Mình đi Côn Đảo về đã 2 tuần rồi mà bận quá nên giờ mới tranh thủ lên blog ghi chú lại vài chữ. (Chứ bắt đầu từ tuần sau là vô học rồi, còn bận hơn nữa!)
Ở Côn Đảo thì mùa biển động là từ tháng 9 đến tháng hết tháng 2 năm sau. Ngoài khoảng đó ra thì nếu không có bão, Côn Đảo luôn sẵn sàng đón tiếp mọi người. Thực ra thì trong mùa biển động vẫn lặn được, chỉ có điều là giao thông cách trở (phải đi máy bay), giá cả đắt đỏ (do không có tàu chở hàng ra), và tầm nhìn xa dưới biển hơi giảm tí thôi. Thực tế là chuyến đi vừa rồi của mình là cuối tháng 8, gần đến mùa biển động rồi nhưng biển Côn Đảo vẫn đẹp, rất êm, và ít mưa.
Ở Côn Đảo có 2 hệ thống bãi biển, một là những bãi cát (đường vàng trên bản đồ), và hai là những đầm/bãi đá (đường xanh trên bản đồ). Ở hầu hết các đầm/bãi đá đều có san hô nên chỉ cần ra khỏi bãi đá cạn là có thể snorkeling hoặc freediving được rồi. Chỉ có điều là khi nước ròng thì các bãi đá cạn thường nhô lên khỏi mặt nước hoặc chỉ cách mặt nước chừng gang tay, nên rất khó vượt qua những bãi đá rộng mấy chục mét đó.
Trong các bãi cát thì cũng có nhiều bãi có rạn san hô ở hai đầu mút của bãi. Nói chung là hầu như bãi nào ở Côn Đảo cũng đều có san hô cả, không gần thì xa thôi!
Ngoài ra, ở những đầm/bãi đá thường có hệ sinh thái rừng ngập mặn, và trong bãi đá cạn của nó cũng có san hô, tuy không đẹp lắm, nhưng được cái là có thể thoải mái đứng ngắm và chụp hình mà không cần đụng vào nước!
Kỳ rồi ra Côn Đảo, mình không có máy chụp hình dưới nước nhưng vẫn chộp được vài tấm san hô, âu cũng là nhờ những bãi đá cạn đó.
Loài thân mềm này bình thường nở ra như hoa, thấy động thì cụp lại thành 1 cái khe.
Loài thân cứng này chẳng hiểu sao lại có 2 màu đỏ/trắng cứ như bị lang beng ấy!
Những lá tảo trắng này mọc rất nhiều ở vùng đá cạn nhưng không biết tên. Bên cạnh còn có những hạt tròn màu xanh, rồi những cái "miệng núi lửa" nữa... (Chắc phải học một khoá national geography mới nắm được quá!)
Và san hô ở những bãi đá cạn này cũng thú vị ở chỗ chúng cho ta thấy rõ mô hình và quá trình hình thành của những atoll (đảo san hô vòng). Như hình trên, một hòn đá (núi) trồi lên khỏi mặt nước thì sẽ bị san hô ăn cụt đi tạo thành san hô vòng với lagoon (phá) ở giữa và wall reef (tường san hô) xung quanh. Còn những hòn đá (núi) ngầm thì tạo nên những ốc đảo san hô (tương ứng với khối san hô tròn màu tím đen trong hình).
Và loài hải sâm này cũng khá phổ biến trên những bãi cạn.
Hồi ra Hòn Bảy Cạnh, mình đã lặn vo ở cái rạn san hô bên mép phải bãi Cát Lớn. Nhưng ở đây có một điều làm mình và người bạn đi cùng hết sức thất vọng, đó là cả một vạt san hô rộng lớn chỗ neo thuyền đã bị tàn phá tan nát rất thảm thương. Mặc dù hiện giờ ở đó đã có phao đỏ & dây neo thuyền rồi nhưng hình như vẫn còn thuyền thả neo xuống đấy hay sao ấy?! Bọn mình đã phải ra khá xa ngoài đáy cát với nền cát sâu cỡ 10m mới tìm được 2 ốc đảo san hô còn 99% nguyên vẹn (1% là... vẫn có cành san hô bị gãy!)
Ngoài việc ngắm san hô ra thì chuyến đi vừa rồi "nhờ" chứng bệnh viêm họng mà mình được trải nghiệm thực tế các vấn đề trong kỹ thuật cân bằng áp suất. Số là cái họng mình đã dở chứng từ trước chuyến đi cả tuần lễ rồi nhưng chưa phát bệnh. Trải qua 2 đêm mưa gió trong rừng ở Hồ Cốc thì khi tới Côn Đảo, mình đã thực sự bị viêm họng. Vì mới viêm nên họng chỉ sưng mà chưa có ra đờm. Nhờ thế mà lần lặn vo ngày đầu tiên của mình ở bãi Ông Đụng thật là suôn sẻ. Đêm hôm đó, nó bắt đầu ra
đờm, báo hiệu cho những ngày "tắc nghẽn" tiếp theo. Quả đúng vậy, buổi lặn vo ngày hôm sau ở bãi Đầm Trầu thật là khó nhọc. Nếu hôm qua mình xuống 6-7 mét nước nằm thoải mái mà trên đường lên xuống chẳng cần phải đụng tới lỗ mũi (cân bằng "nuốt", hand-free eq.), thì hôm nay mình vừa xuống vừa bịt mũi thổi (Valsalva maneuver), thổi đến ná thở mà cũng chẳng thể thông được lỗ tai! Còn tệ hơn nữa, đó là có lúc thông được thì lại
chỉ được bên phải còn bên trái vẫn
nghẹt cứng. Khi lên bờ, mình thử nuốt nước miếng thì thấy đúng là cái ống Eustachian bên tai trái mình nghẹt thiệt, chỉ nghe nổ (thông ống) ở bên phải thôi. Vậy là cả 2 triệu chứng (nghẹt, thông một bên) hồi đó giờ mình đọc trong sách vở đã được trải nghiệm cùng một lúc. Ngày hôm sau nữa thì đờm có phần giảm bớt, nên ở bãi Cát Lớn - Hòn Bảy Cạnh mình vẫn có thể bịt mũi cân bằng được, dù hơi cực nhọc một tí.
Cũng ở bãi Cát Lớn đó, anh bạn đi chung vừa được mình chỉ freediving 2 ngày nay đã phải lặn theo mình lòng vòng quanh mấy cái ốc đảo san hô. Thế là khi lên, anh ta bảo rằng hôm nay cảm thấy hơn khó chịu khi bị mình "quần" dữ quá, có vẻ như chóng mặt hay say gì đó. Mình cũng không hiểu là anh ta bị vấn đề gì nữa, vì từ nhỏ mình đã "biết lặn trước biết bơi" và hoàn toàn không có kinh nghiệm đó. Bác nào có kinh nghiệm
chóng mặt hay say khi lặn vo thì chia sẻ với mình nhé.