Danh sách các tab/trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn apnea. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn apnea. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013

Hòn Cứt Chim, địa điểm thuận tiện để tập lặn tự do ở Nha Trang

Nhờ anh Huy Diver giới thiệu mà ComputerBoy biết đến hòn Cứt Chim, một hòn đá trơ trọi mọc lên giữa vịnh Nha Trang cách Hòn Đỏ 1km về phía đông.

Nơi đây thường đón tiếp nhiều người ra để câu cá. Chỉ cần tới các quán dọc TL657 ngay khu vực Hòn Đỏ, hỏi anh Tí lái tàu ra hòn Cứt Chim thì bạn sẽ được đưa bằng thúng ra một chiếc thuyền loại vừa nhỏ (chở được khoảng 10 người) để đi ra hòn Cứt Chim. Giá đi tàu thì thoả thuận tuỳ theo số lượng người đi, nhưng một nhóm 4-5 người thì mỗi người trả 20 ngàn đồng là vừa.

Hòn Cứt Chim đúng là nhỏ như cục cứt chim ở giữa biển, và trên đó cũng chẳng có gì ngoài một cái bàn thờ (chứ không thấy cứt chim!) Đây là một tảng đá nguyên khối từ dưới đáy biển liền lên tới đỉnh (mặc dù phía trên có nứt ra thành một cái khe). Nhưng rất may là ông trời đã tạc sẵn một bậc thềm ngang mặt nước để làm "bến tàu" cho người ta cập thuyền để mà lên hòn được một cách thuận tiện. Ngoài việc không có chỗ tránh nắng ra thì hòn đá này có vẻ không có trở ngại gì cho người ở chơi trên hòn vào ban ngày. Ở bên dưới bàn thờ, ComputerBoy thấy người ta cũng có để sẵn một thùng nước uống tiệt trùng luôn nữa (khảo sát ngày 15/4/2013).

Với dân lặn tự do thì đây là một chỗ thuận tiện để tập (ở gần bờ) mà có khá đủ những yếu tố cần thiết cho buổi tập:
  • Mạn tây bắc chỗ "bến tàu" là một vách đá gần như dựng đứng xuống đáy (bùn) với độ sâu khoảng 15m. Ở đây đủ độ sâu cho các bạn lặn tự do mức 1 tập đi thẳng xuống theo dây.
  • Mạn đông nam là vườn đá ngầm với nhiều san hô sâu từ 2m trải dài xuống tận đáy cát sâu 10m. Chỗ này lý tưởng cho lặn khám phá, vừa ngắm san hô vừa lần theo các tảng đá xuống dần... khi nào tới đáy cát là đạt yêu cầu của lặn tự do mức 1 ;)
  • Bình thường nếu biển không động thì ở đây nước yên, không có dòng chảy, tầm nhìn khá tốt. (Hôm trước ComputerBoy đi vào lúc vẫn còn ảnh hưởng của đợt biển động đầu tháng 4 thì tầm nhìn trên mặt cũng như ở mạn đông nam khoảng 5m, ở gần đáy bùn mạn tây bắc thì giảm xuống dưới 1m, nhưng hoàn toàn không có dòng chảy.)

Hòn Cứt Chim hẳn là không thể so sánh được với sự phong phú về san hô và đa dạng về địa hình của Hòn Mun rồi, nhưng sự thuận tiện của nó thì lại vượt xa: Ở Hòn Mun muốn lặn sâu thì hoặc phải ra xa bờ (rất nguy hiểm vì có nhiều tàu qua lại như đi chợ, và gần như là không thể đối với dân lặn vo), hoặc phải ra phần ngoài (phía đông) của đảo. Nếu nhóm lặn tự do đi nhiều người thì còn có thể thương lượng với shop lặn cho ra vùng ngoài, thứ không thì họ thường quanh quẩn ở các bãi phía trong cho dễ try dive với dạy Open Water Course. Hơn nữa thời gian của mỗi ca lặn scuba thường ngắn hơn mỗi ca lặn tự do, nên nhiều lần ComputerBoy đi theo tàu lặn để lặn vo mà vừa khởi động xong (tốn khoảng 15-20 phút) thì đã phải chuẩn bị lên tàu rồi.

Ngoài ra, ở gần Hòn Cứt Chim còn có 2 bãi đá ngầm rất có thể có san hô (theo khảo sát qua ảnh vệ tinh): Một cụm đá ngầm nhỏ ở ngay sát mạn nam của hòn, và một cụm lớn hơn cách hòn 500m về phía tây nằm giữa đường từ Hòn Đỏ ra. Kết hợp với 2 rạn san hô lớn và khá đẹp ở hai bên Bãi Dương - Hòn Chồng (xem lần khảo sát trước), khu vực Hòn Chồng này có thể gọi là "trung tâm lặn tự do" của Nha Trang!

Thứ Hai, 15 tháng 4, 2013

Thủy thủ Việt nam đánh lại cướp biển


(Theo tienphong.online, trích)

Hồi 22 giờ ngày 4/11/2011, tàu đánh cá Chin Yi Wen, Đài Loan, 260 tấn, khi đang đánh cá ở khu vực gần đảo quốc Seychelles, cách Mogadishu của Somalia khoảng 1.000 hải lý về phía đông nam, thì bị cướp. Tàu có 28 thuyền viên, gồm 9 người Đài loan và Trung quốc, 8 Philippin, 6 Indonesia, 5 Việt nam.


Thuyền viên Nguyễn Văn Tiến kể: “Tôi đang ở khoang máy thì thấy mọi người trên boong tàu nháo nhào chạy xuống, có nhiều tiếng súng nổ bên ngoài. Thuyền trưởng ra lệnh vứt bỏ lưới, câu và nhổ neo để chạy nhưng không kịp. Chỉ vài phút sau, ca nô cướp biển đã áp mạn và khống chế được tàu. Chúng ra lệnh chúng tôi lên boong tàu và lục soát, thu hết đồ đạc”. Sáu tên cướp biển với 6 khẩu AK-47, lựu đạn bên hông. Sau khi khống chế được tàu, chúng lùa toàn bộ thuyền viên vào phòng thuyền trưởng. Chúng bắt tàu đi theo hướng chúng yêu cầu. “Suốt hai ngày chúng chỉ cho chúng tôi ăn mỗi ngày một bữa. Mọi hành động của chúng tôi đều bị chúng kiểm soát gắt gao”.

Đêm 5/11, Tiến nói với anh em là chỉ còn cách liều mạng với chúng. Thuyền trưởng cho biết trong hầm chứa thực phẩm khô có 6 con dao (bọn cướp chưa biết). Tiến rỉ tai với anh em kế hoạch hành động. Trong đêm đó, một thuyền viên đã “ăn trộm” được 6 con dao, mang về giấu ở phòng giam.

Sáng 6/11 tình hình nhóm cướp như sau: Hai tên đang ngủ, ba tên đứng gác, một tên xuống khoang máy giám sát thuyền trưởng và máy trưởng. Nhân máy thông gió tại phòng giam bị hư, Tiến xin ra ngoài và được tên gác đồng ý. Rồi một tên gác khác đi vệ sinh – cơ hội hành động đã tới. Năm thuyền viên Việt nam bất ngờ tấn công hai tên gác. Những thuyền viên khác lao vào tấn công tên đang đi vệ sinh và hai tên đang ngủ.

Bị bất ngờ, bọn cướp không kịp trở tay và bị tước vũ khí. Ở khoang dưới, thuyền trưởng và máy trưởng cũng tấn công tên giám sát và xô hắn xuống biển. Cả năm tên kia cũng nhảy xuống biển. Con tàu được giải thoát.

Thuyền trưởng gọi điện báo cho chủ tàu và được Cơ quan điều hành giao dịch hàng hải của Anh và lực lượng đặc nhiệm chống cướp biển của Tổ chức cứu trợ hải tặc quốc tế tới ứng cứu. Về phía thuyền viên, có ba người bị thương, trong đó Tiến bị thương nhẹ ở cánh tay.

Hành động của các thuyền viên Việt nam được báo Đài Loan khen ngợi. Lần đầu tiên trong lịch sử Đài Loan, thủy thủ đoàn bị cướp biển tấn công đã tự giải cứu thành công.

H: Đi trên thủy tinh vỡ, với thông điệp: Có những chuyện tưởng không thể làm được nhưng lại làm được (không liên quan bài viết).

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2013

Lời khuyên về bơi trườn sấp


(Bài của một huấn luyện viên, trích)

Giữ cho đầu thẳng với trục cơ thể và nhìn thẳng xuống đáy hồ bơi. Đừng nhìn về phía trước vì như thế cơ thể bạn sẽ bị nâng lên làm hông và chân bị chìm.

Cảm nhận việc làm thế nào để nổi, trong đó gồm giữ hông và chân nổi mà không cần nỗ lực. Kỹ thuật bơi trườn sấp đòi hỏi bạn phải dìm đầu và ngực xuống nước. Do phổi chứa đầy không khí (làm ngực nổi lên) nên bạn phải nhấn phần trên cơ thể xuống, làm cho cơ thể chìm xuống hơn, nhằm tăng hiệu quả của hiệu ứng đòn bẩy. Từ đó sẽ bạn không cần phải dùng nhiều lực để quạt chân nữa.

Đừng ngóc đầu lên thở. Lỗi phổ biến này cũng làm hông và chân bị chìm. Hãy đngười bạn nghiêng thêm một chút cho đến khi miệng bạn lên khỏi mặt nước. Bạn sẽ cảm thấy đầu được nghỉ ngơi (nằm nghiêng) trên chiếc gối.

Khi bơi, thời gian cơ thể bạn nằm nghiêng sẽ nhiều hơn so với thời gian nằm sấp. Nghiêng từ bên này sang bên kia với mỗi lần quạt cánh tay. Điều này cho phép cơ vai được nghỉ ngơi nhiều hơn nhằm cải thiện động lực đẩy.

Để bơi có hiệu quả, bạn cần thở ra liên tục trong nước với khuôn mặt ngập trong nước (không nín hơi). Bạn sẽ không đủ thời gian để hít vào/thở ra trong giai đoạn thả lỏng cánh tay (giai đoạn phục hồi). Việc này cũng làm bạn được thư giãn nhiều hơn.

Bơi với khuỷu tay cao. Kỹ thuật này bao gồm việc cong cánh tay (quạt hình chữ S) và giữ cho khuỷu tay cao trong thời gian kéo xuống dưới, nhằm cải thiện động lực đẩy.

Trong khi cánh tay trên mặt nước đưa về phía trước, bạn không thẳng chúng, vì có thể dẫn đến vai bạn bị mỏi theo thời gian. Hãy vào nước đầu tiên với bàn tay.

Hãy chắc chắn rằng lòng bàn tay của bạn song song với mặt nước trong giai đoạn vươn duỗi cánh tay về phía trước. Một sai lầm phổ biến là xoay lòng bàn tay hướng lên vào cuối của giai đoạn phục hồi. Khi đó, trong thực tế, bạn đã đẩy nước về phía trước làm bạn bị cản lại.

H1: Vươn duỗi, thẳng tắp, y như bạn đang cố gắng với lên trái táo trên cành cây (mà nó chỉ cách bạn một tầm tay với).
H2: Thật thoải mái khi đầu được nghỉ ngơi trên chiếc gối.

Thứ Tư, 3 tháng 4, 2013

Cô bé hai tuổi lênh đênh hai năm trên đại dương


(số liệu trên Phunutoday)

Trên đường đi, họ gặp không ít khó khăn. Những cơn bão, gió giật trên biển Bắc Phi đe dọa. Đó là những trải nghiệm không thể nào quên.

Họ là Dave và Hazel McCabe, công dân của Topsham, một thị trấn ở cửa sông Exe, Devon, Anh. Vùng đất này được yêu thích bởi những bí ẩn hoang dã mà người ta có thể cảm nhận rõ khi bơi thuyền dọc sông hay đi trong những khu rừng, đầm lầy heo hút.

Họ không phải là minh tinh màn bạc, đơn giản là họ thích lãng mạn. Họ có chung sở thích khám phá đại dương và quan tâm tới những gì liên quan tới biển. Tháng 5/2005, họ lấy nhau, chú rể 38 tuổi và cô dâu 33 tuổi.

Họ cải tiến chiếc thuyền đánh cá thành thuyền du lịch và thực hiện chuyến đi dài 22.530 km, qua bờ biển châu Âu, xuống Bắc Phi, vượt Đại tây dương tới quần đảo Canary và Azores, đi tới vùng Caribe. (Hải trình tiếp theo là đi lên New York và trở về Anh).

Rồi Hazel có thai trên biển. Họ phải ghé vào các bến cảng nhiều hơn, không chỉ để mua đồ ăn, nhu yếu phẩm, mà còn để khám sức khỏe thai nhi. Gần đến ngày sinh, họ bay từ đảo St Martin, Caribe, về Anh để sinh con. Ngay khi cô bé Katie chào đời và ổn định sức khỏe, cả ba lại tiếp tục chuyến hải trình Hồi quốc. Bé Katie đã trải qua hai năm đầu đời giữa biển cả và trở nên cứng cáp hơn nhiều so với những đứa trẻ cùng lứa.

Cái họ tìm được không chỉ là sự bao la, bí ẩn của biển khơi, hoặc lúc đàn cá heo giúp họ vững tâm khi ở giữa đại dương, mà còn là cơ hội giúp họ hiểu thế nào là sát cánh bên nhau vượt qua khó khăn, thế nào là hạnh phúc của những thời khắc bình yên.

Sau chuyến đi, họ chuyển sang kinh doanh đóng thuyền du lịch siêu nhỏ. Họ tâm sự: “Thật ra không tốn nhiều tiền như người ta tưởng thì con thuyền (của chúng tôi) mới di chuyển được. Chỉ khi dừng lại cảng bạn mới phải sử dụng tiền. Chúng tôi đã tận hưởng chuyến đi nhưng trở về nhà cũng thật tuyệt, nhất là khi được gặp lại bạn bè”.
H: Bé con đi lặn (không liên quan tới bài viết)

Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2013

Lặn xác tàu đắm - Ai chịu trách nhiệm về an toàn cho bạn


(bài trên scubadiving.com, trích)


Tàu đến điểm lặn – một vùng biển yên tĩnh, nước ấm, tầm nhìn rất tốt. Xác tàu đắm ở độ sâu 36,6 mét. Divemaster (DM)(1) lên kế hoạch: … (cuộc lặn không có DM) Từ mũi xác tàu, các bạn sẽ lặn dọc theo chiều dài của xác tàu và bơi dọc trên mặt bong; chỉ xuống độ sâu 30 mét; tới đuôi xác tàu thì đi lên. Khi tới bề mặt, các bạn sẽ thấy tàu lặn đang chờ ở đó. DM cảnh báo rằng thợ lặn phải thường xuyên kiểm tra nguồn cung cấp không khí; không được xuống sâu hơn 30 mét; không được chui vào bên trong xác tàu dù trong bất kỳ trường hợp nào.

Cuộc lặn bắt đầu. Tất cả đều không gặp bất kì một khó khăn nào, và dường như sẽ kết thúc theo cách tương tự. Cuộc lặn kết thúc, nhân viên giám sát lặn phát hiện thấy thiếu Jan và Alex.

Một DM lập tức lặn xuống tìm cặp bạn mất tích. Bơi dọc xác tàu đắm, anh bỗng nghe thấy tiếng gõ vào thân tàu. Anh bơi đến một porthole (cửa sổ nhỏ) và nhìn vào trong: Thợ lặn mất tích đang ở đó, trong trang thái tuyệt vọng và sắp hết khí thở. Anh luồn qua porthole hai chai “mõm ngựa” nhỏ (chai khí dự phòng độc lập) cho họ, rồi nổi lên để báo cáo tình tình. Tàu lặn kêu gọi cứu hộ chuyên nghiệp, còn DM lại lặn xuống với các chai “mõm ngựa” nhỏ. Anh biết chai lớn sẽ không qua được porthole.

Trong khi chờ cứu hộ chuyên nghiệp, DM vẫn ở bên ngoài xác tàu, cạnh porthole, để trấn an và đảm bảo nguồn khí thở cho kẻ bị nạn. Anh giao tiếp với Alex, nhưng Alex không sao “kể” được tình trạng Jan hiện ra sao.

Cứu hộ chuyên nghiệp tới. Họ kéo theo cả một hệ thống cấp khí để sẵn sàng bổ sung cho các thợ lặn. Nhân viên cứu hộ thâm nhập vào trong xác tàu và thấy Jan nằm trên sàn, bất tỉnh, không thở, chai “mõm ngựa” ở bên cạnh. Anh đặt Jan vào Companionway(2), rồi đưa Alex ra khỏi xác tàu. Sau đó Jan cũng được đưa lên bề mặt.

Những nỗ lực hồi sức cấp cứu bắt đầu. Alex được cấp cứu trong buồng giải nén(1). Cả hai biểu hiện triệu chứng của sự hạ thân nhiệt nghiêm trọng. Cứu hộ chuyển hai nạn nhân tới bệnh viện. Jan đã chết, còn Alex tuy qua cơn nguy kịch nhưng có thể bị liệt.

Thợ lặn nói:

- Những gì đã xảy ra cho đôi bạn này có thể sẽ không bao giờ được biết rõ, nhưng rõ ràng họ đã chui vào trong xác tàu. Cả hai chưa hề được đào tạo loại hình lặn này. Sau khi chui vào, họ quẫy chân nhái làm bùn và rỉ sắt bên trong xác tàu bị khấy đục, khiến tầm nhìn chỉ còn một vài feet, đã làm họ bị mất phương hướng. Họ cố tìm cách thoát ra. Sự hoảng loạn và những nỗ lực của họ làm họ cạn kiệt khí thở. May là DM đã tìm thấy họ.

- Nhân viên cứu hộ rất đúng khi chọn Alex để cứu trước, và họ cũng đã cứu được Jan. Cái mà chúng ta không hiểu, đó là tại sao Jan bị chết ngạt trong khi chai khí đã có sẵn cho cô ấy.

Cơ quan chức năng nói:

-  Lặn thâm nhập xác tàu đắm là một hình thức lặn nguy hiểm, cần sự đào tạo thích hợp, phải có các thiết bị chuyên dụng và cần có kinh nghiệm.

 - Khi đã thâm nhập và nếu tầm nhìn bị giảm xuống bằng không, thì bạn chỉ có thể thoát ra bằng cách lần theo sợi dây đã rải ra trong lúc chui vào.

-  Thợ lặn thâm nhập, ngoài lượng khí dự phòng để đi lên và giải áp, thì phải có đủ khí dự phòng cho trường hợp khẩn cấp.

-  Bạn chịu trách nhiệm về sự an toàn của chính bạn. Gặp trường hợp bạn lặn bị mắc kẹt, tốt nhất là bạn nổi lên để báo cho tàu lặn, ngay cả khi điều đó có nghĩa là bỏ rơi bạn bè. Hai trường hợp tử vong không bao giờ tốt hơn một.

(1) Xin xem Tự điển Lanbien ở trên cùng bên phải trang tin.
(2) NST không dịch được từ này.

Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2013

Về sự tồn tại của động thực vật biển

GS. Callum Roberts, Đại học York, Canada, nói: Trên hành tinh xanh chỉ có 0,1% bề mặt các đại dương là được hoàn toàn được bảo vệ khỏi mọi sự khai thác ... Chúng tôi có nhiều bằng chứng rõ ràng và mạnh mẽ cho thấy hệ sinh thái đại dương đang bị đe dọa và chúng cần được bảo vệ ... Ngày nay, tình trạng đánh bắt thủy sản đang diễn ra tại mọi ngóc ngách của đại dương và biến đổi khí hậu là hai trong số những nguyên nhân làm nguy hại cho sự sống biển cả. Cách duy nhất để cứu nguy chúng là thiết lập nhiều khu bảo tồn biển hơn nữa.

David Ritter, chuyên gia nghiên cứu về đa dạng sinh học của Tổ chức Hòa bình xanh (Greenpeace), nói: Không còn nghi ngờ gì nữa, các đại dương đang gặp khủng hoảng. Chúng tôi nhận thấy sự suy giảm có hệ thống của môi trường biển ở khắp nơi. Đánh bắt không chủ đích đã làm giảm 80% sản lượng cá trên toàn cầu ... Trữ lượng cá đang bị khai thác đến cạn kiệt, đặc biệt là các loài cá săn mồi bậc cao nhất trong chuỗi thức ăn đại dương như cá mập, cá ngừ và cá kiếm. Hiện tại, có nhiều loài cá nhỏ và động vật giáp xác thống trị một số vùng biển vì kẻ thù của chúng đã bị con người tiêu diệt, dần dần các loài này cũng sẽ biến mất nếu tình trạng khai thác vô tội vạ không được ngăn chặn, và một kết cuộc thảm hại có thể xảy ra với tình huống là các đại dương chỉ còn lại những con sâu biển.

Theo Greenpeace, có đến 90% trữ lượng các loài cá săn mồi to lớn của đại dương đã biến mất và 90% trữ lượng cá đã bị đánh bắt hết trong khu vực các nước thuộc Liên minh châu Âu (EU).

Nhóm Môi trường Pew đã lập dự án GOL với mục đích thuyết phục chính phủ các nước thành lập 4 Khu bảo tồn biển là Khu bảo tồn Biển San hô ngoài bờ đông bắc Úc (1.061.895 km2), Khu bảo tồn biển bao quanh quần đảo Kermadec, gần New Zealand (637.137 km2), rãnh (vực) Mariana - rãnh sâu nhất thế giới ở vùng biển Hoa Kỳ, Thái Bình Dương và Khu bảo tồn biển bao quanh quần đảo Chagos, Ấn Độ Dương (544.000 km2). Cho đến nay, việc thành lập 2 trong số 4 khu bảo tồn của dự án đã thành công là rãnh Mariana và quần đảo Chagos. Tháng 4/2010, quần đảo Chagos đã trở thành Khu bảo tồn biển lớn nhất thế giới hiện nay.

Jay Nelson, giám đốc dự án GOL, nói: Các khu bảo tồn biển được thành lập tương đối dễ dàng đối với các vùng biển thuộc chủ quyền quốc gia, vì các chính phủ có thể hành động đơn phương. Tuy nhiên, nó sẽ phức tạp hơn đối với các hải phận quốc tế bởi đòi hỏi sự giám sát và hợp tác giữa các quốc gia. Sự theo dõi và thi hành luật pháp trong hải phận quốc tế là đặc biệt khó khăn ... Khu bảo tồn biển có diện tích khoảng 93.240 km2 đã được thành lập vào năm ngoái trong hải phận quốc tế xung quanh quần đảo Nam Orkney thuộc Nam đại dương (bán đảo Nam cực) đạt được kết quả tốt đẹp và hiện nó đang được tiến hành áp dụng đối với những vùng biển khác trên thế giới.

Hình minh họa: Kể cả chúa tể Bắc cực cũng phải mòn mỏi kiếm sống.

Thứ Ba, 12 tháng 3, 2013

Đầu năm khai Fins :) - Lặn vo và scuba ở Hòn Mun.

Tết năm nay được nghỉ dài ngót chục ngày. Dân tình tha hồ đi chơi, thăm thú các nơi. Sau mồng tết, tui và Hardbone ra Nha Trang lặn biển. Đông ơi là đông...đường Trần Phú ven biển ngày thường thông thoáng vậy mà dịp tết kẹt xe. Khách du lịch chen nhau ra đảo chơi, tàu ca nô nườm nượp. Khi chúng tôi ra Nha Trang thì Nhân P và Hardbone đã ở đó còn Phương P thì đã ra từ ngày 2 tết cúng Thủy Tề cùng Vinadive ở Hòn Mun (sẽ có clips trình mọi người :). Tui ra sau một ngày, chỉ mua được vé ra, còn về thì mù tịt vì chẳng còn vé xe đò NT-SG nữa :(. Thôi thì cứ đi lặn đã, mọi thứ khác tính sau - mấy khi có dịp nghỉ dài ngày.
    Kỳ này tui quyết định sẽ lặn vo cả hai ngày còn Hardbone thì tranh thủ học lên Advance trong ba ngày. Ngày thứ nhất là ngày xui xẻo đầu năm cho ba tên Bạn Lặn Việt. Thời tiết không tốt lắm, gió rất mạnh và nước có tầm nhìn tàm tạm. Tui lặn vo đến đáy 11m ở Hòn Một còn nhìn được cảnh quan là đáy cát và san hô thưa thớt. Rất nhiều rác do khách nhậu trên bãi và bè cá thải xuống. Gió to và sóng làm tui rớt mất cái ống thở lúc nào không hay, không tìm lại được. Nhóm scuba còn thê thảm hơn, lặn deep dive mà nước chảy và tối chú Nhân suýt chộp phải cá nóc! Do đi nhờ xuồng cao tốc của anh bạn Robin Lộc lại đúng dịp quá tải khách ra đảo nên nhóm Scuba cũng vất vả khi di chuyển thay điểm lặn và nhất là đoạn leo trở lại xuồng.
   Ngày thứ hai và ngày thứ 3 mọi thứ đều ổn khi đi theo CLB "Con Rùa" cùng anh bạn HLV Hùng vui tính. Tui tiếp tục lặn vo tại những điểm tàu thả khách lặn còn Hardbone là Nhân P tiếp tục các bài thực hành của mình. Trong khi lặn vo (đi một mình nên đành solo :)) tui gặp lại hai bạn lặn scuba ở dưới đáy biển, chúng tôi còn chụp hình với nhau ở dưới đó nữa. Lần này tui cũng có cơ hội test cái Magic Filter cho máy quay GoPro Hero ở ngoài biển. Nói chung là màu sắc được cải thiện nhiều, nhất là ở sâu 10-12M. Một số hình ảnh lặn của ngày thứ 2 (mồng 8 tết) - hoàn toàn bắng GoPro trừ tấm hình "scuba diver free diver" :)


Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2013

Lớp lặn biển đầu tiên tại TP Hồ Chí Minh - OWC class.

Nói là khóa học lặn scuba đầu tiên tại TP HCM thì chưa chính xác vì trước đây CLB Rainbow SG đã có dạy lặn ở đây rồi. Tuy nhiên Rainbow dạy bằng tiếng Anh và chủ yếu nhắm đến người nước ngoài. Lớp học lặn của CLB Bạn Lặn Việt (VietDivers) được tổ chức dành cho người Việt, do Huấn Luyện Viên (HLV) người Việt hướng dẫn hoàn toàn bằng tiếng Việt.
Ngay sau buổi lặn thử đầu năm cũng do CLB VietDivers tổ chức đã có 8 bạn đăng ký lớp học lặn Scuba. Lớp đầu tiên đã được tổ chức ngay sau một tuần vào ngày chủ nhật 3/3/2013 tại HAGL-Reverview Q2. Đây là ngày học lý thuyết và thực hành hồ bơi bao gồm một buổi lý thuyết - thảo luận và làm trắc nghiệm kiến thức và buổi chiều học các kỹ năng lặn căn bản trong hồ bơi. Cuối tháng (30-31/3), CLB ViêtDivers sẽ tổ chức cho các bạn học viên ra Nha Trang và thực hiện 2 ngày 5 lần lặn thực hành ở Hòn Mun. Kết thúc 2 ngày lặn ở "vùng nước mở" (open water) là biển Hòn Mun. Các học viên sẽ được cấp bằng OWC của NDL, chính thức có một sao trên áo! Các bạn này sẽ là những Bạn Lặn Việt đầu tiên được VietDivers đào tạo và được chứng nhận có chứng chỉ quốc tế.
Buổi học lý thuyết - thoải mái trao đổi, vui và  hữu ích.

HLV Nhân luôn sẵn sàng trả lời mọi câu hỏi của bạn.

Mọi kiến thức về môi trường nước, các đặc điểm lý-sinh khi lặn, trang thiết bị và các kỹ năng sử dụng, bảo quản, các tình huống và sự cố cùng cách xử lý. Tất cả được tổng hợp, củng cố lại thông qua bài test trắc nghiệm.

Buổi chiều là phần thực hành các kỹ năng và kiến thức học được tại hồ bơi. Đây cũng là phần rất vui của ngày học. Các học viên được trang bị đầy đủ : áo quần lặn (wetsuit) áo phao (BCD), bộ cùm thở (regulator set) chân ếch (fins) kính lặn (mask) và đai chì (weight belt). Sau phần thực hành hồ bơi này, các học viên đã sẵn sàng để ra biển thực hành toàn bộ các kỹ năng đã học dưới sự hướng dẫn của HLV. Dưới đây là những hình ảnh ghi được trong buổi tập tại hồ bơi. Hẹn gặp tất cả vào ngày 30 và 31 tháng này tại Nha Trang!


Để biết thêm thông tin về các khóa học lặn của CLB VietDiver,
 xin liên hệ Ngọc Anh 0908830030 email: contact@vietdivers.net

Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2013

Phải chăng loài người ban đầu là động vật biển


(lời góp của anh Tuấn Linh)

Chúng ta vốn dĩ thuộc loài "động vật trên cạn"'? Câu này quá đúng ... nhưng có lẽ chỉ cho ... 4 triệu năm trở về trước! Còn xưa hơn nữa tới 8 triệu năm thì có những chứng cứ nói rằng: tổ tiên chúng ta là loài “hải sinh”, tức “vượn biển”! Này nhé :




1. Khi mới chào đời, trẻ em đều có năng lực bơi lội. Trẻ mới sinh không bị chết ngộp trong nước do một năng lực bẩm sinh. Đây là bản năng hình thành từ thời kỳ hải sinh của tổ tiên loài người.

2. Giống như người, những loài động vật sống trong biển như hải báo, cá voi, ... đều có lớp mỡ dày và da không có lông. Đó là dấu hiệu đời sống trong biển: cần lớp mỡ dày để duy trì nhiệt độ thân thể, đồng thời nâng cao lực nổi trong nước. Trái lại, loài linh trưởng, hắc tinh tinh hay khỉ đột thì không có lớp mỡ dưới da này.

3. Nước mắt của loài người có thành phần muối khá lớn. Khi bơi lội, hoạt động của tim và các hoạt động của cơ thể đều giảm chậm. Hiện tượng này cũng tồn tại tương tự với các động vật sống trong nước.
Còn loài linh trưởng không có nước mắt.
Vở kịch “Nàng Ápsara” có nhân vật con khỉ làm việc tốt để muốn làm con người, tuy nhiên mãi mà không thành được vì không thể khóc ra nước mắt.Cuối cùng trời cũng cảm đức tính hy sinh cho con người của khỉ mà cho nó nước mắt. Kết thúc vở kịch, khỉ khóc cho số phận chuân chuyên đã qua của nàng Ápxara thì ứa ra nước mắt. Thế là nó thành “con người” - dù cho thân thể bề ngoài vẫn là … khỉ! Xét về mặt sinh lý học thì kịch bản có lý đó.

4. Nhu cầu muối của các động vật trên đất liền đều được “cảm giác” khá chính xác. Một khi đủ, chúng sẽ không còn hứng thú. Nhưng khi thiếu, chúng sẽ khao khát và đồng thời biết cả cách kiềm chế điều tiết.
Trái lại con người không có cơ chế đó. Ngay cả khi thiếu muối, con người cũng không có nhu cầu bổ sung. Còn khi dư muối, con người sẽ bị sự phản tác dụng dẫn đến tim mạch. Nhưng mà con người vẫn không có cơ chế nào để tự động ngừng tiếp nhận. Điều này có thể giải thích do đời sống phong phú chất muối giữa biển cả mà con người đã trải qua.
Các loài linh trưởng sống trong rừng rậm thiếu chất muối, sự chọn lọc tự nhiên khiến chúng sản sinh cơ năng điều tiết nhu cầu này. Trái lại ,tổ tiên của loài người có lẽ đã từng sống ở đại dương - nơi có nguồn muối bất tận - nên không có cơ năng điều tiết này.
Cũng vì lý do này, không một loài động vật linh trưởng nào chọn phương thức đổ mồ hôi để điều tiết nhiệt độ cơ thể. Đó là sự lãng phí chất muối. Nếu tổ tiên loài người hoàn toàn sống giữa rừng rậm trong suốt quá trình tiến hoá thì cơ năng sinh lý đổ mồ hôi không xuất hiện, nó không có lợi cho tiến hoá. (Đổ mồ hôi nhiều ảnh hưởng khá lớn đến sức khoẻ và cả tính mạng).

5. Tập tính tính dục của con người là “úp mặt” giống như cá voi, cá heo (loài dưới nước). Còn ở loài linh trưởng thường là “úp lưng”.

6. Loài linh trưởng không có “nhân trung” như loài người. Người ta giả thiết rằng “nhân trung” là sự thoái của cơ cấu “mang cá” lọc nước lấy ôxy của “vượn biển”.

Từ 4-8 triệu năm về trước, do nước biển dâng tràn, một phần lục địa bị nhấn chìm. Loài vượn cổ trong khu vực ấy dần dần thích nghi đời sống trong biển và trở thành động vật hải sinh. Ước chừng 4 triệu năm sau, nước biển rút dần, vùng ngập chìm trong nước trở thành lục địa mới.

Vì vậy “lặn biển” không chỉ là môn thể thao trải nghiệm sự “thay đổi” tập tính sống trên cạn 4 triệu năm vừa rồi của con người, mà sâu xa hơn nữa còn là “trở về” (trải nghiệm) với môi trường sống của tổ tiên chúng ta cách đây 4-8 triệu năm!

Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013

Huấn luyện bơi lội trong “lò rèn”


Trung quốc có khoảng 3.000 trường và trung tâm huấn luyện thể thao. Mỗi nơi (thường) chuyên về một bộ môn. Từ 1984 họ đẩy mạnh chính sách tìm kiếm và đào tạo vận động viên (VĐV) cho Olympic ngay từ khi còn rất nhỏ. Các trường phổ thông, bắt đầu từ mẫu giáo, được yêu cầu theo dõi học sinh để phát hiện năng khiếu thể thao bẩm sinh.

Từ những “lò rèn” này đã xuất hiện nhiều tài năng trẻ, đơn cử tại Olympic London 2012, VĐV Ye Shiwen, 16 tuổi, phá kỷ lục thế giới và  kỷ lục Olympic ở cự li bơi 200 mét và 400 mét hỗn hợp, giành 2 huy chương vàng. VÐV nhảy cầu Khâu Ba, vào “lò rèn” hồi lên 5 và 13 tuổi trở thành kiện tướng nhảy cầu Quốc gia.

Các “lò rèn” vận hành như thế nào? VĐV Ye Shiwen nói: Trong 9 năm qua, đông cũng như hè, ngày nào cô cũng bơi 2 tiếng rưỡi vào buổi sáng, 2 tiếng rưỡi vào buổi chiều. Bé Schneider, sau khi được xác định là năng khiếu, bị cách ly gia đình để vào “lò rèn”. Ở đó, bé được nhận dạng bằng con số – VĐV số 137 – thay cho tên họ do cha mẹ đặt. Ở đó, để tăng khả năng hấp thụ oxy, bé phải bơi hàng giờ trong một thiết bị đặc biệt, tuân theo chế độ ăn uống giàu protein và thường xuyên bị tiêm steroid.


Chuyện của bé Schneider khiến nhiều người liên tưởng rằng, liệu có phải VĐV Diệp Thi Văn, vô địch bơi trườn sấp 400 mét, cũng đã được lập trình tương tự? Bé Diệp vào “lò rèn” năm lên 7 và 11 tuổi đã giành được huy chương vàng. Suốt 6 năm, bé phải chịu một chế độ luyện tập không ngừng nghỉ và vô cùng khắc nghiệt, phải kéo xà đơn 20 cái/lần, phải bơi nhiều giờ mỗi ngày và chỉ được nghỉ khi hồ bơi cần được làm sạch. Điều an ủi duy nhất của bé là “cơm rất ngon” (chế độ ăn uống có hàm lượng dinh dưỡng rất cao so với các bạn đồng lứa bên ngoài). “Dù sao ở đó nó cũng có cơm để ăn. Gia đình tôi nghèo quá” – mẹ bé tâm sự về việc phải cho con rời gia đình quá sớm(*).

Trước các phương tiện thông tin, các VĐV Trung quốc không tiết lộ bất cứ điều gì bất lợi cho “lò rèn”. Họ được dạy khi bị phỏng vấn phải giữ nét mặt bình thản, không để lộ điểm yếu, không để lộ mình đang bị đau đớn. Không một ai biết “lò rèn” vận hành như thế nào.

Ủy ban Olympic Quốc tế hứa hẹn sẽ làm rõ các cáo buộc về việc Trung quốc bắt trẻ em rời xa cha mẹ từ quá nhỏ và chúng phải thực hiện các chương trình tập luyện quá hà khắc, thậm chí bị đánh đập. Tuy nhiên, sau 7 năm, Ủy ban này không tìm thấy bất kỳ chứng cứ nào.
 
Một hai năm gần đây, trên internet xuất hiện những hình ảnh VĐV nhi đồng Trung quốc khóc trong đau đớn khi tập luyện, đã cho thấy cách huấn luyện của họ. Các bé được dạy rằng, nhiệm vụ duy nhất của chúng là đánh bại Mỹ và các cường quốc khác trên thế giới.

Rồi một số ít VĐV đã phá vỡ sự im lặng. VĐV bơi lội Lục Huỳnh (23 tuổi) có thể sẽ không an toàn khi trở về nhà, vì cô đã phát ngôn rằng cô thích chương trình tự do tập luyện và thú vị ở Úc, nơi cô được đến tập huấn trước giải Olympic. VÐV bơi lặn Guo Jingjing từ giã thể thao ở tuổi 29 với thành tích 4 huy chương vàng Olympic. Cô cho biết cô không muốn chuyển qua huấn luyện viên bởi tính tình cô mềm mỏng, không đủ nghiêm khắc!!

Những bộ môn khác cũng không ngoại lệ. VÐV chạy marathon Ngải Ðông Mai thường xuyên bị huấn luyện viên đánh đập. Mẹ của VĐV đua thuyền Dương Văn Quân, huy chương vàng Olypic 2004 và 2008, nói: “ Nếu điều kiện gia đình khá hơn một chút, tôi đã không để nó theo nghiệp thể thao(*)”.

Các VĐV đã tố cáo về các chương trình tập luyện khắc nghiệt mà họ phải tuân thủ, nhưng không được bảo đảm về cuộc sống sau này một khi sự nghiệp kết thúc, hoặc khi không gặt hái được thành công, hoặc sau khi bị tai nạn nghề nghiệp. VĐV thể dục dụng cụ Trương Thượng Vũ nhập “lò rèn” lúc 5 tuổi, 12 tuổi được vào đội tuyển Quốc gia, đã bị đứt gân A-sin trong huấn luyện. Giải nghệ, cậu được “trợ cấp một lần” 38 ngàn NDT (5.950 USD) và không thể tìm được việc làm. VĐV Dương Văn Quân xin thôi việc nhưng đã bị đe dọa sẽ mất lương Hưu nếu không chịu tiếp tục nghiệp thể thao.

Theo báo chí Trung quốc, hiện họ có khoảng 50.000 VĐV chuyên nghiệp, mỗi năm có ít nhất 3.000 người giải nghệ, và gần 80% trong số 300.000 VĐV giải nghệ phải đối mặt với nguy cơ không tìm được việc làm, bệnh tật, nghèo khó.

Các VĐV còn phải sử dụng chất kích thích. Năm 1994, họ giành được 14 trong 16 huy chương vàng bơi lội tại Rome. Nhưng sau đó, tại giải đấu của khu vực châu Á, 11 VĐV nước này đã bị phát hiện dương tính với chất kích thích cấm sử dụng (testosterone) và đã bị tước 9 trong tổng số 23 huy chương vàng. Năm 1998 người ta tìm thấy 13 lọ hormone tăng trưởng dành cho người (đủ để dùng cho cả đội) trong túi một nữ VĐV bơi lội Trung Quốc tại sân bay Sydney. VĐV bơi lội Lý Triết Tư (16 tuổi) bị bắt quả tang dùng chất kích thích (gọi là EPO) gây tăng trưởng tế bào hồng cầu nhằm cải thiện khả năng hấp thụ oxy.

Trở lại với Guo Jingjing và Schneider. Guo bị “khiếm thị nghiêm trọng do phải luyện tập cực kỳ khổ ải từ năm 6 tuổi, khi võng mạc chưa phát triển hoàn thiện”. Schneider bị “bệnh cứng cơ bắp, nhịp tim bất thường, cholestorol cao bất thường và bị đau lưng liên tục, khả năng sinh nở có vấn đề”.

H: Xem hình, tôi cứ thẫn thờ nghĩ rằng, tối nay bé sẽ bật khóc: “Mẹ ơi, con không thích ăn cơm ngon nữa đâu”.
(*) Khi gặp nhau, người dân các nước thường chào “anh khỏe chứ”, còn người dân nông thôn Trung quốc vẫn chào “anh đã ăn cơm chưa” (Nì_sư_phan_lờ_mấy_zẩu).

Thứ Tư, 27 tháng 2, 2013

Buổi lặn thử đầu năm.

 Cũng là lần đầu tiên Bạn Lặn Việt tổ chức lặn thử với chủ để "Thử thách với Scuba Diver" được đưa ra tại buổi giao lưu với nhóm Phượt Mơ.  Nhóm BLV cũng đã rất cố gắng để tổ chức được buổi Try Dive đầu tay này. Tham gia "thử sức"có 6 bạn phượt (không) tử đã từng giao lưu bữa đó với BLV. Mọi người rất hào hứng thử sức với các Divers Nhân và Phương P. Trên FB, không khí bàn luận về buổi về cuộc thử thách với Scuba Diver thật hào hứng. Tui xin đưa lên đây những hình ảnh động về các hoạt động dưới nước của buổi lặn đó. Bạn sẽ tự đánh giá được kết quả chuyến lặn thử sức này qua nhân vật Snail. Hãy xem động tác bơi dưới đáy nước rất buồn cười của Snail khi đạp những chân fins đầu tiên và bạn sẽ không tin vào mắt mình khi xem đoạn cuối của clip - Snail đạp fins và bơi một cách thoải mái và tự tin như một diver đẳng cấp!



Hãy thử sức cùng chúng tôi.

Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2013

"Thủ đô" Scuba diving ở một quần đảo với 4.500 Cayo


(Bài của chị Lê Thanh Hoàng Dân)

Florida Keys là một quần đảo (Archipelago) gồm 4.500 đảo nhỏ (Keys), chạy dài từ điểm cực Đông-Nam của bang Florida đến gần Cuba.

Trên đường đi từ Miami đến Key West, đảo cuối cùng của quần đảo này, tôi và người tình trăm năm đã đi qua nhiều đảo lớn, chạy giữa đại dương đẹp không thể tưởng. Key West là đảo lớn nhất và đẹp nhất của quần đảo này.

Trên đường đến Key West, ngồi trên xe bus nhìn cảnh Vịnh Mexico một bên và bên kia Đại tây dương nước trong xanh, thấy dân chúng chạy tàu ngoài biển vui hưởng cuộc đời, tôi cảm thấy cuộc đời đáng sống quá.

Đảo Key Largo, thiên đàng của Scuba diving: Những rặng san hô ở Key Largo đẹp không bằng ở Key West, nhưng cũng rất đẹp. Key Largo có biệt danh là thủ đô Scuba Diving của thế giới. Tại sao? Tại vì nhiều người thích đến đây scuba diving hơn Key West. Lý do là vì Key Largo gần Miami hơn, cách Miami vài chục miles thay vì Key West khoảng 160 miles. Tại sao gọi các đảo này là Keys? Người da trắng đầu tiên đặt chân đến vùng đất này là người Tây ban nha. Họ gọi các đảo nhỏ này là “Cayo”. Sau này những người da trắng khác đọc sai, “Cayo” thành “Keys”.

Key West là đảo lớn nhất trong quần đảo Florida Keys. Điểm cực Nam của đảo này chỉ cách Cuba 90 miles, so với 160 miles cách thành phố Miami. Key West còn được biết đến với tên “Cộng hoà Ốc xà cừ” (Conch Republic). Dân cư sống ở Key West có biệt danh “Ốc xà cừ” (a Conch).


Quốc Lộ số 1 (US 1) chạy dài gần 160 miles nối liền các đảo này từ Key West đến gần Miami, từ đó chạy thẳng lên miền Bắc đến tận biên giới Canada. Đoạn đường chạy qua các đảo này rất đẹp, một bên là Vịnh Mexico (Gulf Of Mexico), và bên kia là biến Đại Tây Dương.

Key West rất đẹp, sống nhờ du lịch. Ngày xưa đảo này làm giàu nhờ nghề cứu tàu chìm (Wrecking). Key West là một địa điểm chiến lược trong sự giao thương buôn bán với Cuba và các đảo Bahamas, cũng như trên đường giao thương phát xuất từ thành phố.

Cuối thế kỷ 19, nhờ sự phát triển của ngành hàng hải, tàu bè ít bị chìm hơn, nên Key West không còn phồn thịnh nữa. Ngày nay đây là một địa điểm du lịch nhiều du khách thế giới ưa thích. Các rặng san hô dưới biển Key West được kể như đẹp nhất thế giới.

H: Rừng cây dưới đáy hồ Goluboe (hình chỉ có tính minh họa).

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

Khi bạn muốn lặn sâu. P2 – Trong quá trình thao tác

4.  Trong lòng biển.


Xem xét sự cân bằng(1) của bạn: Độ cân bằng của bạn sẽ biến đổi rất nhanh theo độ sâu.

Theo dõi nhịp thở (breathing rate) của bạn: Hít thở sâu, từ từ, thoải mái là đặc biệt quan trọng trong lặn sâu, vì không khí bạn đang thở đã đặc hơn rất nhiều theo độ sâu. Bao gồm:

- Xuống sâu, khí trong bình lặn sẽ đặc hơn, nghĩa là với mỗi hơi thở, bạn sẽ hít nhiều khí hơn so với khi ở vùng nông. Thở nhanh có thể làm phổi bạn bị “trượt qua” khả năng hấp thụ oxy mà lẽ ra nó vẫn có khả năng duy trì, và bạn ngày càng phải thở gấp hơn.
- Thở nông, thở nhanh dẫn đến tồn đọng CO2 trong cơ thể. CO2 tồn đọng trong phổi sẽ pha loãng sự trong lành của khí thở đến với bạn trong lần thở tiếp theo. Cứ thế, bạn rơi vào vòng luẩn quẩn và ngày càng nhận được oxy ít hơn và nhiều CO2 hơn.
- Cuối cùng, thở nông, thở nhanh là một dấu hiệu của sự lo lắng. Khi hơi thở trở nên khó khăn hơn cũng có thể làm bạn trở nên hoảng loạn.
- Phải làm gì? Hãy “dừng lại” (Stop finning). Hãy hít thở chậm, sâu để “rửa” lại phổi. Hãy làm điều đó cho đến khi bạn được thư giãn.

Kiểm tra đồng hồ: Các thông số áp suất và thời gian sẽ biến đổi nhanh hơn khi càng xuống sâu. Đồng thời, khi này các lỗi (nếu có) sẽ gây hậu quả nghiêm trọng hơn. Hãy kiểm tra đồng hồ nhiều hơn lúc lặn nông.

Kiểm tra bạn lặn: Quan sát bạn lặn thường xuyên hơn so với lặn nông. Tìm dấu hiệu của sự lo lắng, như thở nhanh, mắt có biểu hiện quá hưng phấn, các thao tác không bình thường của họ. Kiểm tra đồng hồ của bạn lặn theo định kì, và yêu cầu bạn lặn kiểm tra lại mình.

Kế hoạch lặn: Thực hiện theo đúng kế hoạch lặn đã thông qua nhóm, độ sâu tối đa, thời gian lặn, thời gian và khí dự phòng cho giải áp khi nổi lên(1).

Lên thẳng và từ từ: Sự nguy hiểm lớn nhất của lặn sâu có lẽ là lúc đi lên. Sự thay đổi khi nổi lên sẽ diễn biến rất nhanh làm bạn dễ bị mất kiểm soát tốc độ đi lên và nhịp thở của bạn. Và do ở độ sâu bạn thở rất tốn không khí, nên nếu bạn không thường xuyên xem đồng hồ áp lực hơi, sẽ có thể dẫn tới hết khí và bạn phải thực hiện một cuộc đi lên khẩn cấp đầy nguy hiểm.

- Để kiểm soát tốc độ đi lên, bạn có thể men theo dây neo tàu. Không sử dụng sự nổi của BCD(1) để đi lên, mà thay vào đó, bạn dùng chân nhái để lên.
- Một số thợ lặn thực hiện “quy tắc một phần ba”: 1/3 không khí cho lượt đi, 1/3 để trở về, 1/3 cuối cùng cho cú đi lên có dừng giải áp và để dự phòng.

Hãy nhớ rằng các cuộc lặn sâu đều cần một sự giải áp thực sự(2). Lên chậm và dừng an toàn tại 15 feet có cùng mục đích của kế hoạch giải áp.

5. Sau khi lặn sâu: Vấn đề còn lại, là mặc dù bạn không vi phạm luật giải áp, nhưng bạn đã có một lượng nito khá lớn trong máu, và bị DCS(1) là hoàn toàn có thể. Cần nghỉ ngơi ít nhất một giờ và uống nhiều nước. (hết)

H: Độ cân bằng của bạn sẽ biến đổi rất nhanh theo độ sâu (hình chỉ có tính minh họa).

(1) Xin xem trong Tự điển Lanbien ở bên phải trên cùng màn hình.

(2) Hải quân Mỹ đã thí nghiệm trên nhiều thợ lặn và kết quả là đã có một số trường hợp xuất hiện hiện tượng u mê nito khi ở độ sâu chỉ 100 feet.

Một Instructor khuyên: Khi đang đi xuống, nếu bạn thấy có vẻ bị rơi vào trạng thái u mê nito thì bạn hãy nổi lên 4 feet là các triệu chứng sẽ suy giảm gần như ngay lập tức. Sau đó bạn có thể trở xuống độ sâu hồi nãy mà không gặp lại các triệu chứng đó nữa. 

Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2013



  Măm mới Quý Tỵ đã tới,
 VietDivers xin chúc các bạn lặn và tất cả mọi người một năm mới

     Xuân Quý Tỵ 2013.
           VietDivers

Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2013

Giao lưu với Cafe Phượt Mơ 30.01.2013


Thân chào mọi người,


Tối thứ Tư, ngày 30.01 vừa qua hội Viet Divers nhà mình đã có buổi giao lưu đầm ấm với nhóm các thành viên bên Cafe Phượt Mơ.

Xuất phát từ nhu cầu tìm hiểu về bộ môn lặn biển scuba của các thành viên bên nhóm phượt, và mong muốn được giới thiệu, phổ biến niềm đam mê lặn biển của Viet Divers đến đông đảo cộng đồng, chị Mơ của cafe Phượt Mơ đã thu xếp hẹn và tạo điều kiện cho các "niềm đam mê gặp nhau".

Sau 1 tuần thông báo, số lượng đăng ký tham dự bên phượt đã lên đến con số 20-21 người, Viet Divers cũng suýt kéo hết cả quân sang (gần 10 mạng)... cuối cùng, Viet Divers nhà mình đã kéo quân sang đâý với 5 mạng: AMK3, Coral, Phương, Nhân và Hardbone, tiếp đón VietDivers là khoảng 25 thành viên từ nhóm kia... hic... một số bạn đã phải ngồi dưới nhà, HB thì ngồi cửa...:D

Sau đây là 1 số hình ảnh và trình tự chương trình giao lưu buổi hôm đó:


Cafe Mơ Phượt - 62/19 Huỳnh Tịnh Của, P19, Q. Bình Thạnh
Là nơi hẹn hò, gặp gỡ của nhóm phượt ở Sài Gòn
Những thành viên có mặt sớm - Phượt Mơ
A Coral trưởng nhóm Scuba và HLV lặn Nhân - Viet Divers

AMK3 - Chủ nhiệm blog và diễn đàn lặn biển - Viet Divers
AMK3 đã giới thiệu đôi nét về sự ra đời và các hoạt động của Viet Divers đang nhắm tới.
Clip giới thiệu tới các bạn ngày hôm đó được AMK3 chọn để chiếu là về buổi lặn freedive của nhóm tại Moray Beach. Clip hoàn chỉnh trên youtube:

(phiên bản chiếu hôm giao lưu đã đc rút ngắn lại)
Coral trình bày giới thiệu về bộ môn lặn biển scuba...
... Với sự minh họa và giải thích của Nhân

HB đứng cửa chụp vào... @@
Mọi người rất sôi nổi hào hứng
bạn Snail (Phượt Mơ) đầu giờ ngồi gần cửa đến giữa buổi đã chui vào trung tâm để mục kích bằng đc các speakers ^^
Rất nhiều câu hỏi đã được đặt ra về Bộ môn scuba: từ kỹ thuật, thiết bị, hệ thống bằng cấp, tới .... làm sao để gặp cá mập :D
Có mini chewy junior tiếp sức...
tập trung 
hỏi đáp
chú ý...
Bạn Tròn Xoe: tui ngồi gần cửa sợ phải về sớm... cuối cùng bạn ngồi tới hêt buổi luôn, đưa cả hình cá bạn chụp được khi đi biển hỏi các viet divers xem: "cá gì đây"... hic... thiệt mướt mồ hôi quá... :D 


Phần tiếp theo của chương trình là lời mời tham gia tiết mục "Thử thách với Scuba Diver" Clip ngắn về minh họa các kỹ năng đơn giản cho scuba diver tại hồ bơi. 



(...đang cập nhật...)
Cuối buôỉ giao lưu, Viet Divers đã gửi tặng một món quà nhỏ tới Cafe Mơ Phượt, rất cám ơn chị Mơ đã tạo điều kiện tổ chức 1 buổi tối vui vẻ và hữu ích cho mọi người.




Viet Divers rất vui đã được giao lưu với các bạn để có cơ hội giới thiệu và trao đổi các niềm đam mê với các bạn. Chắc chắn trong tương lai gần bọn mình sẽ có nhiều cơ hội để cùng tham gia hoạt động 
với nhau, cùng hướng về thiên nhiên tươi đẹp và chia sẻ các niềm đam mê sở thích.

Mọi thắc mắc, yêu cầu, góp ý, các bạn có thể liên lạc tại đây, trên blog này, diễn đàn, facebook hay email đến bọn mình contact@vietdivers.net. Các bạn muốn tham gia tiếp các chương trình giao lưu khác hay tiếp tục với các buôỉ "Thử sức với Scuba Diver" cũng gửi yêu cầu và liên lạc của các bạn lại cho bọn mình nhé. Thông tin sẽ được cập nhật tiếp tục.

Thân mến.
HB


Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2012

Tập nín thở - 3 bức tường - 3 giai đoạn

Được truyền cảm hứng từ chú AMk3, hai chiến sỹ trẻ là mình (ComputerBoy) và TchyA đã tập nín thở trong tuần vừa rồi và đã khám phá được nhiều điều thú vị trong chính bản thân mình.

Trước khi đi vào nội dung chính, mình muốn bàn một tí về quan điểm "biết để không sợ" và "hiểu để không sai" của mình. Nếu có ai hỏi rằng "lặn vo có nguy hiểm không?", mình phải thành thực trả lời rằng "rất nguy hiểm", một cách khách quan. Nhưng mình chẳng hề sợ sệt nó, đơn giản vì đối với mình, nó không hề nguy hiểm. Cũng như những hiểm nguy khác mình từng gặp (xem bài này), lặn vo chỉ nguy hiểm và rất nguy hiểm khi chúng ta không biết rõ về nó, không biết vài giây nữa cái gì sẽ xảy ra, không biết những cái bẫy được giăng ra ở những lúc mình thoải mái nhứt, ở những chỗ bất ngờ nhứt (ngay gần mặt nước chứ chẳng ở sâu, chẳng hạn). Vậy thứ nhất, mình phải tìm để "điểm mặt" những con ma (hiển nhiên, phải từ một khoảng cách an toàn) để không còn sợ chúng nữa: thiếu oxy não, samba (loss motor control), bất tỉnh nước nông (shallow water blackout). Tiếp theo là mình phải hiểu rõ chính mình cũng như môi trường xung quanh để không phạm phải những sai lầm đáng tiếc (nhưng nhiều khi rất nhỏ nhặt). Ví dụ như có những quy tắc an toàn có vẻ rất "vớ vẩn" như "khi xuống không được nhìn xuống, khi lên không được nhìn lên". Nếu chúng ta không hiểu mà chỉ học thuộc lòng thì trong thực tế sẽ rất dễ bỏ qua chúng (quên, hoặc bỏ qua vì thấy không quan trọng) và dẫn đến những hậu quả tai hại. Hoặc có nhiều dân lặn vo amateur quan niệm rằng mình chỉ lặn chơi trong khoảng thời gian ngắn và lặn không sâu nên sẽ chẳng bao giờ gặp những thứ ghê gớm như bất tỉnh (blackout) hay các phản ứng của phản xạ lặn như máu dồn về trung tâm, v.v. Ngày trước mình cũng nghĩ thế... cho đến khi mình và TchyA, 2 tên mới bắt đầu tập lặn vo mà đã gặp triệu chứng thiếu oxy não (chỉ còn cách điểm bất tỉnh trong gang tấc) để rồi nhận ra rằng những thứ "rất khó gặp" có thể bất chợt hiện ra giữa những lúc bình thường nhất nếu chúng ta thực hành không đúng cách. Tóm lại, nếu không hiểu rõ thì cái sai có thể đến từ mọi nẻo và chẳng có quy tắc an toàn nào có thể ngăn chặn được.

Với quan điểm đó, mình đã bắt đầu đi vào khám phá những bí mật đằng sau những con số trong các bảng tập nín thở của chú AMk3 giới thiệu.(1) Và kết quả đầu tiên mình nhận được là 3 giai đoạn điển hình mà một người nín thở sẽ trải qua trong mỗi lần nín thở:

  • Giai đoạn thanh thản: Trừ những trở ngại nhỏ về tâm lý đối với người mới tập (xem bức tường tâm lý), giai đoạn đầu tiên là lúc chúng ta cảm thấy thoải mái nhất, nhẹ nhàng nhất, và nhiều người hoàn toàn không cảm thấy là mình đang nín thở.

  • Giai đoạn co thắt: Sau một thời gian nín thở, não chúng ta ra lệnh "hãy thở đi", và chúng ta bắt đầu thấy khó chịu trong lồng ngực, bụng và cơ hoành bắt đầu co thắt. Cảm giác khó chịu và co thắt ngày càng mạnh, kèm theo nhiều cảm giác khác như ớn lạnh, cảm giác quặn bụng như sắp đi cầu, đổ mồ hôi lạnh, v.v. Tuỳ từng người mà cảm giác và độ co thắt có khác nhau, nhưng cả thảy đều do chúng ta đang chống lại mệnh lệnh của não rằng "hãy thở đi, CO2 nhiều quá rồi!" Thế nên cách đơn giản nhất để thấy dễ chịu hơn là đừng chống lại phản ứng co thắt. Còn riêng mình thì thích "chủ động co thắt"(2) hay "hít thở nội bộ" (cơ hoành, cơ bụng, cơ ngực chuyển động như hít vào thở ra) để vừa "đánh lừa não" rằng mình đang hít thở vừa tạo hiệu ứng phụ "trộn khí" trong phổi và "nén khí" đưa O2 lên não. Thông thường thì giai đoạn co thắt này dài tương đương với giai đoạn thanh thản (thấy rõ nhất trong khi nín thở tĩnh - static). Chỉ có một số ít người rất đặc biệt thì có giai đoạn co thắt ngắn (chỉ hơi co thắt rồi trở lại thanh thản) hoặc thậm chí không có. Ngoài phản ứng co thắt và các cảm giác khó chịu trong bụng do não thấy dư CO2 ra, ở gần cuối giai đoạn này (nếu có vận động) chúng ta sẽ cảm thấy những cảm giác ở tay chân báo thiếu O2 như lạnh tứ chi, nhức mỏi (acid lactic tích tụ), và nặng hơn là tê tay chân. Lúc đó, máu của chúng ta đang dồn về trung tâm để nuôi tim và não, nên chúng ta phải vận động hết sức nhẹ nhàng và tiết kiệm (rất dễ bị vọp bẻ / chuột rút). Tuy đối với người tập nín thở thì đây là giai đoạn cực nhọc nhất nhưng chúng ta nên trân trọng nó, vì đó là cái "áo giáp" che chở chúng ta khỏi những nguy hiểm ở giai đoạn tiếp theo.

  • Giai đoạn mơ màng: Co thắt một hồi thì có vẻ như chúng ta đã "quen" rồi và không thấy nặng nề nữa (mặc dù nhịp độ có thể vẫn tiếp tục tăng). Thực ra là não chúng ta đang thiếu O2 nên đã giảm phản ứng và làm cho cảm giác bị nhoè đi. Khi tới đây, các vđv nín thở tĩnh (static) bắt đầu phải mở mắt ra để kiểm tra xem khung cảnh trước mắt có còn sắc nét không, lỗ tai còn nghe rõ không, và trong đầu thử làm các phép suy luận đơn giản như cộng trừ nhân chia, nhớ xem mình đang ở đâu, hôm qua đã làm gì, v.v. để kiểm tra độ tập trung của ý thức. Qua tập luyện, những vđv static có thể kéo dài giai đoạn này ra mười mấy giây, đến cả nửa phút trước khi bị bất tỉnh (họ phải dừng nín thở trước khi bất tỉnh). Tuy nhiên, khi chúng ta có vận động thì giai đoạn này ngắn hơn nhiều, và đặc biệt là khi chúng ta đang ngoi lên từ dưới sâu. Khi đó chúng ta sẽ thấy rõ cảm giác "choáng" như khi đang ngồi/nằm lâu rồi đột ngột đứng dậy, kèm theo có thể là khung cảnh nhoè đi, tai nghe không rõ, và mất trí nhớ ngắn hạn. Lúc đó chúng ta chỉ còn cách điểm bất tỉnh vài giây thôi, nên phải dừng ngay việc nín thở (nếu đang dynamic), hoặc giảm ngay cường độ vận động nếu đang trồi lên từ dưới sâu. Và hơi thở đầu tiên tuyệt đối không được thở ra hết (cùng lắm là nửa phổi thôi), tiếp theo là hít vào và gồng mình nén hơi để ép O2 lên não, rồi thở ra hết, hít vào sâu, nén hơi,... lặp lại khoảng 3 lần. Thao tác thở kết hợp nén hơi đó được gọi là "thở móc câu" (hook breathing) vì chúng ta không thở suôn tuột mà phải "móc" lại sau mỗi lần hít vào. Để tiện thở móc câu thì nhiều thợ lặn xả bớt khí ra ngay trước khi trồi lên mặt nước để hơi thở đầu tiên là hít vào chứ không phải thở ra. Nếu sau khi nín thở mà bạn lại ngáp thì cũng đừng bất ngờ, vì đó là phản xạ tự nhiên khi não chúng ta bị thiếu oxy.

Cụ thể về kinh nghiệm của mình tự đó giờ thì như sau:
  • Static, ngồi được lâu hơn nằm: Từ lâu trước khi tập lặn vo và tập nín thở một cách nghiêm túc, mình đã thử nín thở để ghi lại kỷ lục của bản thân ở các trạng thái khác nhau. Khi đó mình đã tình cờ phát hiện ra một điều có vẻ rất "ngược ngạo" là nín thở ở tư thế nằm thoải mái lại không lâu bằng ở tư thế ngồi xếp bằng. Khi thở ra hết, nếu nằm nín được 1:30 thì ngồi nín được 2 phút. Khi hít vào đầy phổi, nếu nằm nín được 3 phút thì ngồi nín được 4 phút!?!
  • Thanh thản - co thắt, tỉ lệ 5-5 trong nín thở tĩnh: Đầu tuần rồi, khi bắt đầu tập nín thở tĩnh mình đã chú ý đến các phản ứng và cảm giác của cơ thể, liền nhận ra rằng độ dài hai khoảng thanh thản và co thắt bằng nhau, cái mà sau này tìm hiểu thêm mới biết là chuyện bình thường. Cụ thể, trong 2 phút nín thở phổi lép thì 1:10 đầu là thanh thản, còn trong 4 phút nín thở phổi căng thì 2 phút đầu là thanh thản. Tuy nhiên khi có vận động thì phản ứng có thắt đến rất trễ khiến giai đoạn co thắt ngắn hơn nhiều so với giai đoạn thanh thản, và hầu như không có giai đoạn mơ màng.
    * Lưu ý: Càng vận động mạnh thì giai đoạn co thắt càng ngắn khiến chúng ta càng dễ vượt qua giới hạn của bản thân, tức bức tường bất tỉnh. Nên hết sức thận trọng với việc vận động trong nín thở.

  • Biến thiên ngoạn mục của nhịp tim: Khi hít vào thật sâu, bắt đầu nín thở, nhịp tim bỗng chậm lại rồi nhanh chóng đập nhanh trở lại. Khi bước vào giai đoạn co thắt, mình thấy nhịp tim cứ từ từ chậm lại và càng ngày càng mạnh hơn, nghe rõ "thình thịch, thình thịch". Đến khi hết chịu nổi, xả hơi và hít thở lại thì nhịp tim bỗng vọt lên đập nhanh hơn cả bình thường. (Nếu có thở móc câu trước khi thở lại bình thường, thì trong lúc thở móc câu, nhịp tim vẫn chưa tăng.)
  • Dynamic & thiếu oxy não: Nếu trong lúc nín thở tĩnh mình có cố đến đâu cũng không chạm được tới cái giai đoạn mơ màng (thiếu oxy não), thì mình đã mấy lần cảm thấy choáng váng khi nín thở động, dù không hề cố gắng nhiều. Có lần mình thử nín thở đi xe đạp, thế là sau 30 giây thanh thản bỗng các cảm giác của 2 giai đoạn sau đến dồn dập gần như cùng lúc (trong khoảng 5 giây): lạnh tay chân, bồn chồn ruột, mỏi nhức cơ, chóng mặt, liền thở lại ngay... và ngáp những cái ngáp dài to tướng! Có lần khác, mình thử nín thở và đi bộ rất chậm rãi, sau 1:30 thanh thản bụng bắt đầu hóp lại dần (báo hiệu bước vào giai đoạn co thắt), mình liền ngồi xuống nghỉ thì sau 1 phút co thắt, mình bắt đầu thấy hơi choáng, khung cảnh phía trước bắt đầu rung rinh (như có một làn nước phủ lên vậy), mình liền gồng người để tăng áp suất máu thì khung cảnh rõ lại... đến khi hít thở lại mình mới nhận ra là không thể nhớ được những gì diễn ra trong một khoảng nhỏ từ khi thấy các hiệu ứng thị giác tới khi thở móc câu.
  • Tác dụng của khởi động: Nếu những lần "chạm tới giai đoạn mơ màng" kể trên được mình thực hiện một cách thử nghiệm, không có nín thở khởi động trước, thì trong những lần tập nghiêm túc có khởi động đầy đủ, dù cho vận động có nặng nhọc hơn (đi cầu thang chẳng hạn), mình cũng hoàn toàn không thấy bất kỳ dấu hiệu nào của giai đoạn mơ màng (kể cả ngáp). Và sau khi khởi động bằng nín thở tĩnh, quá trình nín thở động trở nên suôn sẻ và các giai đoạn diễn ra rõ ràng hơn (không đến dồn dập). Ví dụ sau 30 giây đi cầu thang một cách thoải mái, cơ bụng và cơ hoành bắt đầu co thắt, mình vẫn tiếp tục đi được thêm 30 giây nữa (với cùng số bậc thang ở giai đoạn thanh thản) nhưng hiển nhiên là trong cảm giác nặng nhọc hơn và cử động phải mềm dẻo nhẹ nhàng hơn. Hơn nữa, ngay cả trong nín thở tĩnh, khởi động cũng kéo dãn độ dài các giai đoạn ra một cách nhanh chóng. Mình thường khởi động bằng nín thở phổi lép, ví dụ: lần đầu 1 phút (nếu nín thở phổi căng thì khoảng chưa tới 2 phút), lần hai 1:20, lần ba 1:45, lần bốn 2 phút, đạt tới giá trị tối đa và giữ nguyên như vậy cho những lần sau.

  • Những tư thế nguy hiểm: Trong buổi sinh hoạt hằng tuần của nhóm lặn vo, TchyA đã kể về một kinh nghiệm hết sức ly kỳ là TchyA đã gặp các dấu hiệu của 2 giai đoạn sau (choáng, lạnh tay chân) ngay giữa giai đoạn đầu (chưa thấy dấu hiệu co thắt)!?! Thì ra là do TchyA đã có một sáng kiến táo bạo là nín thở trong lúc... tập thể dục! Và chính những động tác xoay cổ, ngửa đầu về sau đã làm hẹp động mạch cổ dẫn đến choáng váng do thiếu oxy não. Còn những động tác giơ tay hay gập tay ở những tư thế bất lợi đã làm cho các mạch máu cung cấp oxy cho tứ chi bị đột ngột hẹp lại dẫn đến lạnh tay. Chính vì thế, khi nín thở thì mọi hoạt động không những phải hết sức nhẹ nhàng uyển chuyển mà còn phải ở trong tư thế tự nhiên thoải mái, không được bẻ, vặn ngược, nhất là phần cổ.


Vậy là trong quá trình luyện tập nín thở, tương ứng với 3 giai đoạn trong một lần nín thở, có 3 bức tường mà chúng ta cần phải đẩy lùi (hoặc phá vỡ) trong suốt quá trình luyện tập như sau:
  • Bức tường tâm lý / kỹ thuật: Đối với người mới tập và chưa quen nín thở thì trở ngại đầu tiên gặp phải không phải là sự co thắt hay thiếu oxy, mà là tâm lý lo lắng khi nín thở (một cách ý thức hoặc vô thức), cảm giác khó chịu khi ngực bị căng, cảm giác khó chịu khi phải giữ nắp thanh quản (epiglottis) đóng chặt, và/hoặc không biết cách đóng nắp thanh quản để giữ hơi trong ngực.
    • Để giải quyết tâm lý lo lắng, chúng ta nên tập với một người khác: thử nín thở mà không nhìn đồng hồ (người kia sẽ bấm đồng hồ giùm mình), không tập trung vào việc nín thở mà lấy một thứ gì đó mình yêu thích ra để thưởng thức (nghe nhạc, xem phim chẳng hạn), đến khi thở lại thì hỏi xem là mình đã nín được bao lâu... Hẳn bạn sẽ thấy bất ngờ với khả năng của mình.
    • Các cảm giác khó chịu thì sẽ nhanh chóng tan biến sau một thời gian làm quen với nó.
    • Còn kỹ thuật đóng nắp thanh quản thì đòi hỏi phải tập luyện: Có nhiều cách như ngậm và khọt nước trong họng, hít thở bằng miệng, v.v. Nhưng cách tốt nhất là xem và bắt chước người khác. (Nếu cần, mình sẽ trực tiếp hướng dẫn, nhanh và dễ hơn diễn tả bằng từ ngữ nhiều.)


  • Bức tường CO2: Vượt qua bức tường tâm lý / kỹ thuật tức là chúng ta đã thưởng thức được hết giai đoạn thanh thản trong mỗi lần nín thở rồi (đừng lo nếu thấy nó quá ngắn, vì nó sẽ được kéo dài ra nhiều nữa trong quá trình luyện tập). Tiếp theo ta sẽ đối mặt với một bức tường rất dày và phức tạp, đó là những phản ứng của cơ thể chống lại việc thừa CO2 trong máu. Để đẩy lùi bức tường này, đòi hỏi chúng ta phải luyện tập cả thể chất lẫn tinh thần. Về thể chất thì có lẽ yoga và phương pháp thở pranayama của nó sẽ giúp ích rất nhiều cho chúng ta tăng sức dẻo dai và làm chủ cơ thể, nhất là cơ bụng và các nội tạng. Về tinh thần thì mình thấy thiền quán là thích hợp nhất cho việc tĩnh tâm và tập trung tư tưởng để lắng nghe mọi cảm giác, mọi phản ứng vi tế nhất của cơ thể để quay trở lại điều khiển nó một cách có hiệu quả. (Không có bài tập nào, ông thầy nào tốt hơn là bài học rút ra từ "ông thầy" trong chính cơ thể mình!) Đó là nói chuyện đường dài, chứ đối với người mới tập thì chỉ cần tập đơn giản như sau trong vài tuần là có thể kéo dài giai đoạn co thắt ra bằng giai đoạn thanh thản rồi:
    • Ngồi/nằm ở tư thế thoải mái nhất, nhắm mắt tập trung vào quan sát từng cảm giác của cơ thể (đừng mở mắt xem đồng hồ hay làm việc khác).
    • Khi thấy các phản ứng co thắt thì cứ nương theo nó, đừng chống lại nó. Nếu cảm thấy muốn hít thở thì cứ hít thở (phải giữ chặt nắp thanh quản để không thoát khí).
    • Khi cảm thấy cồn cào khó chịu trong bụng thì hãy thử chủ động gồng hóp bụng và/hoặc động tác hít thở (với nắp thanh quản đóng chặt).

  • Bức tường O2 (não): Vượt qua bức tường CO2, chúng sẽ bước vào giai đoạn mơ màng và đối mặt với bức tường "bất tỉnh", là chỗ "một đi không trở lại" mà chúng ta không được phép vượt qua. Thực ra bất tỉnh chỉ là một cơ chế bảo vệ, cơ thể chuyển sang trạng thái ngủ đông (hibernated) trước khi O2 hết hẳn để tránh làm tổn hại đến não và tim. Nếu bị bất tỉnh nhẹ, chúng ta thường tự hồi phục sau vài giây nếu ở trên cạn, và nhanh chóng tỉnh dậy khi được bạn lặn nâng mặt lên khỏi mặt nước nếu đang ở dưới nước. Tuy nhiên bức tường này nguy hiểm ở 2 chỗ: (1) Khác với hai bức tường trước, đây là một bức tường "vô hình" vì nó không đẩy chúng ta về mà có hướng muốn hút chúng ta tới nó bằng việc làm giảm cảm giác khó chịu của phản ứng co thắt; (2) Sau khi bất tỉnh, chúng ta không còn tự chủ nữa nên hết sức nguy hiểm trong những môi trường lạ và đặc biệt là khi không có bạn lặn bên cạnh. Tuy đây là bức tường cuối và không được vượt qua, nhưng qua quá trình luyện tập, nó sẽ được đẩy lùi đi đáng kể.


Để đẩy lùi những bức tường trên, người ta có thiết kế sẵn cho chúng ta 2 bảng tập: Bảng tập CO2 tăng sức chịu dư CO2 bằng cách giảm dần thời gian nghỉ giữa những lần nín thở bằng 50% kỷ lục nín thở của bản thân; Bảng tập O2 tăng sức chịu thiếu O2 (chủ yếu của tứ chi) bằng cách tăng dần thời gian nín thở từ 50% đến 80% kỷ lục nín thở của bản thân và giữ nguyên thời gian nghỉ ở giữa (Xem bài này). Tuy nhiên, theo mình thì con số "50%" trong 2 bảng trên nên được hiểu là "độ dài giai đoạn thanh thản", và tuỳ theo từng người chứ không nên áp dụng máy móc "50% thời gian kỷ lục bản thân". (Nhất là đối với những người mới tập, khi giai đoạn co thắt còn quá ngắn so với giai đoạn thanh thản.) Ngoài ra, bên cạnh việc tập nín thở tĩnh, chúng ta nên kết hợp tập nín thở động để rèn luyện cơ bắp trong tình trạng dư CO2 và thiếu O2. Tuy nhiên, chúng ta nên tập nín thở động trên cạn trước để đảm bảo an toàn: nín thở đi bộ (giả lập dynamic), nín thở leo cầu thang (xuống rồi lên, giả lập depth).

Trong bài này, mình tập trung vào phần thực hành và các kinh nghiệm nên chỉ đề cập mà không đi sâu vào các khái niệm như phản xạ lặn, bất tỉnh, các vấn đề tim mạch v.v. Cơ sở khoa học cho những khái niệm và cách thực hành đã bàn luận ở bài này sẽ được nói rõ ở bài sau: "Phản xạ lặn và Khoa học về lặn nín thở".

_________________________
(1): Tuy xuất thân từ dân làm Toán và làm trong lĩnh vực Công nghệ Thông tin, nhưng mình rất ghét những "con số vô nghĩa". Có lẽ cũng nhờ cái trí nhớ kém cỏi của mình mà mình luôn phải tìm cách đưa các con số vô vị, các quy tắc dài dòng về thành những nguyên lý cơ bản nhất để "chỉ cần nắm cái gốc là đủ!"

(2): Nếu cần thì chỉ nên chủ động co thắt khi nín thở tĩnh. Vì khi vận động thì phản ứng co thắt đến rất trễ (có thể do việc vận động các cơ đã giống như chủ động co thắt rồi) nên việc kết hợp vận động với chủ động co thắt dễ đẩy chúng ta vượt qua giới hạn của bản thân khi ở dưới nước, một điều rất nguy hiểm. Và hoàn toàn không nên chủ động co thắt ở dưới sâu. Lý do là khi kết hợp với áp suất cao ở độ sâu, sự co thắt mạnh (tự nhiên hoặc chủ động) rất dễ gây "teo phổi" (lung squeeze).