòng chảy, địa hình, các động thực vật biển.

Chúng tôi lặn men theo bình độ. Nước mát, tầm nhìn 7 mét do có nhiều vẩn đục ... Cây cối, dây nhợ dưới đáy biển vươn lên ngất nghểu. Len lỏi qua khu rừng này cũng đã thú vị rồi ... Cá ở đây khá to. Một chú cá cỡ mười mấy kí bơi ngang nhe răng cười chế nhạo ... Anh cá đuối đen nhẻm, sải cánh hơn mét, y như chiếc B2 ném bom chiến lược, từ tốn lướt qua đầu tôi … Gã cá nóc nép bên khe đá. DM hô: “Chú chính diện, con vu hồi”. Chúng tôi khép gọng kìm, gã cá nóc thụt vào hốc. Tôi lượm nhánh cây thọc thọc, gã vọt ra ngách kia, bị DM tóm cổ. Chúng tôi vuốt vuốt lưng gã rồi thả. Gã phình bụng, dương gai tua tủa cảnh cáo du khách và đĩnh đạc rút lui ... Tôi lang thang trên một “thảo nguyên” dưới độ sâu khoảng 13 mét ... DM chỉ lên trời: “Tàu kia rồi, lên chứ?”. Tôi la làng: “Còn 80 bar khí lận” (thực ra còn 85 bar, nhưng kí hiệu 85 thì … Padi không có). DM kéo tôi đi thăm lão cá chình chuyên dở trò nhát ma thiên hạ.

Chuyến hai, DM đưa tay: “Nếu chú lặn được dòng chảy thì đi hướng này, còn không thì đi hướng kia”. Tôi vỗ vai DM: “Vậy ta đi hướng “Này” ... Dòng chảy hơi mạnh, tôi phải quạt chân nhái ác liệt. Có lẽ do tôi thường xuyên luyện tập với chân nhái, chứ không thì … tạt ngang rồi. Biết thế đi hướng “Kia” cho khỏe … Tuyệt vời, một địa hình phong phú những khe hẻm, hang hốc, gộp đá. Tôi mê mải chui luồn, bay lượn … Không còn nhớ hướng nào là hướng nào, như lạc vào mê cung ... Gặp con Đẻn (rắn biển), tôi lúng túng. Trên bờ thì ngọn roi tre, còn dưới này … DM xua tay: “Không phải … con đó đâu”. Té ra gã bạch tuộc đang đánh nghi binh, cái vòi của gã giống như con Đẻn vậy. Hê hê, khối kẻ bị gã lừa.

Sau 110 phút lặn ngụp “vất vả”, tôi đói ngấu trước một bàn hải sản tươi rói và bia lạnh. “Anh em cùng ăn cho vui” – tôi mời. “Dạ, nhưng nội quy không cho phép” – Chef Cook lễ phép. Một mình một bàn. Tôi ngó ra sau lái: thủy thủ đoàn đang ăn trưa, không rõ VE có chu đáo với họ không? Xong bữa. Tàu nhổ neo, về cảng. DM và Boatswain lên gặp tôi, trao đổi về chuyến lặn và những gì mà dân lặn quan tâm.

(*) Chiếc tàu composit nhỏ nhắn với 5 thuyền viên: Thuyền trưởng, Máy trưởng, Bếp trưởng, “Chuẩn úy” Hướng dẫn viên, Thủy thủ trưởng kiêm Cứu hộ.
Hình minh họa: bạch tuộc nghi binh thành con Đẻn.

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2011

Dao thợ lặn

(lượm lặt từ các lời góp trên mạng)

Dao chuyên dụng của thợ lặn là công cụ Tiện ích và An toàn cho thợ lặn, và không được xem là vũ khí, tuy chúng có khả năng như vậy.
- Chúng dùng để cắt/ngoặc đứt các mảnh lưới, dây nhợ … mắc vào cơ thể.
- Cắm dao xuống đáy biển để dừng lại (neo) tại nơi có dòng chảy mạnh.
- Là công cụ lao động (theo tính năng kĩ thuật của từng loại dao).
- Gõ chuôi dao vào bình lặn để gọi bạn lặn.
- Giúp thợ lặn an tâm(*) khi gặp một động vật biển to lớn.

Dao thép không rỉ và dao titanium đều phù hợp cho môn lặn giải trí. Dao titanium là con dao hoàn hảo, bởi chúng nhẹ, lâu cùn, độ chống ăn mòn cao, yêu cầu bảo trì thấp. Dao thép không gỉ được chế tạo từ thép 300-series như SS-304, hoặc 400-series như SS-420. 300-series là thép chống ăn mòn cao hơn series-400, nhưng mềm hơn nên sẽ phải mài nhiều hơn. 400-series cứng hơn, sắc hơn, nhưng dễ bị ăn mòn hơn và cần được bảo trì kỹ hơn.
Khi bảo trì, bạn nên tháo cán dao để bảo quản phần bên trong.

Có vô vàn kiểu dao, nhưng thường có cấu tạo như sau: Lưỡi dao có 1 cạnh sắc, 1 cạnh răng cưa, 1 móc cắt. Bao dao bằng nhựa cứng, có chốt hãm dao, có dây (đai) với độ dài đủ để đeo dao vào cẳng chân. Loại dao "mũi bằng" thích hợp cho đào xới, cạy; loại "mũi nhọn" thích hợp cho các “trò chơi”.
Để tăng tiện nghi, một số thợ lặn (như lặn hang động) đeo 2 con dao, mặc dù như một kẻ đã nói “tôi lặn cả trăm lần nhưng chưa một lần rút dao”.

Tùy thói quen và mục đích sử dụng mà thợ lặn có phương án (PA) đeo dao khác nhau:

1. Đeo dao ở cẳng chân “kiểu điệp viên 007”: Đeo ở mặt ngoài cẳng chân. Nếu thuận tay phải thì đeo ở cẳng chân phải. PA này tiện lợi khi rút-gài dao, nhưng dao có thể bị vướng khi bơi ngang một đám rong, đồng thời không hoàn toàn thoải mái cho thợ lặn trong khi bơi. Đây là PA của số đông thợ lặn.

Có thể đeo dao ở mặt trong cẳng chân (H1): Sẽ không gây vướng như nói trên, nhưng khi bơi đôi lúc dao quẹt vào chân bên kia.

2. Đeo dao vào đai chì (H2): So với PA trên, PA này nhằm giải phóng đôi chân, nhưng khi tháo đai chì sẽ có thêm rủi ro mất dao. Ngoài ra, nếu bạn bơi sát ngọn san hô thì đuôi bao dao có thể quẹt gây sứt mẻ san hô. Đây là PA của số đông thợ lặn hồi thế kỉ 20.

3. Đeo dao ở đùi (H3): Nếu thuận tay phải thì đeo vào đùi phải. So với các PA, PA này tiện nghi hơn cả. Phức tạp của PA này là phải chống hiện tượng dao bị tụt dần xuống. Như vậy, Wetsuit(**) phải có chi tiết giữ bao dao, hoặc bao dao được bọc bởi một bao khác bằng vật liệu Neoprene có Vencro hỗ trợ, bó vòng quanh đùi.

4. Bỏ dao vào túi của BCD (**): PA này gọn gàng nhất, nhưng nếu cần rút-gài dao nhanh sẽ bất lợi nhất. Thường đây là vị trí cất dao dự phòng (dao xếp).

5. Đeo dao vào bắp tay theo “kiểu Biệt kích” (H4): PA này thuận lợi khi rút-gài dao. Đeo lộn ngược dễ rút-gài hơn trường hợp cán dao ở phía trên, tuy sẽ có thêm rủi ro mất dao. Thường đây là vị trí dao dự phòng (đề phòng khi tay thuận bị kẹt). Nếu bạn dự kiến cầm dao tay trái thì đeo vào bắp tay phải, nhưng cần cộng với một lưu ý là bạn có thói quen tháo gỡ quai đeo BCD ở vai nào trước? Bởi khi gỡ, quai BCD sẽ có thể bị mắc vào dao. Có lẽ vậy nên PA này thường áp dụng với dao cán mỏng (cán dao không ốp nhựa).

6. Đeo dao vào dây lưng chuyên để treo đồ nghề (H2-tham khảo): PA này tiện nghi, với điều kiện bạn không mang đai chì (chì đã gắn đầy đủ ở BCD), vì đeo đồng thời 2 đai, bạn có thể gặp vướng bận khác.

7. Treo dao vào đai vai của BCD: PA này tiện nghi, nhưng khi thay bình khí (cùng BCD) ở dưới nước, thì bạn có thể quên chuyển dao sang BCD mới. Rủi ro này giống như rủi ro của PA4 .

(*) Một Instructor nói “Một số thợ lặn cho rằng dao lặn là vũ khí tự vệ. Thật sai lầm. Nếu gặp cá mập, bạn chớ vội rút dao mà hãy nghĩ về điều này trong MỘT phút”.
(**) Xin xem "Tự điển lanbien" ở bên phải trang blog.

Thứ Năm, 26 tháng 5, 2011

Chơi thuyền kayak (P2)

P2 – Kayak trên Vịnh Hạ long (sưu tầm – trích).
(Bài này có liên quan tới anh Hà Oánh, dân Hà nội thứ thiệt, một trong những người đầu tiên khám phá Vịnh Hạ long bằng thuyền kayak)

… Thuyền lướt nhẹ trên mặt nước êm đềm, lăn tăn sóng. Hành trình đầu tiên tới bãi tắm Uyên Ương, đảo Phất Cờ và hang Thông Thiên. Đường vào hang rất khó đi. Rêu khắp nơi, trơn tuột. Tối như bưng, phải một lúc lâu mới quen dần thứ ánh sáng lờ mờ để bắt đầu thám hiểm lòng hang với nhiều lối đi ngoắt ngoéo. Cũng chỉ là đá, nhưng muôn hình vạn trạng, và chưa hề chịu tác động, dù là nhỏ nhất, của con người. Lần mò trong hang, say mê ngắm vân đá mềm mại như dải lụa, thỉnh thoảng bắt gặp một khoảng trống, đủ rộng để ánh sáng mặt trời ùa vào. Chặng đường dài mà chúng tôi vừa chinh phục hoá ra là những ngả uốn quanh co trong lòng núi Phất Cờ để tới cửa hang phía trên, nằm lưng chừng núi.

Điểm đến thứ hai là hang Dơi. Kayak lọt thỏm giữa trời nước bao la, tôi sục tay vào làn nước trong suốt, mát lạnh, trong khi sóng liếm nhẹ vào mạn thuyền. Thuyền dần chui vào hang Dơi, miệng hang chỉ cách mặt nước khoảng 1 mét. Càng vào càng tối, những nhũ đá bất ngờ xuất hiện, thả xuống ngang trước mặt. Cảm giác chúng thấp đến nỗi nếu không cẩn thận sẽ bị cộc đầu. Trần hang có vô số nhũ đá đủ hình thù và dày đặc những chú dơi bình thản treo ngược mình. Sâu vào phía trong là hồ nước đẹp mê ly giấu mình trong lòng núi đá vôi.

Điểm cuối cùng mà các tay chèo hướng tới là hang Luồn. Biển nơi đây trong xanh và phẳng lặng như hồ trên đất liền. Chèo kayak tới sát núi Bồ Hòn, cả nhóm mới phát hiện ra cửa hang nằm ngay sát mép nước, có hình cánh cung mở ra dưới chân đảo với vách đá dựng đứng như một cổng thành bề thế. Nền hang ngập trong nước và trải dài gần 20 mét xuyên qua đảo đá. Rón rén chèo sâu bên trong, chúng tôi phát hiện hồ nước mặn ăn thông với biển bên ngoài. Hồ rộng mênh mông, bốn mặt được những vách núi cao, dựng đứng bao kín ...
(het)

Thứ Sáu, 20 tháng 5, 2011

Chơi thuyền kayak (P1)

P1 - "Ông hang động" (sưu tầm, trích)
(Bài này có liên quan tới anh Hà Oánh, dân Hà nội thứ thiệt, một trong những người đầu tiên khám phá Vịnh Hạ long bằng thuyền kayak).

Họ gọi John Gray là “ông hang động” vì anh là người “phát hiện” những hang động thuộc hàng đẹp nhất Đông Nam Á, bắt đầu từ Phuket Thái Lan, và khai sinh loại hình du lịch khám phá hang động bằng thuyền kayak.

Gray quan niệm “Kinh doanh du lịch sinh thái không phải là cách làm giàu. Bạn sẽ không sở hữu được chiếc Mercedes đắt tiền, nhưng bù lại, bạn có thể mua được một cách sống cho riêng mình với sự hiểu biết, những chuyến phiêu lưu và có được những người bạn tốt ở khắp nơi – nếu lao động vì tình yêu thật sự”.

Anh nói: “Máu phiêu lưu và yêu thiên nhiên đã ngấm vào tôi từ bé. Ba mẹ tôi vốn là những nhà hoạt động môi trường. Tôi lớn lên trên những chiếc tàu rong ruổi khắp nơi. Năm 12 tuổi, tôi lấy bằng Scuba và 16 tuổi là nhân viên cứu hộ (Los Angeles, 1957), là nhân viên cứu hộ YMCA (Mỹ, 1960). Trước khi đến Thái Lan, tôi đã có 15 năm sống tại Hawaii để thám hiểm và thử sức kinh doanh du lịch sinh thái bằng kayak.

Năm 1989, tôi thực hiện chuyến khám phá dọc biển Andaman. Vẻ đẹp tiềm ẩn bên trong những hang đá vôi với mùi nước đái dơi khi len lỏi qua những đường hầm nhỏ tăm tối, hay những hang lộ thiên giữa vùng nước đầy bùn nơi vịnh Phang Nga và cả những rặng san hô đẹp huyền ảo ở vùng nước sâu biển Phuket đã làm tôi mê đắm. Tôi biết đây sẽ là vùng đất giàu tiềm năng để phát triển du lịch sinh thái, nhất là có thể mang đến lợi ích nhiều mặt cho người dân địa phương. Điều làm tôi tự hào cho đến bây giờ là đưa được tên tuổi những hang động của vịnh Phang Nga và sau đó là những hang động ở Việt Nam, Philippines đến tai nhiều người trên thế giới nhờ dịch vụ du lịch kayak và canoe”.

Trước khi có ý định mở rộng kinh doanh sang những vùng đất mới, anh đều dành từ 3 tới 5 năm để khám phá cảnh quan thiên nhiên và những hang động tại đó.

Khi bắt đầu gầy dựng công ty SeaCanoe ở Phuket (1992), số vốn ban đầu của anh vỏn vẹn có 4 chiếc thuyền kayak và hơn 200 USD. Sau 2 năm, công ty mở thêm chi nhánh tại vịnh Hạ Long và sau đó là Philippines. Mô hình kinh doanh này không cần nhiều tiền đầu tư vì chủ yếu dựa vào nguồn vốn quý từ thiên nhiên, đó là hệ thống cảnh quan tuyệt đẹp cùng vốn liếng văn hóa của đất nước nơi bạn đang kinh doanh.

“Lao động vì tình yêu ở đây nghĩa là tất cả những gì bạn làm đều xuất phát từ tình yêu thiên nhiên, yêu con người và yêu vùng đất mà bạn đang gắn bó sự nghiệp” – Gray lý giải cho việc anh xem trọng việc bảo vệ môi trường và cảnh quan thiên nhiên trong quá trình kinh doanh du lịch sinh thái, vì “Lợi nhuận từ kinh doanh du lịch sinh thái không phải ở trước mắt mà là lâu dài. Nếu bạn chỉ vì tiền mà không quan tâm đến những thứ xung quanh thì đó là sai lầm đáng tiếc - bạn đang vô tình hủy hoại đi nguồn vốn quý mà thiên nhiên ban tặng và khó phát triển mô hình này một cách bền vững”.
Hình minh họa: thuyền kayak.