Danh sách các tab/trang

Thứ Hai, 1 tháng 10, 2018

Chuyến đi lặn ở Philippin của hai thợ lặn cao tuổi

(sưu tầm, trích dịch)

Bạn tôi 65 tuổi và tôi 76 tuổi, mỗi người có chừng 900 chuyến lặn ở các vùng biển nhiệt đới Thái bình dương và vùng biển Caribbean.

Chúng tôi trở lại Kasai Village Dive & Spa Resort vì nhiều lý do. Đầu tiên và quan trọng nhất, lặn là tuyệt vời. Đây là khu nghỉ mát với dịch vụ tốt. Khu nghỉ mát này cách thành phố Cebu 57 dặm về phía nam trên eo biển Tanon. Xe hơi chạy khoảng 2 giờ rưỡi trên con đường uốn lượn qua những sườn núi, một cơ hội cho chúng tôi ngắm nhìn các vùng nông thôn Philippines và một số thị trấn như Alcantara, Ronda, Dumanjug, Carcar. Khu nghỉ mát này rất tuyệt với những nhân viên chu đáo, dễ mến. Họ là một trong những lý do để chúng tôi trở lại đây sau 5 năm.

Đây là năm thứ ba tôi đ
i lặn với Tata, Alex Felix. Felix là hướng dẫn viên “gia đình” của chúng tôi trong 3 năm qua tại Kasai. Anh ấy biết chính xác lúc nào chúng tôi muốn lặn sâu và những gì chúng tôi muốn thấy. Lần này chúng tôi được bổ sung một hướng dẫn viên tuyệt vời khác là Robert, người Thụy điển.

Lặn là một kết hợp tốt
giữa thể thao và ngắm các rạn san hô, các vách đáhang ngầm. Nói về lặn nước đục, chúng tôi đã đến Lembeh và Dumaguete, đã thấy gần như tất cả mọi thứ chúng ta đã từng thấy tại những điểm lặn của Moalboal. Hầu hết các cuộc “lặn trôi. Vào cuối mỗi chuyến lặn nước đục là rạn san hô nông, nơi ánh sáng mặt trời lai láng với nhiều loài cá có nhiều màu sắc và phong phú.

Tại khu nghỉ mát, chúng tôi dành 9 ngày cho 28 lặn. Biển lặng, nước trong, nhiệt độ khoảng 28 độ C. Tôi thích lang thang ngắm rạn san hô và các động vật biển. Bạn tôi thích chụp ảnh. Tuy không phải là điểm lặn mới với chúng tôi, nhưng chúng tôi rất khoái khi gặp rất nhiều loại , ống ma sặc sỡ, cá ngựa lùn, bọ ngựa nước, frogfish, tôm hùm, sọc đen, và hình như là coralfish highfin. Bạn tôi lần đầu tiên chụp được hình con này. Cả hai bị mê hoặc bởi các con frogfish nhỏ màu đỏmột màu sắc bất thường của chúng. Các con triggerfish titan đang xây tổ ấm và một cặp vợ chồng đã bất chấp sự có mặt của chúng tôi. Chúng tôi chụp được hình 3 con fileclams trong một kẽ đá. Có rất nhiều hải sâm (nhờ Tata và Felix chỉ cho). Lần đầu tiên tôi thấy phyllodesium màu vàng, và tôi thực sự thấy thú vị.

Một kỷ niệm trong chuyến đi vào năm 2013:

Chúng tôi
bay từ LA đến Manila, rồi bay Cebu. Thật không may, hành lý của chúng tôi đã không đến Cebu. Có sự sai sót trong việc chuyển giao hành lý ở LA hoặc ở Manila. Dù bằng cách nào, các nhân viên Hàng không Philippines ở Cebu đã làm một công việc tuyệt vời khi giải thích về sự cố này. Thực sự cảm ơn các you với các nhân viên của Kasai Village. Họ đã liên hệ với sân bay và thực hiện tất cả các thỏa thuận để tìm lại hành lí cho chúng tôi, vào ngày Chủ nhật, và cử người đến thị trấn để nhận đồ. Mặc dù ở đây thuê được các trang, thiết bị lặn (và chúng tôi đã không bỏ lỡ một chuyến lặn nào), nhưng chúng tôi rất vui khi được sử dụng trang, thiết bị của chúng tôi khi nó tới nơi.

Buổi tối đầu tiên tại khu nghỉ mát, tôi ngồi nhấm nháp ly rượu vang đỏ và nhìn vào những cuốn sách cá ID tôi đã nhìn thấy một số sinh vật mới trong chuyến “lặn từ bờ” lúc chiều, thì Robert (anh hướng dẫn viên Thụy điển) bước vào, tự giới thiệu bản thântặng tôi một miếng sô cô la đen của Thụy sỹ. Tuyệt vời.

Cùng tàu lặn với chúng tôi là 9 thanh niên nam nữ Trung quốc. Họ nói chút ít tiếng Anh, còn chúng tôi không nói được tiếng Trung quốc, nhưng tất cả vẫn giao tiếp được với nhau đã cùng những thời gian tuyệt vời. Họ tươi trẻ, vui vẻ, đáng yêu, thời trang, lặn với các thiết bị cao cấp. Trên bãi biển, một sự kết hợp tuyệt vời của các loại khách, bao gồm các thợ lặn Trung quốc, Mỹ, Úc, Philippines. Chúng tôi được ăn những món ăn ngon, sự phục vụ giải trí từ các nhân viên âm nhạc và nhảy múa...


H: hình minh họa (không phải là 2 nhân vật trong bài viết và cũng không phải ở Cebu).

Thứ Ba, 11 tháng 9, 2018

Một số thông tin về địa chất của đại dương


 (trích đăng)

- Diện tích đại dương chiếm 71% bề mặt trái đất (khoảng 362.000.000km2) và chứa 97% tổng lượng nước trên trái đất.

- Độ sâu trung bình của đại dương khoảng 3.720m. Điểm sâu nhất là 11.033m ở vũng Mariana, tây Thái Bình Dương.
- Tổng chiều dài đường bờ biển trên thế giới vào khoảng 506.835km.
- Chiều dài các dãy núi dưới đáy đại dương khoảng 64.000km. Núi cao nhất là Mauna Kea, Hawaii, độ cao tính từ đáy đại dương là 10.203m và tính từ mặt nước biển là 4.170m.
- Nhiệt độ bình quân của các đại dương là 2ºC (35,6ºF). Nhiệt độ đóng băng ở các đại dương vào khoảng -1,9 độ C.
- Ước tính các đại dương chứa khoảng 50 triệu tỷ tấn các chất hòa tan, như muối clorua natri, canxi, magie, ... Các đại dương chứa khoảng gần 20 triệu tấn vàng.

- Các đại dương hấp thụ từ 30% đến 50% lượng CO2 được sinh ra từ sự nóng chảy của các nhiên liệu hóa thạch. CO2 được hấp thụ và vận chuyển xuống bởi sinh vật phù du.
- 90% các hoạt động núi lửa xảy ra trên trái đất đều tập trung ở đại dương, trong đó nhiều nhất là ở Nam Thái Bình Dương.

- Đại dương cung cấp 99% không gian sống cho các sinh vật tồn tại được trong môi trường nước mặn, trong đó hơn 90% môi trường sống này tồn tại ở vùng biển sâu được gọi là vực thẳm.
- Tỉ lệ tăng trung bình của mực nước biển vào khoảng 10-25cm trong vòng 100 năm qua. Mực nước biển sẽ tiếp tục tăng ngay cả khi khí hậu đã ổn định, bởi vì đại dương phản ứng chậm với sự thay đổi của môi trường.
- Trên toàn thế giới có khoảng 4.000 rạn san hô lớn, tuy nhiên 60% có khả năng biến mất trong vòng 3 thập kỉ tới. Nguyên nhân chính là do con người và sự nóng lên của bề mặt trái đất.
- 80% ô nhiễm ảnh hưởng đến biển và đại dương xuất phát từ các hoạt động trên đất liền.
- Khoảng một nửa dân số thể giới sống ở ven biển (tính từ bờ biển trở vào khoảng từ 60km đến 100km).
- Nguồn thức ăn chính của hơn 3,5 tỷ người phụ thuộc vào các đại dương. Trong 20 năm, con số này có thể tăng đến 7 tỷ người.

Thứ Ba, 21 tháng 8, 2018

Các lỗi thường mắc trong bơi sải (Phạm Thúy Vi)

Bạn sang Thái lan tham dự cuộc thi bơi biển với các vận động viên nghiệp dư khác tầm cỡ "ngang ngửa" với bạn, tuy nhiên bạn lại về đích không trong nhóm 10 VĐV đầu tiên. Sao vậy? 
Thường là do kỹ thuật của bạn có vấn đề. Vấn đề đó thường là gì? 
Bạn đã từng xem bài của HLV Phạm Thúy Vi hướng dẫn về kỹ thuật bơi nhưng "chưa vô" bởi vì cô bé toàn nói ra những điều mà nhiều HLV khác đã nói, nói tới phát ...  mệt.
Sau khi bạn thi đấu ở Thái lan về, bạn xem lại lời khuyên của Vi, thì chúng tôi cho rằng, cùng với   trải nghiệm tuyệt vời của bạn ở cuộc đua, bạn sẽ "ngấm" lời Vi:


Các lỗi thường mắc trong bơi sải (bài của Phạm Thúy Vi)

1. Lỗi cùi chỏ thấp 

Cùi chỏ phải được giữ cao hơn bàn tay trong 2 pha: recovery và 
catch + pull.
Trong động tác recovery, bạn có thể chọn 
recover với tay thẳng, vòng cung hay vuông góc ở cùi chỏ, tôi không bàn đúng sai ở đây miễn là khi vào nước mũi bàn tay sẽ chạm trước theo sau đó là cổ tay, cùi chỏ, vai. Rất nhiều người bơi bị “rớt cùi chỏ” (elbow drop) do không chú ý “ném vai về trước” và căng góc giữa cánh tay và lườn. Khi góc này quá nhỏ sẽ tạo ra kiểu “cánh gà” rất xấu và không thể tạo ra động tác vào nước đúng.
Trong pha catch và pull, elbow drop sẽ hoàn toàn phá hủy hiệu quả động tác của bạn, bạn sẽ không đẩy được nước ra sau với cùi chỏ dẫn trước (elbow lead) thay vì lòng bàn tay và cẳng tay. Lúc này bạn chỉ đang vuốt ve mơn trớn nước mà thôi và chắc chắn là chẳng di chuyển được tẹo nào.

2. Lỗi cổ tay ngửa hoặc gập quá nhiều. 

Lỗi này xảy ra khi tay vào nước (entry) và trong pha catch pull.
Khi vào nước, do người bơi không giữ khớp cổ tay chắc nên khi enter thì lực cản của nước đẩy bàn tay ngược lại và cổ tay bị ngửa quá mức gây lực cản.
Khi catch pull thường xảy ra 2 trường hợp
– cổ tay ngửa quá mức do lực cổ tay yếu, sẽ làm cho lòng bàn tay không ôm và giữ được nước trong pha catch pull.
– cổ tay gập quá mức do cảm giác sai hay thói quen xấu sẽ làm cho cẳng tay không tham gia được pha catch và pull, gián tiếp tạo nên ” rớt cùi chỏ” sẽ làm giảm đi rất nhiều hiệu quả của quạt tay.

3. Lỗi dùng lực sai thời điểm 

Nhiều người bơi ý thức rất rõ quạt tay dưới nước là pha giúp họ tạo lực tiến nên ngay từ khi tay chạm vào nước đã phát lực tối đa ngay khi catch và hậu quả là đến đoạn cuối của pull thì đã hết lực. Bạn hãy nhớ rằng catch và push là 2 pha KHÔNG TẠO LỰC TIẾN , chỉ (duy nhất) PULL mới giúp bạn di chuyển, lời khuyên của tôi là : Catch chắc, pull mạnh, push mượt.
Chắc chắn sẽ có bạn bối rối khi nghe push không tạo lực tiến, bản thân tôi cũng từng nghĩ như thế, push phải là pha mạnh nhất chứ, nhưng bạn hãy để ý khi push tay bạn đẩy nước đi đâu? Lên trên mặt nước phải không? Thế bạn đã có câu trả lời chưa?

4. Lỗi xoay thân quá ít/nhiều (under/over rotate)

Hiện nay nhiều người đã ý thức được việc xoay vai và hông khi bơi (không như vài chục năm trước hầu như không ai chú ý đến việc này). Đây là cách tốt nhất để kéo dài bước bơi mà không cần thêm lực (xoay thân cùng với glide). Tuy nhiên rất ít người bơi biết xoay thế nào là đủ,
Xoay quá ít hoặc không xoay sẽ không vận động được core hỗ trợ cho động tác tác pull và push và bạn sẽ thấy recovery vô cùng khó khăn để có high elbow và căng lườn.
Xoay quá nhiều sẽ làm bạn mất thăng bằng, dễ chìm hông, thở quá cao, người cong vẹo. Tay catch sẽ bị xéo sang nửa người bên kia (cross over).
Theo tôi xoay đủ sẽ là: tay vào nước là điểm vai và hông flat, tay catch người cũng sẽ bắt đầu pha xoay, góc xoay lớn dần khi pull, tay đến pha push thì đạt lớn nhất. Vì vai rộng hơn hông nên góc xoay của vai cũng lớn hơn. Cá nhân tôi thích góc 45 độ ở vai và chừng 30 độ ở hông.

5. Lỗi chìm hông, chân 

Lỗi này có nhiều nguyên nhân
Thở cao: người mới biết bơi thường mắc do lo sợ không lấy hơi được nên có xu hướng nâng đầu rất cao. Như cái bập bênh, 1 đầu cao thì đầu kia tất sẽ chìm.
Core yếu: hay không biết cách vận động nhóm cơ này để giữ form.
Xoay quá nhiều (giải thích như trên)
Chân không hiệu quả: tôi không nói chân yếu, đây là do bạn chưa làm đúng hoặc chân cảm giác nước kém.

6. Lỗi ngửa cổ chân (chân cán cuốc)

Lỗi này tương đối phổ biến nhất là với các bạn đã bơi ếch và ếch quá lâu.
Thỉnh thoảng 1 bên chân phản xạ khi đập xuống với cổ chân ngửa và đạp ra như ếch chứ ko phải duỗi cổ chân. Lỗi này sẽ làm động của bạn giật cục do gối co mạnh chuẩn bị cho đạp ếch.

Thứ Hai, 30 tháng 7, 2018

Cứu hộ ở hang Tham luang-hai nạn nhân cuối cùng-P2

Bị lạc đường (lược dịch)

... Ngoài nhóm Mallinson, thợ lặn Anh Chris Jewell cũng tham gia giải cứu một trong hai boy cuối cùng rời khỏi hang Tham Luang. Trong quá trình giải cứu, Jewell (hình như chỉ có 1 thợ lặn trong nhóm này - NST) cũng gặp sự cố bất ngờ.
Do hang tối và địa hình hiểm trở, thợ lặn phải lần theo dây dẫn đường trong hang ngập nước. Một tay họ bám vào sợi dây này trong khi tay còn lại kéo boy.
Trong quá trình lặn, Jewell đã bị tuột tay khỏi dây và hoàn toàn mất phương hướng trong bóng tối. Sau một lúc Jewell  tìm thấy một đoạn dây cáp với hy vọng có thể dẫn anh đi về phía trước. Tuy nhiên, sợi dây này rốt cuộc lại đưa Jewell về phía cuối hang (có lẽ là một ngách hang khác - NST).

Sau khi nhận ra bị mất phương hướng, Jewell nổi lên mặt nước và đặt boy mà anh đang giải cứu lên một mỏm đá. “Tôi đã nổi lên ở một phần khác trong hang và tôi thực sự không biết là tôi đang ở đâu trong vài phút”.  

Sau khi hoàn thành công việc, hai thợ lặn Mallinson và Harris quay lại và đến được chỗ Jewell. Họ hỗ trợ Jewell đưa boy ra ngoài. Bác sĩ Harris đi trước và Jewell đã theo sau. Cuối cùng tất cả đều ra đến cửa hang an toàn ...

Cứu hộ ở hang Tham luang - hai nạn nhân cuối cùng-P1

P1. Mặt nạn lặn trùm mặt không vừa nạn nhân (lược dịch)


... Khi Harris (bác sỹ) và Mallinson (thợ lặn Anh) tìm cách đặt mặt nạ thở vào mặt của nạn nhân cuối cùng (boy) , anh phát hiện ra rằng nó quá nhỏ (*) so với gương mặt của boy: “Chúng tôi đặt nó lên mặt boy, siết chặt đến mức mũi của boy bị bẹt ra nhưng vẫn còn một khoảng hở dưới cằm, không thể che kín mặt được”.
Họ lo sợ rằng boy sẽ bị chết đuối nếu đeo mặt nạ không vừa với mặt. Mallinson không biết làm cách nào để liên lạc với đội cứu hộ bên ngoài để mang chiếc khác vừa vặn hơn vào.

Hai thợ lặn quyết định sử dụng một mặt nạ khác (mà họ có) với hy vọng có thể ra khỏi hang an toàn: “Chúng tôi biết không còn nhiều thời gian và chúng tôi hiểu đây là lựa chọn cuối cùng. Một khi đã quyết định đưa boy ra ngoài, thì đó là hành trình chỉ có một chiều. Bạn không thể đưa chúng trở lại nơi xuất phát - đó là cách đưa boy ra ngoài - chỉ có sống hoặc chết”.

Anh rất lo lắng trong quá trình đưa nạn nhân cuối cùng này đi qua các ngóc ngách vì chiếc mặt nạ thay thế có thể dễ dàng tuột ra ngoài nếu nó bị va vào đâu đó. Tầm nhìn ở trong hang gần như bằng 0 khiến họ không thể nhìn rõ cơ thể boy trong lúc kéo chúng đi. Mallinson đã sử dụng chính cơ thể mình làm lá chắn cho boy: “Tôi đã lấy đầu của tôi che cho đầu của boy. Đầu của tôi sẽ va vào đá trước và cách làm đó sẽ giúp bảo vệ đầu của boy”. Đầu của anh đã va đập hàng chục lần nhưng anh vẫn phải duy trì tốc độ di chuyển ra khỏi hang để đảm bảo nạn nhân không bị hạ thân nhiệt...

(*) Lời góp của NST: nếu mặt nạ "quá nhỏ..." thì boy này có thể là anh HLV đội bóng, nếu mặt nạ "quá lớn..." thì boy này có thể là nhí 11 tuổi. NST xin tham dự cuộc phỏng đoán - vì bài phỏng vấn, biết đâu đấy, có thể bị chút lỗi.

Thứ Tư, 11 tháng 7, 2018

7 kỹ năng thiết yếu của thợ lặn scuba


(Lời khuyên của một thợ lặn cấp cao, trích dịch)

Để tận hưởng thú vui dưới nước, bạn phải nắm vững các kỹ năng lặn thiết yếu. Dưới đây là 7 biggies.

Kỹ năng 1: Thành thục việc lắp ráp, đeo mang các thiết bị/phụ kiện (Know your gear setup/configuration).
Kỹ năng 2: Biết kiểm soát sự hấp thụ nitơ của bạn (Learn how to monitor your nitrogen absorption).
Kỹ năng 3: Biết khử nước lọt vào kính lặn (How to clear a flooded mask).
Kỹ năng 4: Bết cân bằng áp lực tai (How to equalize your ears).
Kỹ năng 5: Biết cách giao tiếp dưới nước (Learn how to communicate underwater).

Kỹ năng 6: Xác định chính xác trọng lượng của bạn trong nước (Determine your ideal weight).
Kỹ năng 7: Kiểm soát hơi thở của bạn để có lượng tiêu thụ không khí tối thiểu (Control your breathing for minimal air consumption).


Khi bạn hiểu biết về thiết bị và quen với thiết bị, bạn sẽ không bị mất thời gian để tìm kiếm vòi thở hay đồng hồ đo của bạn. Bạn sẽ tập trung sự chú ý vào cá và san hô.

Khi bạn hiểu biết về thiết bị, bạn lặn sẽ an toàn hơn. Bạn biết được nơi để tiếp cận với vòi thở của bạn nếu nó bật ra khỏi miệng, và bạn biết chính xác nơi có vòi thở dự phòng nếu vòi thở chính đột nhiên ngừng hoạt động.

Bạn bị rơi kính lặn, kính lặn bị vô nước. Biết xử lý chuyện này là một kỹ năng cơ bản.

Khi lặn, cơ thể bạn hấp thụ bao nhiêu nitơ là vẫn vi an toàn, và vẫn an toàn cho lần lặn tiếp theo? Quá nhiều nitơ trong cơ thể có thể làm bạn có nguy cơ tử vong.

Biết làm thế nào để cân bằng tai. Khi bạn đi xuống, áp lực nước ép vào tai làm bạn cảm thấy đau buốt. Không thạo  cân bằng tai sẽ làm mất đi của bạn một buổi dạo chơi thú vị dưới đáy biển.

Làm thế nào để bạn “nói chuyện” với bạn lặn. “Nói chuyện” còn giúp các thợ lặn khi cần được giúp đỡ trong trường hợp khẩn cấp.

Mang bao nhiêu chì cũng là một kỹ năng mà bạn phải làm chủ. Khi bạn tối thiểu trọng lượng chì, bạn sẽ kiểm soát cân bằng một cách xuất sắc. Kiểm soát cân bằng còn giúp bạn giảm thiểu rủi ro do đi lên quá nhanh, và giúp bạn không va quệt vào san hô hoặc khuấy bùn vào mặt kẻ bơi phía sau. 

Một kỹ năng cơ bản là không bao giờ nín thở. Bạn phải luyện cách kiểm soát hơi thở. Khi bạn kiểm soát được hơi thở thì ở dưới nước được lâu hơn, để tận hưởng kỳ thú dưới biển.

Quen thuộc với các trang, thiết bị còn có nghĩa là bạn biết khi nào cần bảo dưỡng, bảo trì chúng. Thiết bị của bạn cần được chăm sóc trước mỗi lần lặn.

Thuần thục những kỹ năng này và làm chủ được kỹ thuật, bạn sẽ thấy rằng các thợ lặn khác muốn được giống như bạn.

Thứ Sáu, 22 tháng 6, 2018

Thành phố Heraclet dưới đáy biển


 (trích đăng)

“Thành phố của Herecleion” (tức Hê ra clet – nếu gọi theo Thần thoại Hy lạp, hay Hec quyn – nếu gọi theo Thần thoại La mã), nơi nữ hoàng Cleopatra đăng quang, được ví như "thành phố Atlantis của Ai cập" đã từng là một trong những trung tâm giao thương quan trọng ở khu vực Địa trung hải từ 1.200 năm trước. 

Sau khi bị nhấn chìm và trở thành Vịnh Aboukir ngày nay, thành phố Herecleion mới được phát hiện vào năm 2001. Sau hơn một thập kỷ khai quật và khảo cổ, các nhà nghiên cứu đã mô phỏng được bản đồ về thành phố cổ đại này. 12 năm trước, nhà khảo cổ học đại dương, Tiến sĩ Franck Goddie, đã khảo sát khu vực bờ biển Ai cập nhằm tìm kiếm chiến thuyền Pháp trong chiến trận sông Nile từ thế kỷ 18. Thay vì tìm được chiến thuyền, ông đã tìm ra những kho báu của một thành phố cổ đại.

Sau khi nạo vét bùn và cát, các thợ lặn đã tìm ra những bằng chứng về một thành phố là trung tâm giao thương cách đây hơn 1.000 năm. Các nhà khảo cổ học phát hiện ra tàn tích của hơn 64 con tàu, bị chìm sâu dưới đáy biển, nằm cách bờ biển Ai Cập hơn 7km. Thêm vào đó, các đồng tiền vàng, bạc cùng tác phẩm đá và tượng khổng lồ thời Ai cập và Hy lạp cổ đại cũng được tìm thấy.

Hiện tại, sau khi tái tạo thành công bản đồ 3D, các nhà nghiên cứu và khảo cổ đang tiếp tục đi tìm lời giải về nguyên nhân thành phố này bị nhấn chìm.

Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2018

Đeo kính lặn khi ở trên bề mặt – chuyện nhỏ!

(theo scubadiving.com, trích dịch)

Bill, một thợ lặn độ tuổi bốn mươi, khỏe mạnh, đã có trên 30 chuyến lặn. Anh tự tin với các kỹ năng của mình.

Một buổi sáng đẹp trời, Đại tây dương phẳng lặng như một tấm gương. Tới điểm lặn thứ nhất, tàu lặn thả neo. Gió hiu hiu. Họ lặn chuyến thứ hai bên một đảo đá chìm. Sau hai cú lặn nhàn nhã, các thợ lặn đầy vui vẻ trong một ngày đáng ghi nhớ của họ.

Khi các thợ lặn bắt đầu lên tàu lặn, gió chuyển mạnh, dây neo tàu căng thẳng. Tuy độ cao sóng biển chỉ dưới hai feets, nhưng gió mạnh đã gây khó cho họ. John (thuyền trưởng) ném sợi dây thừng xuống phía đuôi tàu cho thợ lặn bám vào trong khi chờ tới lượt leo lên tàu. John nhìn thấy Bill cầm kính lặn trong tay, miệng không ngậm mồm thở. Ngay lập tức, John hỏi Bill “có OK không” và hét lên "anh hãy đeo kính lặn trở lại". Bill ra hiệu “OK” và từ từ bơi tới tàu. Những người tới trước Bill bắt đầu leo ​​lên thang.

Rồi tàu bị xoay chuyển, nó đã không còn che gió cho Bill nữa. Lập tức Bill bị sóng vỗ vào mặt làm anh bị sặc nước, Bill cố gắng đeo lại kính lặn nhưng lại bị cơn sóng tiếp theo vỗ ngập mắt, mũi và miệng. Anh sặc nước và bị rớt mất kính lặn. Bill hoảng sợ, anh vẫy tay ra hiệu xin được giúp đỡ, và chìm xuống.

Divemaster nhảy xuống đưa Bill lên tàu. Anh ta đã ngừng thở. Divemaster cố gắng sơ cấp cứu tại chỗ trong khi tàu tăng tốc chạy về bến tàu gần nhất mà xe cứu thương đang chờ. Bill được chuyển đến bệnh viện địa phương. Bất chấp các nỗ lực, bác sĩ xác nhận Bill đã chết trước khi đến.

Phân tích


Các điều kiện lặn hoàn hảo làm Bill cảm thấy anh ta có thể bỏ qua quy tắc an toàn. Giống như nhiều thợ lặn, anh cảm thấy không thoải mái khi phải đeo kính lặn khi ở trên bề mặt. Ban đầu, chiếc tàu che sóng cho Bill, nhưng khi nó chuyển hướng, lẽ ra anh phải lập tức đeo kính lặn. Ngậm mồm thở sẽ cho phép anh thở, ngay cả khi bị sóng biển táp vào mặt.

Cuối cùng, nhóm lặn không được tách nhau – lúc đó bạn lặn có thể giúp Bill. Thật không may, Bill không có những điều này, anh đã chết từ những sai lầm của mình. Cuộc điều tra cho thấy bình lặn của Bill còn hơn 1/3 lượng khí và thiết bị của anh vẫn làm việc hoàn hảo.

Bài học


cho đến khi bạn đã ở trên tàu.

trên bề mặt, có thể lặn xuống vài feet, hoặc quay lưng lại với con sóng cho đến khi bạn có thể giành lại quyền kiểm soát.

nhanh chóng, do đó, cần tuân thủ các quy tắc và chuẩn bị cho những bất ngờ.

Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2018

Một bài viết về Similan – Thái lan


(trích đăng)
Similan bắt nguồn từ tiếng Malay có nghĩa là 9 vì quần đảo Similan gồm 9 đảo nhỏ bắt đầu từ Bắc xuống Nam: Koh Ba Ngu (No. 9), Similan (No. 8), Payu (No. 7), Koh Hok (No. 6), Koh Ha (No. 5), Koh Miang (No. 4), Koh Payan (No. 3), Koh Payong (No. 2) và Koh Huyong (No. 1).
Similan Islands mang một vẻ đẹp hùng vĩ tráng lệ khó tả bằng lời nhờ hệ sinh thái dưới biển rất phong phú, các quần thể động thực vật dưới biển vô cùng đa dạng. Similan Islands là một trong những đảo đẹp nhất trên thế giới vẫn còn giữ được nét hoang sơ ban đầu.
Trạm dừng chân đầu tiên của bạn sẽ là Koh Ba Ngu (đảo số 9) – một nơi rất lý tưởng để snorkelling. Tới đây, bạn sẽ có cơ hội ngắm rặng san hô uốn cong gọi là “Breakfast Bend” được phủ đầy sea fans, sự phát triển của staghorns và những dải đá ngầm san hô. Đặc biệt hơn, đây là nơi ánh mặt trời rọi xuống nước đầu tiên vào buổi sáng. Vì thế, nếu ra ngoài sớm, bạn sẽ thấy những con cá nhỏ hơn sẽ trở nên to hơn. Khi lặn ở Koh Ba Ngu, bạn sẽ ngắm được nhiều loài sinh vật lạ như: sea fans, Predatory lion fish, snapper.
Tiếp đến, bạn sẽ dạo chơi ở Koh Similan (đảo số 8), là đảo lớn nhất của Similan Islands. Hòn đảo có hình dáng móng ngựa này nổi tiếng có view đẹp. Hoạt động được các du khách thích nhất khi đến đây là trèo lên đường mòn tới Sailing Boat Rock – một biểu tượng của Koh Similan để nhìn toàn cảnh đại dương từ trên xuống. Phía Bắc của đảo có 3-4 chóp núi nổi lên trên nước nhìn như tranh vẽ. Những máy chụp hình có độ zoom cao là thiết bị không thể thiếu ở những nơi như thế này. Khung cảnh đẹp tuyệt vời của Koh Similan sẽ đem lại cho bạn nhiều shot ảnh đẹp. Đây cũng là một điểm lặn đẹp nhìn yellow fusiliers và nhiều loài nudibranches.
Điểm dừng chân tiếp theo là Koh Payu (đảo số 7). Hòn đảo nổi tiếng có nhiều rặng san hô đẹp. Deep Six nằm về phía Bắc của đảo được xem là “dive site” đẹp thứ hai sau Christmas Point. Tên Deep Six ngụ ý rằng bạn có thể lặn sâu tới trên 60m. Những núi đá cuội độc đáo trong lòng biển tạo nên các con đường, hẻm núi, đường hầm để bạn bơi qua. Có cả một vườn san hô với những gorgonian sea fans lớn nhất còn tồn tại nguyên vẹn hay loài bọt biển barrel sponges to lớn.
Địa điểm cuối cùng trong hành trình tham quan là Koh Miang (đảo số 4). Đây là đảo lớn thứ hai sau Koh Similan và cũng là văn phòng của National Park. Nơi nàycó đầy đủ tiện nghi, phục vụ tốt cho việc nghỉ dưỡng: điện 24/24, máy điều hòa, nhà gỗ có view ra biển, lều cắm trại, thậm chí còn có trạm hải quân hoàng gia Thái Lan bảo vệ bờ biển và trong trường hợp cần cứu nạn, cứu hộ, đó sẽ là trung tâm trợ giúp đầu tiên.

Thứ Hai, 2 tháng 4, 2018

Tại sao con người dễ bị chết đuối


(theo báo Trí thức trẻ, trích đăng)

Một điểm khác biệt của loài người so với các loài động vật chính là việc chúng ta biết suy nghĩ. Nhưng cũng vì quá thông minh nên con người khó lòng hành động theo bản năng, và đôi lúc điều này khiến chúng ta gặp bất lợi, đặc biệt là khi bơi lội.

Con người muốn bơi được phải qua rèn luyện, và điều đó thực ra không hề khó. Tuy nhiên, chỉ biết bơi là không đủ! Bạn cần phải biết rằng nước là một thế giới không dành cho con người, qua đó tập cho mình tính cẩn trọng hơn mỗi khi bước vào một môi trường nguy hiểm.

1,2 triệu người mỗi năm. Đó là số nạn nhân chết đuối mỗi năm trên toàn cầu, tương đương mỗi phút có hơn 2 người chết vì đuối nước.
Nếu tính cả số người “suýt chết đuối” – những người đuối nước nhưng được cứu – thì con số sẽ cao hơn từ 8 đến 10 lần (trong đó có khoảng 50% trường hợp là trẻ em0, thậm chí 1/4 trong số này là những người biết bơi.

Ai dễ chết đuối?

Trong một nghiên cứu do ILF (Liên đoàn cứu hộ quốc tế) thực hiện, đã thu thập số liệu từ hơn 1.000 trường hợp chết đuối, cùng trên 10.000 vụ tai nạn đuối nước. Kết quả, nạn nhân phân bổ chủ yếu vào 3 nhóm tuổi sau: Nhóm 0 – 5 tuổi, Nhóm 20 – 25 tuổi, Nhóm trên 60 tuổi.

Các trường hợp trẻ em dưới 5 tuổi gặp tai nạn đuối nước thường do sự bất cẩn của người lớn, và chúng xảy ra ngay cả khi đang ở nhà.
Còn với nhóm người già, lý do được đưa ra là họ bị hạn chế khả năng ứng biến khi gặp tình huống khẩn cấp, hoặc tình trạng sức khỏe bất ngờ giảm sút khi đang bơi.
Tuy nhiên ở các nhóm tuổi khác, có xu hướng cho thấy số nạn nhân là nam giới nhiều hơn – có thể là vì nam giới thường thích các môn thể thao mạo hiểm. Họ có xu hướng liều lĩnh hơn vì quá tự tin vào khả năng của bản thân.

Đáng chú ý, có một lượng nạn nhân bị chết đuối do cứu người khác. Thậm chí người ta còn đặt hẳn một hội chứng cho hiện tượng này: Aquatic victim instead of rescuer syndrome (AVIR - tạm dịch: hội chứng người cứu nạn trở thành nạn nhân đuối nước).
Theo như số liệu từ Úc, giai đoạn 2002 - 2007, có khoảng 27 nạn nhân bị chết đuối khi cố gắng giải cứu người bị đuối nước.
Nguyên nhân chủ yếu là do các nạn nhân này không quen thuộc về vùng nước đó, lại quá tự tin về khả năng bơi lội của bản thân. Trong khi đó, để cứu người thì ngoài kỹ năng bơi lội, họ cần có dụng cụ cứu hộ, biết được hướng tiếp cận nạn nhân, và quan trọng là có người trợ giúp ở trên bờ.

Thời điểm, địa điểm dễ gây chết đuối


Thống kê cho thấy, các vụ đuối nước xảy ra gần như mọi thời điểm, nhưng chủ yếu xảy ra vào các buổi chiều tối mùa hè – thời điểm nhà nhà đổ ra hồ ra biển hóng mát. Ngoài ra, chiều tối cũng là lúc con người mệt mỏi hơn, dễ đưa ra những quyết định liều lĩnh và thiếu đi sự sáng suốt.

Về địa điểm, tai nạn đuối nước có thể xảy ra ở bất cứ đâu – kể cả ở nhà. Tuy nhiên, đa phần diễn ra tại các vùng nước mở như sông, biển, hồ, ao, những nơi không có cứu hộ hoặc người có đủ chuyên môn theo dõi.

Bên cạnh đó, số liệu cũng cho thấy, rất nhiều trường hợp bị chết đuối trong khi nạn nhân thậm chí còn chẳng có ý định xuống nước, như tai nạn du thuyền chẳng hạn. Đó cũng chính là lý do vì sao tất cả phải tuân thủ mọi quy trình an toàn trước khi di chuyển bằng tàu thuyền, trong đó quan trọng nhất là mặc áo phao.

Nhưng cũng đừng vì vậy mà sợ nước


Rất nhiều người chết đuối, nhưng cũng cần biết rằng có hàng trăm ngàn trường hợp đuối nước được cứu mỗi năm. Ngoài ra, số lượng người bơi lội ngày càng nhiều, nhưng tỉ lệ chết đuối chưa lúc nào tăng lên.
Điều này có nghĩa rằng chỉ cần nắm được quy trình an toàn và luyện tập đúng cách, chúng ta hoàn toàn có thể ngăn chặn được thảm họa xảy ra.

Thứ Sáu, 16 tháng 3, 2018

Môi trường biển ở Lý sơn


(trích đăng)

“Thảm thực vật dưới đáy và các loài thuỷ sản tại vùng biển đảo Lý sơn bị suy giảm nghiêm trọng do tình trạng khai thác quá mức theo kiểu tận diệt, cùng các nguồn chất thải không qua xử lý”. Đó là kết luận của Viện Kỹ thuật biển – Bộ Tài nguyên và Môi trường Việt nam.

Kết quả khảo sát của đoàn nghiên cứu cho thấy, thảm thực vật dưới đáy biển Lý sơn đã biến mất, nhiều khu vực từng được ví như rừng dưới đáy biển nay gần như thành sa mạc. Khu vực đảo Lý Sơn có trên 700 loài động, thực vật với khoảng 140 loại rong biển, 157 loại san hô, 7 loại cỏ biển, 200 loại cá rạn, 96 loại động vật giáp xác, 40 loại da gai, ... Tuy nhiên, số lượng cá thể trong một số loài quý hiếm, có giá trị cao cần được bảo tồn như san hô đen, hải sâm, tôm hùm, ... hầu như không còn, do bị tận diệt và gần như biến mất khỏi khu vực biển quanh đảo Lý sơn này.

Theo nhóm nghiên cứu, có nhiều nguyên nhân dẫn đến tình trạng suy giảm đa dạng sinh học vùng biển quanh đảo Lý sơn, trong đó, nguyên nhân chính là việc khai thác bằng thuốc nổ và tình trạng khai thác quá mức theo kiểu tận diệt của người dân. Ngoài ra, các nguồn chất thải của cư dân trên đảo và các tàu đánh bắt không qua xử lý, xả thẳng ra biển chứa nhiều chất độc hại gây suy giảm môi trường biển.

Theo số liệu của anh Tâm – một lão làng trong giới thợ lặn công nghiệp, người có hàng chục năm làm việc dưới đáy biển và đã đi tới hầu hết các vùng biển Việt nam – thì gần như 100% các thuyền của dân chài Việt nam, nếu có “biên chế” thợ lặn kiếm sống, đều sử dụng thuốc nổ để khai thác thủy sản. Một số liệu chính xác, và chính vì vậy, thật đáng buồn.

Khác với vùng biển đảo Lý sơn, vùng biển đảo Cù lao Chàm, Hội an, do được bảo tồn nên thảm thực vật dưới lòng biển cùng như các loại hải sản (bắt đầu) phục hồi tốt.

Thứ Hai, 19 tháng 2, 2018

Đảo Langkawi của Malaysia

(bài trên kenh14.vn, trích đăng)

Nằm ở phía Tây Bắc thủ đô Kuala Lumpur, đảo Langkawi cách đất liền khoảng 30 km từ bờ biển Tây Bắc Malaysia. Langkawi là một quần đảo gồm 104 hòn đảo, trong đó có 5 đảo chìm lộ ra khi thủy triều xuống.

Langkawi còn có tên là “đảo Đại bàng”. “Langkawi” là sự kết hợp giữa hai từ "Lang" và "Kawi". "Lang" là từ gốc tiếng Malaysia, trong từ helang nghĩa là đại bàng, còn “Kawi” là loại quặng mangan ở địa phương. Ngư dân xưa nhìn thấy đại bàng cắp đá mangan bay trên trời nên đã đặt tên cho quần đảo như vậy. Trong quá khứ, quần đảo này là nơi cư ngụ của vô số đại bàng. Hiện một số đảo vẫn là nơi sinh sống của đại bàng. Có lẽ vì thế mà hình ảnh đại bàng trở thành biểu tượng của nơi này.
Trong cuốn sách viết về "Những huyền thoại của Langkawi" (The Legends of Langkawi), tác giả Tun Mohamed Zahir cho rằng, tên Langkawi có gốc từ tiếng Sanskrit (Ấn độ cổ), trong đó "Langka" là đẹp và "Wi" là vô cùng.

Các đảo ở Langkawi được bảo tồn khá tốt với những khu rừng nguyên sinh và nhiều loại động vật quý hiếm.


Langkawi được ghi nhận khá sớm, từ khoảng năm thứ 500. Sau đó bị Xiêm chinh phục, rồi chuyển sang người Anh. Hòn đảo được độc lập ngay sau khi Malaysia được Anh trả lại độc lập.

Cư dân bản địa kể về truyền thuyết của Makam Mahsuri - khu lăng mộ của Mahsuri: Một nàng tiên nữ vì trót yêu giọng hát ngọt ngào của chàng đánh cá nên đã trốn xuống trần sinh sống. Thượng đế biết được, gọi nàng trở về nhưng nàng không về, thế là nàng bị biến thành một hòn đảo chơ vơ giữa đại dương. Dấu vết còn lại của tình yêu lãng mạn đó là một hồ nước ngọt trên hòn đảo nhỏ này. Giữa biển khơi lại có một hồ nước ngọt quanh năm. Người già trên đảo nói rằng, xưa kia quần đảo này từng là căn cứ của những băng cướp biển. 

Nhưng người dân bản địa lại tin rằng nước hồ chữa được bệnh hiếm muộn. Không rõ nước ở hồ này có chữa được bệnh hay không, nhưng các nhà khoa học đã xác định nước hồ có chứa nhiều nguyên tố kali và kẽm - dưỡng chất cần thiết cho mọi người, đặc biệt là nam giới. Bởi vậy du khách đến đây đều muốn mang một ít nước về.

Thứ Năm, 1 tháng 2, 2018

Lặn ở gần đập tràn, cửa xả

(Bài trên scubadiving.com, trích dịch).

Ted thường hay lặn ở hồ trữ nước của thị trấn. Anh đậu xe hơi cạnh con đập, mang thiết bị và nhảy xuống nước. Vì lặn một mình nên anh chỉ xuống khoảng 12 mét sâu, trong vùng nước sáng sủa và ấm.

Thời tiết mùa hè ngày hôm đó khá tốt, ấm và khô, nước hồ trong hơn và ấm hơn. Anh cho phép mình xuống sâu hơn ngày thường một chút: 15 mét. Anh lanh quanh dưới đó khoảng 20 phút rồi lặn tới gần cửa đập tràn, và đã gặp rắc rối.

Khi Ted tới gần cửa đập tràn, nước đẩy anh lao nhanh như ngôi sao xẹt, khiến anh không thể ghìm lại được. Lẽ ra khi tới gần cửa đập tràn, Ted phải nhận ra rằng, có điều gì đó không bình thường. Được biết, mặc dù mực nước chảy qua đập tràn là thấp, nhưng áp suất ở đó rất lớn. Dưới đập tràn tại độ sâu đó, áp lực nước tác động lên thợ lặn là 21,5 £/inch vuông.

Không một ai nhận ra Ted đã mất tích cho mãi tới khi họ thấy chiếc xe hơi không có chủ. Đội an toàn công cộng đã nhanh chóng tìm thấy thi thể của anh, bị kẹt tại cửa tràn. Áp lực nước đã ép cơ thể anh dính chặt vào đó. Họ đã phải đóng cửa tràn và mất nhiều giờ để đưa thi thể của anh lên bờ. Khám nghiệm cho thấy, bình khí của Ted rỗng, tức khi có nguy cơ không thoát ra khỏi đập thì anh đã sử dụng khí thở nhiều hơn so với bình thường. Cũng có thể anh đã không theo dõi đồng hồ áp suất khí trong quá trình lặn.

Lời bàn của thợ lặn:

-Nếu lặn một mình, bạn nên có một người khác biết kế hoạch của bạn. Với tư cách như một Beachmaster, anh ta sẽ tìm người giúp bạn nếu bạn không trở về đúng với thời gian dự kiến. Ngoài ra, bạn cần thường xuyên xem đồng hồ áp suất khí. Không ai khác có thể làm điều đó cho bạn.

-Tránh xa các đập tràn, cửa xả. Dòng nước ở đó di chuyển từ từ, nhưng áp lực của nó tác động lên bạn lớn hơn rất nhiều. Khi nước chảy qua một đập Lowhead, dòng chảy có thể di chuyển từ từ, nhưng với một áp lực lớn – một áp lực trải trên cơ thể của bạn là hàng ngàn pound lực, sẽ lôi kéo bạn. Bị dính vào đó, bạn sẽ không có cách nào để thoát ra. Ngay cả khi có sự giúp đỡ từ bên ngoài thì cũng sẽ rất khó khăn. Rất dễ gặp rắc rối trong tình huống này.

-Ngay cả khi bạn đã lặn nhiều lần ở một địa điểm nào đó, bạn vẫn phải cảnh giác vì môi trường nước lúc đó có thể bị thay đổi mà bạn không biết. 

Thứ Tư, 17 tháng 1, 2018

Nguyên lý bơi lội của thế kỷ 21 – Kỹ năng thay thế cơ bắp (P2)

(Tiếp theo và hết)

5. Luôn thả lỏng (thư giãn, Relaxation) trong khi bơi.

Trong TK20, để bơi nhanh hơn, VĐV phải căng các cơ bắp nên nhanh chóng bị kiệt sức. Colwin khuyên hãy để cơ thể bạn có nhóm cơ vận động và nhóm cơ nghỉ ngơi theo chu kì. Luân phiên thả lỏng từng bộ phận cơ thể không chỉ để tiết kiệm năng lượng mà còn để ngăn chặn mệt mỏi. VĐV J.Weissmuller nói “bí quyết lớn nhất của bơi sải là sự thả lỏng (ngay cả khi bơi) ở tốc độ cao”.

6. Cần hình thành “cảm giác nước”.

Con người có xu hướng lảo đảo khi chuyển động rất chậm và họ phải liên tục chuyển trọng tâm để lấy lại thăng bằng. Khi VĐV bơi di chuyển nhịp nhàng ở tốc độ rất chậm thì họ sẽ di chuyển nhịp nhàng ở tốc độ cao. Bơi siêu chậm buộc VĐV phải tập trung vào động tác duỗi thẳng tay về phía trước, hết cỡ, để đạt được biên độ tối đa trong mỗi động tác và cải thiện khả năng thả lỏng của VĐV ở tốc độ cao. Hãy dành thời gian cho việc này.

Việc này còn giúp VĐV mài dũa trực giác quan trọng là “cảm giác nước” để đoán trước, điều khiển và lái dòng chảy. Cảm giác nước giúp VĐV biết khi nào họ tì nước chính xác và kéo cơ thể về phía trước với lực cản tối thiểu. Nó là “năng lượng tiềm ẩn của VĐV bơi”.

7. Cần ổn định nhịp điệu (rhythm) bơi.

Khi bơi, nhịp điệu ổn định sẽ loại trừ sự giật cục trong mỗi chu kì. Lúc tay VĐV kéo nước, tốc độ cơ thể di chuyển tăng, nhưng lúc tay rút khỏi mặt nước, tốc độ di chuyển lại giảm, điều này đưa đến sự chuyển động không đều. Sự không đều càng lớn thì sự lãng phí năng lượng càng nhiều. HLV Tourestki đề nghị VĐV lướt đi êm dịu với sự “chuyển động Chính xác – Ổn định – Đều – Đẹp” (**).

8. Lực cản thứ hai: Khi chuyển động trong nước, sự tiếp xúc giữa nước và da của VĐV sinh ra lực ma sát. Người ta khắc chế lực này bằng bộ đồ bơi công nghệ cao mô phỏng da cá heo.

Rút cục: Nếu bạn có khả năng bơi 400 mét trong 10 phút nhưng muốn cải thiện thành tích còn 9 phút, thì chỉ có 10 – 5 giây được rút ngắn do nỗ lực của cơ bắp, 50 – 55 giây còn lại có được từ việc bạn chuyển động trong nước như thế nào cho hiệu quả.

(**) Bạn sẽ khó thực hiện được hoàn hảo đồng thời cả 4 “tiêu chuẩn” trên, vì vậy bạn cần chọn cho riêng mình một “bộ tiêu chuẩn” ở những cấp độ bạn có thể và theo những tỷ lệ “kén chọn” hợp lí với thể chất của bạn. Ví dụ kỹ xảo “2 cánh tay gặp nhau ở phía trước hoặc ở 3/4 phía trước”: nếu bạn áp dụng hoàn hảo 100% thì sẽ bị ảnh hưởng tới kỹ xảo “lướt đi đều đặn”. Chẳng có gì là 100% cả, vấn đề là tiến tới sự tối ưu.

Nguyên lý của Swimming into the 21th century (ra đời trong mấy năm cuối của TK20, mà nay đã được gọi là cổ điển) là một cuộc cách mạng về bơi lội, đã làm đảo lộn các kỹ thuật bơi lội, mặc dù các động tác trông có vẻ vẫn giống như hồi xưa. Nó áp dụng thành công cho bơi ngửa, bơi bướm và đặc biệt là bơi sải (***), nhưng tiếc là chỉ thành công phần nào cho bơi ếch – một kiểu bơi có quá nhiều lực cản nước (trong khi nguyên lý này chủ yếu nhằm chế ngự lực cản nước).

(***) Nó thành công tới mức, nếu như các VĐV thi bơi marathon (cự li 10 km hoặc hơn) hồi TK20 đều áp dụng kiểu bơi ếch (một kiểu bơi đỡ tốn sức nhất), thì các VĐV ngày nay đều áp dụng kiểu bơi sải trong thi marathon, mà không một kẻ nào “dám” áp dụng kiểu ếch (một kiểu bơi quá tốn sức).

Lưu ý: Nếu bạn cần trao đổi "tay đôi" thì có thể vào chiquang.ha@gmail.com

Thứ Năm, 11 tháng 1, 2018

Nguyên lý bơi lội của thế kỷ 21 – Kỹ năng thay thế cơ bắp (P1)

(Bài cũ soạn lại) Mến tặng những bạn “yêu nước” và bạn bè của chúng tôi.

Trong suốt TK20, các huấn luyện viên bơi lội đều tin rằng, bơi là đẩy nước về phía sau tạo phản lực đẩy cơ thể tiến về phía trước (giống như chạy bộ vậy). Nhưng nước có độ đậm đặc gấp hơn 800 lần không khí, tức vận động viên (VĐV) bơi lội giống như VĐV chạy bộ chạy ngược cơn bão cấp 8 (*).
Để tăng tốc độ, VĐV chỉ có cách tăng công suất cơ bắp. Bơi lội trở thành môn thi đấu về thể lực.

Bước vào cửa ngõ TK21, Cecil Colwin, tác giả của “Swimming into the 21th century”, cho rằng “bơi lội là môn thể thao kỹ năng chứ không phải là môn thể thao thể lực”:

1. Nước đặc quá – Lực cản thứ nhất.

VĐV chạy bộ đạp chân vào đất cứng để lao về phía trước, anh ta chỉ mất có 1% năng lượng để thắng lực ma sát. VĐV nhảy cao, 90 trong số 100 calo có tác dụng trực tiếp nâng họ lên khỏi mặt đất. Còn VĐV bơi lội bỏ ra 100 calo thì chỉ có 10 – 9 calo có tác dụng trực tiếp đưa VĐV tiến về trước, 90 – 91 calo còn lại bị nước tước đoạt. Đó là VĐV đẳng cấp quốc tế, còn người mới có thể chỉ còn 2 – 1% có hiệu quả, nghĩa là 98 – 99 trong mỗi 100 calo đã bị nước tước đoạt.
Do vậy, nếu VĐV tăng công suất cơ bắp thêm 10 calo thì chỉ có thêm 1 calo có tác dụng đưa họ tiến lên.

Nếu bạn áp dụng các kĩ xảo sao cho lực cản của nước giảm được 1 calo (quy đổi) thì bạn sẽ không bị mất thêm 10 calo nhưng lại cùng tốc độ với kẻ phải bỏ ra thêm 10 calo. Colwin gọi đó là “kĩ năng bơi không dùng (nhiều) sức”, như áp dụng các kỹ năng làm thuôn dòng cơ thể, tạo dòng xoáy nước, thư giãn ở tốc độ cao, dành sự nghỉ ngơi luân phiên cho các nhóm cơ bắp trong khi bơi,...

2. Nước lỏng quá, VĐV không thể tựa vào nó được.

Bạn chạy bộ trên đầm lầy và sẽ thấy các cú đạp chân vào sình không giúp bạn lao về phía trước như VĐV chạy bộ đạp vào đất cứng, đạp càng mạnh càng … lỗ. VĐV bơi lội quạt, đạp vào nước cũng có kết quả kém khả quan ít ra là như vậy. Colwin khuyên VĐV dùng kỹ xảo tạo dòng xoáy nước quanh cơ thể, thay vì cố sức quạt, đạp về phía sau.
Hình: Kỹ xảo quạt tay bơi sải của TK20 làm ta liên tưởng tới chiếc tàu thủy máy hơi nước với guồng quạt nước, còn kỹ xảo TK21 giúp ta hình dung ra chiếc “chân vịt” (của tàu thủy đời sau) tạo ra dòng xoáy tròn.

3. Càng tăng tần số quạt nước thì … càng lỗ.

Trong TK20, để bơi nhanh hơn, VĐV tăng tần số quạt nước (quạt nhiều lần hơn). Nhưng sự tiêu hao năng lượng trong nước tăng theo lập phương tần số động tác, tức nếu tăng tần số quạt nước lên gấp đôi thì năng lượng tiêu hao sẽ tăng lên gấp tám. VĐV sẽ nhanh chóng bị vắt kiệt sức. Colwin khuyên VĐV vươn duỗi dài cánh tay về phía trước, hết cỡ, để sau đó có đoạn kéo nước dài nhất cho mỗi động tác.

4. Lực cản tại mặt phân cách giữa không khí và nước – Lực cản thứ ba.

Đó là “lực cản của sóng”. Chuyển động dọc theo bề mặt nước chắc chắn tạo thành sóng. VĐV bơi đánh một khối nước phía trước họ văng lên ngược với lực tiến. Nó không chỉ cướp đoạt năng lượng của bạn mà khi bạn bơi càng nhanh thì tác động của nó càng lớn. Vấn đề là ở chỗ, lực cản của sóng tăng theo lập phương của sự gia tăng tốc độ bơi. Nó “là kẻ sát nhân của VĐV bơi lội”.

Và sự việc sẽ càng trở nên tồi tệ hơn nếu VĐV bơi giật cục, chuyển động không đều, hoặc bơi nhấp nhổm, hoặc bơi lắc qua lắc lại sang hai bên. “Tới một giới hạn nào đó, việc nâng cao tốc độ bằng cách chèo mạnh hơn sẽ chỉ tạo ra sóng cao hơn chứ (hầu như) không tạo ra tốc độ cao hơn”. Colwin khuyên VĐV dùng kĩ xảo lướt đi êm dịu để giảm thiểu sự tạo sóng.

Tàu bè “né” mặt phân cách này bằng cách nhấc lên khỏi mặt nước (tàu cánh ngầm), còn VĐV bơi sải của TK21 thì “chui” xuống dưới mặt nước “bằng các mẹo như đầu và ngực chìm trong nước (bơi “chìm”, ngược với bơi hồi TK20 là càng nổi càng tốt), ... 


(*) Bạn có thể tự kiểm nghiệm bằng cách bơi với tốc độ 3,7 km/h (khá cao so với dân nghiệp dư) trong 6 phút thôi là sẽ biết ngay sức mạnh ghê gớm của “bão cấp 8”. Bạn có là nhân viên cứu hộ bãi biển chuyên nghiệp thì kết quả kiểm nghiệm cũng … vẫn như vậy.





Chủ Nhật, 7 tháng 1, 2018

Lặn vo 100m trong nước băng giá của hang động ngầm

(Theo vn.sputniknews.com, trích đăng)

Trong lòng nước băng giá và bóng tối sâu thẳm, Vladimir Fedorov, thợ lặn, thành phố Izhevsk, vùng Urals, đã thực hiện chuyến lặn nguy hiểm: Trong thủy mê cung của hang động Ordinski dài nhất nước Nga, anh di chuyển nhẹ nhàng từ động này sang động khác, đã lặn vo qua một khoảng cách 100 mét. Trên người anh chỉ có bộ quần áo lặn phổ thông, chân nhái và kính lặn có ống thở.

Và mặc dù khoảng cách có vẻ không lớn lắm, nhưng các điều kiện lặn rất khắc nghiệt: nhiệt độ nước chỉ trên 0 độ một chút, phía trên là vòm đá, mà trong trường hợp xấu có thể cản trở việc ngoi lên mặt nước. Chuyến lặn như vậy có thể so sánh với việc bơi dưới đáy mặt hồ đã đóng băng. Tuy nhiên “người cá”, như các đồng nghiệp gọi Vladimir, thì hoàn toàn bình tĩnh. Không có một chuyển động đột ngột nào, không luống cuống. Anh như một khách du lịch thư thái thưởng thức vẻ đẹp của vương quốc hang động dưới nước.

Là một thợ lặn và chuyên gia hang động nhiều kinh nghiệm, Vladimir đã khá quen thuộc với mê cung của hang động Ordinsky. Anh thường xuyên tham gia giảng dạy và đã thực hiện hơn một trăm lần lặn vào không gian vô tận của động này. Trước khi thực hiện chuyến lặn kỷ lục, anh đã luyện tập hai tháng liền với chân nhái thông dụng, và sau đó là chân nhái mono được thiết kế riêng. Anh đã vượt 100 mét trong 2 phút. Anh đã đạt được kỷ lục này nhờ vào kỹ thuật thở mà anh tự phát triển. 

Việc tồn tại mà không có thiết bị đặc biệt trong một hang động lạnh khi nhiệt độ bên ngoài là âm 20 độ, và nhiệt độ nước trên 0 độ một chút có thể coi như kì tích về sức chịu đựng của con người. Thí nghiệm ban đầu được đặt ra với mục đích nghiên cứu khả năng sinh lý của con người.

Trong thời gian thực hiện, một đội thợ lặn scuba đã bảo hiểm cho Vladimir. Chuyến lặn đã kết thúc thành công, phổi anh vẫn làm việc bình thường và hơi thở đã khôi phục nhanh chóng. Trước anh không một ai có thể nín thở và bơi một trăm mét trong điều kiện tương tự mà không cần đến thiết bị chuyên dụng.

Vladimir tuyên bố chưa dừng lại ở thành tích này. Anh chuẩn bị cho một chuyến lặn vo 800 mét cũng trong hang động Ordinsky. Tuyến đường mới đã được thiết lập và người thợ lặn dũng cảm đã bắt đầu bắt tay vào tập luyện.